Chương 824: Độc Huyết Cấm Chú

. . . . .

Soạt soạt soạt ~~~~~~~~!

Cực Trần Đan kết hợp với Sát Phẩm Ma Cụ Băng Tinh Sát Cung có thể tạo ra ba dạng vũ khí: Kiếm, Cung và Thương Kích. Cung là tất sát chiêu không thể bàn cãi, còn với thân phận Tuyết Thương Nữ Thần, Mục Ninh Tuyết lại càng say mê luyện tập thương kỹ hơn là kiếm băng. Trình độ thương kỹ của nàng đã sớm vượt xa lẽ thường.

Thương kích tán loạn đâm tới tựa hồng thủy cuồn cuộn, xung quanh lại có vô số phong nhận sắc bén từ Bích Phong Thánh Dực vỗ ra. Mấy đầu Đế Vương vong linh khác hoàn toàn không có cách nào né tránh, không bị Hoa Ảnh Băng Kích đâm trúng thì cũng bị phong nhận chém vào thân thể. Xương cốt lập tức bị băng tuyết bao phủ, phong nhận thì tàn phá cơ bắp, gân mạch, thậm chí khoét sâu vào hốc mắt, lỗ tai, lỗ mũi.

Trong chốc lát, thân thể chúng nó đã bị đông cứng, khó mà động đậy.

Không chỉ vậy, nhờ Mục Ninh Tuyết thi triển Vĩnh Dạ lĩnh vực, Mạc Phàm cũng hưởng lợi từ đó. Vùng tinh không sau lưng hắn không còn đơn thuần là đại dương mênh mông nữa, mà đã hóa thành một thế giới chỉ có băng tuyết, chỉ có cô tịch và giá lạnh.

Mạc Phàm khẽ búng ngón tay, Hồng Ma Hữu Kiếm vừa chém Thao Thiết ở phương xa liền quay trở về. Vô cùng vô tận nguyên tố băng phong tựa như bị thứ gì đó hấp dẫn, không ngừng ngưng kết, hợp thành một thanh Thiên Băng Hàn Kiếm.

Bá bá bá bá bá ~ ~ ~ ~!

Hoa ảnh lồng lộng, dưới Vĩnh Dạ băng vực của Mục Ninh Tuyết, Mạc Phàm vận dụng dung hợp pháp môn chồng chéo lên nhau. Hồng Ma Hữu Kiếm dung hợp Phong Ngọc và Băng Ngọc, lại chồng thêm cấm chú băng phong do chính hắn diễn sinh ra. Thân thể đứng vững tại chỗ, không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ đơn thuần xoay người chém một nhát, một vệt hồ quang băng giá kinh diễm cắt ngang không gian, tạo thành một đường cong tựa nguyệt nhận hàn phong, sương khí từ băng kiếm tỏa ra mang theo kiếm uy vô tận, mạnh mẽ khôn cùng.

Uy lực của nhát chém này cực lớn, bản thân Mạc Phàm cũng vì sức mạnh kiếm kỹ chưa từng sử dụng mà trượt dài về phía sau. Nhưng chính điều này lại vừa vặn giúp hắn tách khỏi vòng vây của tám đầu Đế Vương vong linh, Đào Ngột và Thao Thiết đang lao tới. Vô số bụi băng cùng tàn phong lưu lại trên mặt đất tức thì bị cuốn bay lên.

Thiết Mã Băng Ly!

Phong quyển tàn vân, băng qua vạn lý.

Lưỡi kiếm tinh tế như có thể cắt đứt dòng nước, nhưng hàn ý lẫm liệt của nó đủ để đông cứng toàn bộ bề mặt chiến trường hải dương, biến nơi đây thành một phế tích vĩnh hằng tựa Atlantis chìm sâu dưới đáy biển phương Đông.

Mười Đế Vương trong khoảnh khắc bị băng sương đông cứng, hơi thở cũng gần như ngưng đọng. Ngay sau đó, phong kiếp tựa bão táp từ nhát kiếm kia chém tới, mang theo khí tức hôi phi yên diệt đến từ vùng đất chết lạnh lẽo của Minh Giới. Bọn chúng cảm nhận được Lam Sát Thiên Phong đang tàn phá nội tạng, cảm giác khó thở từng chút một truyền lên đại não, hô hấp dần trở nên tắc nghẽn.

Thật không thể tưởng tượng nổi, Đế Vương vong linh vốn có thể sống sót dưới đáy biển sâu, chịu đựng áp suất khủng khiếp, vậy mà lại bị phong tai làm cho ngạt thở.

Hô~~~!

Mạc Phàm hít một hơi thật sâu để điều tức, cùng Mục Ninh Tuyết đồng loạt chém về phía trước.

Vĩnh Dạ giới vực, Thiết Mã Băng Ly, Cực Trần Thương Băng điên cuồng dồn ép đến nghẹt thở, cuối cùng đã nghiền nát ba đầu Đế Vương vong linh trong số đó. Băng tai Vĩnh Dạ thổi mạnh đến mức làm rạn nứt, tiêu hủy xác thịt của chúng, lại thêm sức mạnh bộc phát từ Hồng Ma Hữu Kiếm của Mạc Phàm, đã đủ để giết chết Đế Vương vong linh.

Trong cơn bão tuyết, cơ thể của chúng liên tục phân giải, từ huyết nhục thành những giọt máu nhỏ li ti, cuối cùng bị Mạc Phàm hấp thụ tinh phách, không cho Hải Tâm cơ hội phục sinh.

Đào Ngột, Thao Thiết kịp thời trốn thoát, năm đầu Đế Vương vong linh còn lại cũng trọng thương bỏ chạy.

“HÙM ! ! ! ! ! ! ! ! !”

Đúng lúc này, từ tận sâu dưới đáy vực, Lãnh Nguyên Thánh Hùng há miệng gầm lên một tiếng giận dữ kinh thiên động địa. Lập tức, âm sát cuồng bạo từ đáy biển thẩm thấu ra toàn bộ vùng biển yêu dị, xé toạc cả không gian thứ nguyên của Mạc Phàm.

Không gian thứ nguyên rộng lớn lập tức chia năm xẻ bảy, vỡ tan tành, nước biển điên cuồng tràn vào như thác lũ. Có thể thấy rõ âm sát khủng khiếp của Lãnh Nguyên Thánh Hùng chảy xiết như một dòng sông cuồn cuộn, chỗ rộng tựa giang hà, chỗ hẹp cũng như suối dài!

Rất nhanh, Mạc Phàm cảm giác được đại dương dưới chân, quanh thân và trên đỉnh đầu đang sôi trào, mọi thứ xung quanh đều triệt để vỡ vụn. Hắn có cảm giác như mình đang soi gương, rồi phát hiện bản thân bị mắc kẹt trong thế giới gương đó, sau đó âm sát lại đập vỡ tấm gương, đẩy chính mình rơi vào cảnh cửu tử nhất sinh.

Mạc Phàm trong lòng kinh hãi.

Dù gì hắn cũng là pháp sư cấm chú huyền âm áo nghĩa, trên phương diện này, cũng chỉ có Đại Thánh Tể Welbeck mới đủ tư cách sánh vai. Nhưng bây giờ, đứng trước âm sát của Lãnh Nguyên Thánh Hùng, hắn rốt cuộc nhận ra ma pháp của mình chẳng khác nào chó sủa trước mặt chúa sơn lâm... Đúng là không thể gáy nổi.

Hắn vội vàng ôm lấy Mục Ninh Tuyết, Hồng Ma Hữu Kiếm chiếu ra một dãy kiếm trận bảo vệ quanh thân, từng đạo Tà Huyết quang kinh người bay vọt qua đáy biển, dốc toàn lực bỏ chạy khỏi nơi này.

Không gian hải dương liên tiếp sụp đổ.

Lãnh Nguyên Thánh Hùng chỉ dựa vào âm sát Thú Đế của mình đã trực tiếp biến mảnh hải dương này thành Âm Phủ. Rõ ràng đang ở trong vùng nước Thái Bình Dương, nhưng cả người lại có cảm giác như đang rơi xuống Hắc Ám Vị Diện.

Thủ đoạn âm sát này cực kỳ ngang ngược, Lãnh Nguyên Thánh Hùng thậm chí dùng nó để giết cả đồng loại. Một Đế Vương vong linh xấu số bị Mạc Phàm đả thương trước đó không chạy kịp, đã bị phân tách thành ngàn mảnh vỡ vụn.

“Tuyết Tuyết, dùng lĩnh vực hỗ trợ ta!” Mạc Phàm gấp gáp nói. Phía sau lưng hắn đã có từng mảng máu đỏ loang lổ, cơ thể bị âm sát chém trúng vô số đường.

Mục Ninh Tuyết cũng không dám chậm trễ, lập tức lần nữa huy động băng phong giới vực, truyền sức mạnh cho Mạc Phàm.

Thật không ngoa khi nói rằng, có Mục Ninh Tuyết hỗ trợ, Mạc Phàm mới cảm thấy mình có thể sống sót.

Cực Trần Băng Kích hóa thành hình thái thứ hai, Cực Trần Băng Kiếm.

Mạc Phàm tay phải cầm Cực Trần Băng Kiếm, tay trái cầm Hồng Ma Hữu Kiếm, toàn thân thi triển Hỗn Độn bạo ảnh, bắt đầu liên tục khua kiếm, chém về phía luồng âm sát đang lao tới.

Cửu U Tà Đồng trên trán Mạc Phàm cuối cùng đã mở ra. Đáy biển sâu không hề bài xích hắc ám vật chất, thậm chí vì ánh sáng không thể chiếu tới nơi này, hắc ám vật chất của Mạc Phàm càng thêm thuần túy và nồng đậm.

Hoàn toàn tiến vào trạng thái Hắc Ám Ác Ma, toàn thân Mạc Phàm được bóng tối bao bọc, bị tà lực nguyền rủa che lấp, bị độc tố thôn phệ.

Độc cấm chú không có Tinh Vũ Bỉ Ngạn, không có Tinh Tử, nhưng nó vẫn là cấm chú. Chỉ một chiêu thức duy nhất, Ác Ma Độc Huyết, máu chính là kịch độc, độc đến mức có thể khiến Đế Vương nổ tan xác mà chết.

Mạc Phàm lúc này máu chảy khắp người, độc ác ma tràn ra, hắn liền dung hợp nó vào ma pháp Nguyền Rủa và Ám Ảnh.

Trong nháy mắt, hắn nhìn chằm chằm về phía Lãnh Nguyên Thánh Hùng, ánh mắt mang theo sát ý tà dị như muốn phán xét cả đất trời.

"Máu của ta, chính là cấm chú!"

Đột nhiên, một luồng Hắc Thủy Cửu U vô cùng tinh thuần tỏa ra từ thân ảnh Mạc Phàm. Hai tay hắn nắm chặt hai thanh Thần Kiếm trong lĩnh vực Băng Phong bão tố. Phía sau, thần hồn Lãnh Tước hiện lên như ác quỷ, hắc ám hòa quyện cùng độc huyết biến không gian quanh hắn thành một vầng hào quang vô thiên đáng sợ, hung mãnh đến độ có thể thiêu hủy không gian, chà đạp Quang Minh, tuyệt diệt Phật đạo.

. . . . . ...

❖ Vozer ❖ Kho truyện dịch VN

Đề xuất Voz: [Không thể ngủ] Hình như mới gặp ma trong nhà tắm
BÌNH LUẬN