Chương 85: Hãy cho chúng biết, ai mới là quái vật!

Kể từ khi Ma Đô bị hải yêu chiếm đóng, toàn bộ đại lục Hoa Hạ vẫn luôn chìm trong hỗn loạn và sợ hãi. Mặc dù chính phủ và Hiệp Hội Ma Pháp đã ra sức trấn an, động viên dân chúng, nhưng việc một tòa thành thị phồn vinh, một trung tâm kinh tế, nơi đặt trụ sở của Hiệp Hội Ma Pháp Trung Quốc lại thất thủ như vậy, chắc chắn đã mang đến một cú sốc cực lớn. Không ít người vì quá hoảng sợ đã lục tục rời khỏi thành phố mình đang sinh sống, di chuyển về các vùng sâu hơn ở phía Tây Hoa Hạ.

Thế nhưng, ngay khi những người di cư dần ổn định ở miền đất mới, một vài bộ lạc yêu ma thuộc Đế quốc Côn Lôn, không rõ lý do, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào, lại bắt đầu tấn công, xâm lấn các thành trì và lãnh thổ ở phía tây. Trung Quốc lúc này rơi vào tình cảnh lưỡng đầu thọ địch. Đối với những người đang cố gắng trốn chạy, bờ Đông là hải yêu xâm lấn, phía Tây là yêu quốc đe dọa, thật sự còn nơi nào là an toàn?

Quân đội đã điều đến đây một nhánh pháp sư tinh anh cấp Siêu Giai và Cao Giai để trợ giúp, đồng thời kêu gọi tình nguyện hỗ trợ từ những pháp sư từng có kinh nghiệm chiến đấu ở những vùng sông băng núi tuyết tương tự.

"Bọn khốn kiếp đó, từ đầu đến cuối chỉ gửi đến nơi này một nhánh quân đội pháp sư ít ỏi, khi những thị trấn xung quanh bị tấn công cũng chậm trễ cứu viện. Cấm Chú Hội thì sao, Hiệp Hội Ma Pháp thì thế nào, trong mắt bọn chúng chẳng bao giờ có cái nơi xa xôi hẻo lánh này..." Quan Ngư vừa nói, ánh mắt hắn đã rực lửa căm hờn.

"Quan Ngư, chuyện này có liên quan đến ta, một số diễn biến sau sự kiện Ma Đô đã khiến Cấm Chú Hội Trung Quốc cũng bị Thánh Thành dùng công pháp hạn chế rất nhiều." Mạc Phàm nói.

Nói rồi, hắn cũng lặng lẽ đứng dậy đi ra cửa, đôi mắt vô hỷ vô nộ nhìn về phía dãy tuyết sơn xa xăm.

"Ngươi làm ta suýt quên mất mục đích mình tới đây, nhưng thôi, chuyện đó tạm gác lại. Chúng ta đi thôi!" Mạc Phàm cười khổ nói với Quan Ngư.

"Ngươi định đi đâu?" Quan Ngư vẻ mặt khó hiểu.

"Côn Lôn Sơn, tìm hai người họ!"

"Mạc Phàm, ngươi nghe ta! Trước đây ta cũng từng quá tin vào chính mình. Mặc dù ngươi rất mạnh, nhưng nơi đó là tử địa, đáng sợ hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều, quái vật cấp Đế Vương chắc chắn có tồn tại. Ta... ta... không thể mất thêm một người đồng đội nào nữa.” Nội tâm Quan Ngư rung động dữ dội.

"Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Huy hiệu quốc phủ vẫn có thể xác định vị trí của bọn họ, đúng không?" Mạc Phàm vẫn duy trì vẻ mặt lạnh lùng.

"Phải, nhưng..."

Quan Ngư định nói thêm, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Mạc Phàm, thân thể hắn cũng đồng thời tỏa ra một luồng khí tức uy nghiêm tựa sắt đá, tà khí ngập trời tuôn trào khắp gian phòng. Nếu để ý kỹ, sẽ thấy tám vầng hào quang ma sơn đang ẩn hiện theo từng nhịp thở của hắn.

Tám tòa ma sơn phút chốc hé lộ hai con mắt khổng lồ, nhìn thẳng về phía Đế quốc Côn Lôn xa xăm. Luồng sát khí lạnh thấu xương kinh hoàng đó khiến Quan Ngư chấn kinh đến tột độ. Nó lạnh như băng, lại nồng nặc mùi máu tanh, tựa như của một kẻ đã từng trải qua huyết tẩy.

Lúc này, cảm giác trong lòng Mạc Phàm như có từng lưỡi dao lạnh giá lướt qua.

Mà cái lạnh giá này, không rõ đến từ vết tích Thiên Sơn nơi hắn từng ngẫu nhiên gặp được thần ngẫu, hay đến từ tuyết lạnh vô tình của Côn Lôn, nơi hắn có thể sẽ phải tiễn đưa họ lần sau cuối!

“Đi thôi! Hãy cho chúng biết, ai mới thực sự là quái vật!!!”

……

……

Đế quốc Côn Lôn chiếm phần lớn diện tích của hệ thống sơn mạch Côn Lôn, trải dài miên man từ Tây Hải thành và Nam Hải thành đến toàn bộ cương thổ trung du Tây Bắc, hình thành một vành đai hình lòng chảo khủng bố bên trong đại lục. Có thể nói, nó đã chiếm trọn gần một nửa tài nguyên quốc gia, bao quát hơn một phần tư lãnh thổ Hoa Hạ.

Văn minh nhân loại và yêu ma, quái thú không hề phát triển song hành, nếu không muốn nói là chậm hơn rất nhiều. Mà Côn Lôn yêu tộc lại là một trong những ma tộc cổ đại lâu đời nhất ở vị diện này, bên trong tất yếu không hoàn toàn đoàn kết, mà chia bè kết phái, cát cứ lãnh thổ.

Ngũ hành thời không, Tả huyết tứ quốc, nhất tộc ngoại nhân.

Nếu đứng ở một vị trí đủ cao để quan sát toàn bộ Côn Lôn trong một phạm vi nhất định, sẽ không khó để nhận ra năm ngọn thiên sơn khổng lồ nổi bật nhất, nằm ở năm tuyến trụ cốt lõi của toàn bộ sơn mạch.

Cái gọi là Ngũ Hành Sơn trong sử thi cũng vì vậy mà có tên.

May mắn thay, một trong năm địa phận trọng yếu đó lại thuộc về nhân loại chiếm giữ, chính xác hơn là do tổ tiên của thôn Minh Lang trấn thủ thành công. Tòa sơn này cũng thuộc khu vực Tây Hải thành, lấy tên theo tộc đứng đầu, gọi là Minh Lang Sơn.

Bốn ngọn núi còn lại, lần lượt là Kỳ Liên Sơn, Mộc Cách Sơn, Bạch Đằng Sơn, và Côn Lôn Thánh Sơn, toàn bộ đều thuộc về yêu tộc.

Mộc Cách Sơn, ngọn núi nằm sâu bên trong tầng vỏ địa của hệ thống. Theo nghiên cứu của Tự Do Thần Điện, nơi đây tà khí khá thấp, hệ sinh thái thực vật và vỏ ốc phát triển không thuận lợi, có lẽ do thiên địa linh khí không được trọn vẹn, vì vậy cũng được xem là địa phận yếu ớt nhất của quần cư yêu tộc.

Bạch Đằng Sơn, không nghi ngờ gì, có thể xưng là cực băng thứ ba của địa cầu. Đỉnh tuyết sơn nơi đây cao nhất Côn Lôn, là lãnh địa của tộc vương Côn Lôn Tổ Hổ, một giai cấp thống trị phi thường cao, có quan hệ huyết mạch với quốc thú, Thánh Đồ Đằng Bạch Hổ.

Côn Lôn Thánh Sơn, như tên gọi của mình, mang một vị thế thái sơn bắc đẩu, kiêu ngạo huy hoàng như thần giới tồn tại bên trong yêu quốc. Dĩ nhiên đây cũng là lãnh thổ trọng yếu, là khởi nguyên hình thành nên quốc nội yêu ma, nơi tụ tập đông đảo nhất của vạn ma thú.

Cuối cùng là Kỳ Liên Sơn.

“Lão Tứ, ngươi nói xem phía trước có phải là bóng một con Ám Sư vừa chạy qua không?" Lão Ngũ chớp chớp mắt, hoang mang nói.

“Ngươi có bệnh à? Ám Sư dù rất mạnh, nhưng ở cái nơi vạn độc xâm lấn này, dù cả bầy đàn cũng không có khả năng bén mảng tới!" Lão Tứ quát mắng.

Họ là nhóm thợ săn năm người vừa mới đến được mốc chặn cao nhất trên đỉnh núi. Sắc mặt ai nấy đều trắng bệch do vừa trải qua cả ngày lăn lộn dưới tuyết để ẩn núp khỏi một đàn Băng Chu chạy loạn. Hiện tại, khó khăn lắm mới thoát được, họ nhanh chóng dùng hết ma cụ dựng lên một cái hang kín đáo để phục hồi.

Chọn cách âm thầm lẩn trốn không phải vì họ không đủ thực lực để đánh một trận với đàn Băng Chu, mà là vì nếu kinh động chúng, theo quán tính bầy đàn, chắc chắn sau đó sẽ đụng phải Băng Bích Chu Mẫu Vương, một tồn tại có cấp bậc phi thường cao, rất có thể đã chạm đến ngưỡng tiệm cận cấp Đế Vương.

Đúng vậy, Kỳ Liên Sơn, nơi tích tụ độc dược và ma vật, còn được gọi là Dược Tố Bách Sơn. Nơi đây tồn tại hơn trăm ngàn loại sinh vật có độc, đồng thời cũng có con số tương tự các loại thảo dược linh hoa, có thể coi là chí bảo linh dược giúp cải thiện mệnh tức. Vì vậy, bất chấp nguy hiểm đến đâu, không ít nhóm thợ săn và lính đánh thuê vẫn tụ tập liều mình đến đây một chuyến để thu hoạch.

“Lão Đại, chị nói xem, Sâm Cúc Kỳ Liên đó có công dụng gì vậy? Em làm thợ săn cũng hơn hai năm kinh nghiệm, đối với Côn Lôn chi địa cũng xem như từng đến một lần, nhưng có quá nhiều kỳ trân dị bảo, không thể nào hiểu hết được.” Lão Nhị không nhịn được hỏi.

Lão Đại, lại chính là nữ nhân duy nhất trong đoàn. Nàng thậm chí có tuổi đời trẻ hơn hẳn bốn người còn lại, nhưng thực lực trong môi trường băng giá này quả thật có phần cao hơn. Nhờ đó, nàng được gọi là Lão Đại, kẻ cầm đầu của nhóm người này...

Đề xuất Tiên Hiệp: Quế Hà Văn Lục
BÌNH LUẬN