Chương 803: Hải Thần Tiên Tri
. . . . .
Hống! Một tiếng gầm thét vang trời.
Sấm sét rền vang, biển cả nổi cơn thịnh nộ, những ngọn sóng khổng lồ bị đẩy lên cao hàng ngàn mét. Mọi vật trôi nổi giữa cơn bão biển lúc này đều có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ của hải vực. Mưa to như trút nước hòa cùng sấm sét hủy diệt từ không trung giáng xuống, quyện vào những con sóng đen ngòm tạo thành một bức tranh diệt thế.
Bóng tối, mưa sấm, và những cơn gió bão lạnh lẽo tựa như vô vàn lưỡi dao sắc lẹm liên hồi cắt da xé thịt, nhấn chìm bất cứ sinh vật nào vào cơn ác mộng biển cả, vừa hồn phi phách tán, vừa đau đớn đến nghiến răng.
“Ong! Ong! Ong! Ong! ~~~~~~~~~~~~~!”
Trên thân thể khổng lồ của Bá Hạ, vốn dĩ trong đêm tối không thể nhìn rõ vật gì, bỗng nhiên không biết từ đâu xuất hiện hàng chục luồng khí tức xâm thực cuồng bạo ồ ạt kéo đến. Vô số bóng đen trùng trùng điệp điệp đạp nước bay vọt lên không trung, rồi lại từ trên trời giáng xuống nhân gian, xông thẳng vào thế giới trong tranh của Mục Bạch.
Bức tranh thủy mặc băng thành run rẩy dữ dội. Khi tất cả những Ma Hoàng, Hải Vương, Quỷ Triều, Âm Gian Đế đó giẫm lên con phố lớn hình chữ thập của Hắc Ám Phàm Tuyết Thành, những tiểu thương, người qua đường, quan binh, băng long do Cấm Chú của Mục Bạch vẽ ra… trong nháy mắt đã tan biến sạch sẽ. Cả con đường bị quét sạch, chỉ còn lại Mục Bạch đối mặt với những tên ma thú cấp tướng soái này.
Phải biết rằng đây đã là Cấm Chú hoàn mỹ của nhân loại, Mục Bạch lại được gia trì thêm Thần Quyền Hắc Ám, khiến cho thế giới tinh thần của hắn có thể chưởng khống đến 10 vạn tinh tử, gánh vác được lực lượng cực hạn trong Tinh Vũ Bỉ Ngạn. Thế nhưng, đứng trước khí tràng khổng lồ của đám Đế Vương này, Tinh Vũ Bỉ Ngạn lại sụp đổ ngay tức khắc, không thể trụ vững nổi nửa giây, lập tức bị thổi bay hoàn toàn.
Kinh hãi, Mục Bạch bất giác lùi lại vài bước, ngay cả vật chất hắc ám gieo rắc khắp nơi cũng bị nuốt chửng không còn sót lại chút gì.
Từng tầng Đế Vương xuất hiện, nắm giữ Thánh Vực Hải Dương, thúc đẩy lĩnh vực bao trùm toàn bộ 1200 km² mái nhà trên lưng Bá Hạ. Ám thủy khuếch tán càng lúc càng khiến Mục Bạch không thể nhìn thấu. Dường như trước kia, khi hắn chưa chính thức đạt tới cảnh giới Đại Cấm Chú, chỉ vì bản thân quá yếu đuối, tinh thần lực quá kém cỏi, nên mới không cách nào nhận ra rằng Tứ Hải Dương Thánh Vực thực chất còn kinh khủng hơn trong tưởng tượng của hắn rất nhiều.
Mục Bạch có Âm Dương Nhãn, chỉ bằng thị giác, hắn nhanh chóng đếm được hơn 20 đầu Đế Vương đã tiến vào hướng Đông Huyền Môn Quan, bao vây lấy hắn. Hắn cũng biết được ở phía đuôi hòn đảo, có thêm hơn 30 đầu Đế Vương khác dẫn theo mười ba Thánh Quân hải yêu đang vây chặt đảo Bá Hạ.
Khí tràng của Đế Vương đè ép khiến lồng ngực Mục Bạch đau nhói, hô hấp trở nên khó khăn thấy rõ.
“Cẩn thận!”
Đột nhiên, Giáo quan Kỵ sĩ Normand, người mang trong mình Thánh Hồn Poseidon, tuân lệnh Diệp Tâm Hạ từ Ninh Bàn Tháp xông ra viện trợ. Hắn giơ cao Ngân Trượng Tam Xoa Kích trong tay, hung hăng đập tới con quỷ sứ có cặp mắt đen kịt sau lưng Mục Bạch. Cây trường trượng vung lên, vô số Thủy Mâu tỏa ra, đánh bay tên Đế Vương đang đánh lén Mục Bạch.
Keng một tiếng, Mục Bạch bừng tỉnh, vội vàng quay lại thì thấy vị Phán quan Kỵ sĩ lừng lẫy của Parthenon Thần Miếu đã kề vai sát cánh bên mình.
“Bùng! Bùng! Bùng! ~~~!”
Trường Trượng Tam Xoa Kích cắm xuống đất, hải quang chí cao vô thượng trên người Normand bừng sáng, soi rọi cả một góc biển đêm ảm đạm rộng hàng chục cây số. Ánh sáng của Thánh Hồn Poseidon này mãnh liệt như sóng biển, nhưng lại không hề có chút yêu dị nào khiến người ta chán ghét. Nó hoàn toàn tươi mát, tràn đầy sức sống, là dòng thủy lưu thánh khiết, giống như vị Nhân Vương huyền thoại của Hải Vực.
Thánh Hồn Poseidon thức tỉnh hoàn toàn mạnh hơn Thánh Hồn Hades của Hải Long rất nhiều. Điều này cũng dễ hiểu, bởi trong quá khứ, Thánh Hồn Hades đi theo ma đạo hắc ám, về sau không còn nhận được tín ngưỡng, không được Thần Nữ Athena chăm chút bồi dưỡng. Ngược lại, Poseidon chính là một trong những Thánh Hồn chủ lực được bồi dưỡng, mang quyền năng áp chế Hades.
Nương theo sức mạnh của Thánh Hồn Poseidon, Normand tụ lực rút Tam Xoa Kích lên. Một trận thủy triều bùn biển bùng nổ, hải quang cuồn cuộn như vòi rồng xoay quanh thân thể hắn và Mục Bạch, tạm thời bảo vệ hai người.
“Đi thôi, hải yêu đã tràn lên được thân thể Bá Hạ rồi, rút về Ninh Bàn Tháp phòng ngự.” Normand nói.
Nghe vậy, nội tâm Mục Bạch chấn động mạnh, nhưng hắn cũng nhanh chóng ngờ ngợ hiểu ra điều gì đó.
“Hải Mị Yêu Hoàng, Chúa Tể Thập Uyên, chỉ là mồi nhử thôi sao?” Mục Bạch hoang mang hỏi.
Normand gật đầu, thẳng thắn đáp: “Phải, không ngờ Chúa Tể Thập Uyên cũng cam tâm làm mồi nhử. Nàng ta cố tình tiên phong để thu hút toàn bộ nhân lực của chúng ta. Không có tuyến đầu theo dõi từ xa, hải yêu lập tức ồ ạt tấn công. Tình thế ở Huyền Môn Quan đang vô cùng nguy cấp, chúng ta phải lùi về Ninh Bàn Tháp phòng thủ.”
Đầu tiên, chúng lợi dụng đêm tối, phát tán Diêm Thủy Triều Tịch, dùng gió muối nồng độ cao để ép quân Phàm Tuyết Thành lùi vào trong Ninh Bàn Tháp, mất đi tuyến phòng ngự quan sát bên ngoài. Sau đó, chúng để một mình Hải Mị Yêu Hoàng độc lập tác chiến, thu hút sự chú ý của toàn bộ cao tầng Cấm Chú, đồng thời cũng để nàng ta gánh chịu tất cả cạm bẫy trong Huyền Môn Quan. Việc này không chỉ tạo điều kiện cho hải yêu có cơ hội đánh lén bất ngờ, mà còn khiến rất nhiều át chủ bài của Phàm Tuyết Thành bị lộ.
Bức tranh thủy mặc băng thành, thế giới trong tranh Hắc Ám Phàm Tuyết Thành đã bị phá giải. Cạm bẫy tâm linh đã dùng qua một lần, tuyệt đối không thể dùng lại, đám Đế Vương tự nhiên sẽ không ngu ngốc đến mức phạm phải sai lầm tương tự. Hơn nữa, trên đỉnh Ninh Bàn Tháp cần phải đặc biệt chú ý, đề phòng ba nữ nhân kia mang theo ngòi nổ gây sát thương từ xa ---- những tình báo quan trọng như vậy đã sớm được Hải Mị Yêu Hoàng Siren báo lại cho Hải Thần Tiên Tri.
Khi Diệp Tâm Hạ và Tiểu Mei dùng Độc Tâm Thuật, các nàng mới kinh hãi phát hiện ra bí mật này, nhưng rốt cuộc đã quá muộn, giặc đã vào đến tận nhà.
Qua ký ức vỡ nát của Siren, hai nàng mơ hồ nhìn thấy kẻ nguy hiểm số một, Hải Thần Tiên Tri, đã ra tay. Kẻ đó vậy mà không phải Hải Mị Yêu Hoàng, đây chính là một phán đoán sai lầm của Liên Hợp Quốc từ khi thành lập đến nay.
Kế hoạch lần này, chính là do một tay nó bày ra.
Mí mắt Mục Bạch giật giật vài cái, hiếm khi mất đi vẻ đạo mạo của một hắc bạch tiên sinh.
Hắn phóng tâm nhãn nhìn về phía biển lửa ở tầng 113 của Ninh Bàn Tháp, thấy Quân Thủ Hoa Triển Hồng và Thương Vương Ngải Thái Sơn đều đã xuất thủ. Bọn họ đứng ở đại sảnh sân bay giữa trời, sừng sững như hai cây đại thụ, thân mình chắn ngang trời. Hào quang ma pháp chung quanh không ngừng nở rộ, phóng thích những đòn tấn công ầm ĩ xuống mấy chục đầu Đế Vương đang ồ ạt lao tới.
Theo kế hoạch ban đầu, hai người này vốn là lực lượng đỉnh tiêm, phải cùng với Mục Ninh Tuyết, Diệp Tâm Hạ tung ra đòn quyết định cuối cùng. Bây giờ, bọn họ đều không thể giấu bài được nữa. Điều này cho thấy, đợt tấn công của Đế Vương quá đột ngột, quân sư không thể không tung ra lá bài chủ lực.
“Bọn chúng không những hơn chúng ta về chất lượng tướng, số lượng tướng, mà ngay cả số lượng cấp thấp hơn cũng áp đảo, đè bẹp chúng ta. Đừng nghĩ nhiều nữa, mệnh lệnh đã ban, lui về Ninh Bàn Tháp cố thủ.”
Normand dứt lời, lập tức chỉ tay về phía trước, vẽ ra một đạo Diệu Quang ấm áp, buộc mấy đầu Đế Vương phải né ra. Chính hắn cùng Mục Bạch lập tức di chuyển, rút về Ninh Bàn Tháp.
. . . . .
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Triều Ưng Khuyển