Chương 837: Phàm Tuyết Thành Giữa Thiên Không

. . . . . .

Ánh sáng không dập tắt được ngọn lửa, nhưng những pháp sư bất hạnh bị lửa dầu thiêu đốt, dưới cơn mưa ánh sáng gột rửa cũng đang dần dần hồi phục. Ngay cả những người bị thương nặng, chẳng hiểu vì sao nội tâm cũng từ từ lắng lại khi thấy cơn mưa ánh sáng này.

Ngược lại, ở một phương khác, mấy chục đầu Đế Vương Hải Yêu ngông cuồng tự đại kia cũng đang đứng trong thần minh quang vũ. Bọn chúng chẳng những không có bất kỳ chuyển biến hồi phục nào, mà dường như còn bị tâm linh nhiễu loạn, linh trí trở nên trì trệ hỗn loạn, lệ khí trong người từng chút một bị xua tan, đột nhiên nảy sinh ý muốn buông đao đồ tể, lập địa thành Phật.

“Đây là…”

Khi đại ma pháp thứ hai của Diệp Tâm Hạ, dưới sự trợ giúp của Tiểu Mei, đạt đến đỉnh phong và chạm đến các pháp sư, trên người tất cả bọn họ tức thì xuất hiện một bộ khôi giáp màu trắng, lực phòng ngự tăng vọt trong phút chốc. Chiến đấu đến bây giờ, ma cụ trên người các pháp sư sớm đã cạn kiệt, mà pháp sư không có ma cụ bảo vệ thì chẳng khác nào chịu chết. Vào thời khắc này, đại ma pháp của Diệp Tâm Hạ đến vô cùng kịp thời.

“Liệp Thần Ý Chí.”

Thanh âm tâm linh của Diệp Tâm Hạ lại một lần nữa vang lên, lần này truyền vào linh hồn của tất cả thành viên Phàm Tuyết Thành một đạo pháp tắc khác của Thần Nữ, đó là thức tỉnh Liệp Thần Ý Chí, trở thành một nhánh kỵ sĩ cổ xưa, những thủ hộ giả của Athena Thần Nữ.

Liệp Thần Ý Chí, đây là lực lượng phi phàm đã giúp các kỵ sĩ Parthenon Thần Miếu đánh bại được Apollo Cự Thần trong quá khứ. Dù cho là lam tinh kỵ sĩ nhỏ yếu nhất, sau khi nhận được Liệp Thần Ý Chí, bất kỳ ma pháp nào cũng sẽ có bước nhảy vọt thăng cấp, đạt đến một trình độ cao hơn.

Bằng vào siêu nhiên lực, Mạc Phàm cảm nhận được băng cảm và ám mạch đang vang lên những tiếng “xì xì” trong lòng mỗi pháp sư, thủy hệ của hắn cũng cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất, đó chính là sức mạnh của các pháp sư đang trỗi dậy.

Trên thực tế, Mạc Phàm biết, ngoại trừ hắn, Mục Ninh Tuyết, cùng những cấm chú pháp sư như Ngải Thái Sơn, Mục Bạch, Vi Nghiễm… vẫn có thể tiếp tục lãnh đạo cuộc chiến, Diệp Tâm Hạ không hề hồi phục ma năng cho những người khác. Nàng chẳng qua chỉ khuếch đại ý chí của họ, dùng sức mạnh chúc phúc để gia tăng vài phần bảo hộ, giúp họ thăng hoa hơn mà thôi.

Về phương diện này, Mạc Phàm lại không nhận được. Mạc Phàm mang mệnh cách Ác Ma, mệnh cách Tà Thần, mấu chốt nhất là tất cả các hệ ma pháp của hắn đều đã từng đi qua cội nguồn hắc ám, về cơ bản, ngoài mối tương thông sâu đậm với Bạch Ngân ra, bạch ma pháp chúc phúc đơn thuần sẽ vô dụng với hắn.

Ma năng thì khác, ma năng của pháp sư đến từ chiều không gian thứ tư trong thế giới tinh thần, đây là thứ nguyên bản tự nó cường đại, tự nó sản sinh, tự nhiên không bị ảnh hưởng bởi bản nguyên hắc ám, cũng không bị bạch ma pháp hồi phục ma năng áp chế. Vì vậy, Mạc Phàm có thể thoải mái tiếp nhận sự hồi phục ma năng đến từ bạch ma pháp.

Về phương diện trị liệu, ngay cả thân thể Mạc Phàm cũng không phải là hắc ám tuyệt đối. Siêu phàm chi lực của hắn vốn được tạo thành từ hàng chục hệ ma pháp, là một pháp sư chân chính của ma pháp thế giới, không phải Hắc Ám Sinh Vật. Mệnh cách Tà Thần cũng không chỉ thuần Hắc Ám, không phải chỉ tồn tại Tà Thần hắc sắc, mà còn có Tà Thần bạch sắc, bản chất là tín ngưỡng lưỡng diện thiện ác.

Thậm chí, nói một cách chính xác hơn, Mạc Phàm vốn có hai linh hồn đồng nhất trong một cơ thể: một là Mạc Phàm của thế giới khoa học, một là Mạc Phàm của thế giới ma pháp. Do đó, giả sử một ngày nào đó hắn có hóa thân thành Hắc Ám Tà Thần đi chăng nữa, thì rốt cuộc vẫn còn một linh hồn nhân loại đang ngủ say, mà đã là nhân loại, ắt sẽ không bị bạch ma pháp trị liệu bài trừ.

“Mạc Phàm, chúng ta có Tâm Hạ và Mei Mei, đối phương cũng có Hải Tâm, Kraken đang hồi phục cho toàn bộ Đế Vương Hải Yêu.” Đúng lúc này, Mục Ninh Tuyết nhắc nhở Mạc Phàm.

Nàng nói tiếp: “Các pháp sư đã mất chỗ đứng, cho dù đám hải yêu lâu la đang bị lửa biển cản lại, nhưng họ cũng sẽ bị ngọn lửa đó ảnh hưởng.”

Ma pháp không có mắt, hỏa diễm ngập trời giết chết đám hải yêu lâu la, nhưng lửa cao cũng che khuất tầm nhìn. Á Long, Thái Thản Titan, và cả các pháp sư nhân loại đều bị ảnh hưởng không nhỏ, thậm chí có người bị thiêu chết cũng không phải là không có.

Nên nhớ Siren có thể mang đến gió biển, gió biển đủ mạnh sẽ tạt lửa vào người các pháp sư. Huống chi, Kraken còn khủng bố hơn, nó có thể mở ra Thủy Triều Chi Nhãn, nâng cả nước dầu và nước lửa thành sóng thần, một khi sóng thần mang lửa ập về phía nhân loại, vậy thì nguy to.

Mạc Phàm gật đầu, tán thành ý của Mục Ninh Tuyết.

Về binh pháp, hắn thực sự chẳng hiểu cái quái gì. Sự tình đã đến nước này, binh pháp không bằng ma pháp.

Từ cổ chí kim, binh pháp chỉ được viết ra từ những suy nghĩ thông thường để tìm cách phá giải. Vậy thì có thể hiểu đơn giản là, nếu có thứ gì đó vượt ra khỏi định lý thông thường, vượt qua khỏi những gì người ta có thể tưởng tượng, ví như sáng tạo ra một ma pháp cực nghệ chẳng hạn… thì binh pháp cũng phải quỳ rạp xuống mà lạy.

“Thánh Nguyên Không Gian – Phàm Tuyết Thành Giữa Thiên Không – Phản Chiếu!” Ma pháp của Mạc Phàm đạt đến cực thịnh, tựa như một vị Sáng Thế Chi Thần.

Ma pháp Thứ Nguyên dung hợp, mắt phải Hỗn Độn Sao Chép Chi Nhãn và mắt trái Không Gian Chi Nhãn cùng phát sáng, Mạc Phàm một lần nữa mô phỏng lại Phượng Hoàng Thiên Tích Thần Đảo, mảnh không gian thứ nguyên của Chaos.

Ầm ầm ầm ~~~~~~~~~~~~~!

Cấm chú Thứ Nguyên bàng bạc lóe lên, hai con mắt thứ nguyên của Mạc Phàm dung hợp cùng cấm chú ma pháp bắn thẳng lên trời. Một chùm sáng màu ngân quang hiện ra giữa tầng mây, nó vút thẳng lên không trung lãnh hải, rồi biến ảo thành một Thiên Môn vô cùng khổng lồ.

Thiên môn tựa như vũ trụ tinh không, không ngừng dung hợp biến ảo. Hàng ngàn tia hào quang cầu vồng xẹt qua bầu trời Thái Bình Dương, từng chút một đan xen vào nhau. Cầu vồng kết nối thành kiến trúc trên đỉnh đầu mọi người, khiến ai nấy đều không thể tin vào mắt mình.

Cảm giác như có một bàn tay vàng của Sáng Thế Chi Thần đang vung bút vẽ tranh, dùng mực nước từ biển cả phẩy lên màu trời, sau đó dùng thổ hệ cấm chú phác thảo ra từng cánh đồng bất tận, từng dãy sơn mạch trùng điệp. Trên trời có mây, trong Thánh Nguyên không gian cũng có mây, từng tòa nhà lầu với tạo hình khác nhau cũng đang dần dần hiện ra trong sự vặn vẹo, ban đầu chỉ là đường viền, rồi chậm rãi đến cả những cửa sổ thủy tinh có điêu văn cũng trở nên tinh xảo đến cực điểm.

Bầu trời đại dương thoáng chốc đã trở thành một bức tranh khổng lồ, Mạc Phàm mô phỏng lại dáng dấp của Phàm Tuyết Thành, dùng thổ hệ cấm chú phác thảo toàn bộ thành trì trong trí tưởng tượng của mình lên đó. Toàn bộ quá trình tạo dựng và thành hình này đều diễn ra ngay trước mắt tất cả mọi người, tất cả Hải Yêu dưới đáy biển.

Đột nhiên, toàn bộ bầu trời biển Hoa Đông bắt đầu tối sầm lại. Bóng tối che phủ, nhưng đó không phải là mây đen che khuất mặt trời, mà là một tòa thành vô cùng quen thuộc sừng sững hiện ra giữa trời cao, che khuất cả biển cả.

Trong phút chốc, giữa biển lửa hừng hực, bất luận là pháp sư nhân loại hay phe Hải Yêu, ai nấy đều há hốc mồm, nhìn lên bầu trời mà hồi lâu không thể khép miệng lại. Khoảnh khắc đó, toàn bộ yêu ma, bao gồm cả hai vị Thập Uyên Chúa Tể, khi thấy cảnh này đều chấn động đến mức chưa thể hoàn hồn.

Ngay cả những người thân cận với Mạc Phàm như Thánh Cung Laura hay Lãnh Linh Linh cũng phải trợn mắt há mồm.

Linh Linh và giáo sư Stein là tổng chỉ huy của chiến dịch này, nhưng bọn họ cũng không hề biết Mạc Phàm còn có át chủ bài như vậy.

Hồi lâu sau, Triết La mới thì thào nói: “Mẹ nó, tên này còn đáng sợ hơn cả Hải Yêu!”

. . . . . ...

Đề xuất Voz: Đêm Tây Nguyên - Dưới ánh trăng khuya
BÌNH LUẬN