Chương 853: Cảm Giác Của Đỉnh Cao
. . . . . .
Chẳng bao lâu sau khi Quân Thạch Hữu và Long Thượng cảm nhận được, tiếng sấm rền vang trời bắt đầu oanh minh truyền tới, kèm theo đó là luồng khí tức lạnh lẽo thấu tận tâm can. Những người khác cũng như họ, sắc mặt ai nấy đều không thể giữ nổi vẻ bình tĩnh.
Âm thanh đến trước, khí tức hủy thiên diệt địa bao trùm đến sau.
Đừng nói là những người đang chiến đấu với Hải Yêu trên biển Hoa Đông, ngay cả ở bên kia nửa vòng trái đất tại tam giác Bermuda, đám cường giả Cấm Chú vô địch đang thảo phạt Hải Mộ Đế Leviathan cũng đều sững sờ, bất giác dừng cả việc thi triển ma pháp. Bọn họ đều có thể cảm nhận được một chấn động nhất định, không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, còn tưởng rằng là địa chấn, tưởng rằng Leviathan đã ra tay.
Bọn họ đều là những cường giả hàng đầu của nhân loại, cảm giác chắc chắn không sai, nhưng nếu họ biết được chấn động này bắt nguồn từ biển Hoa Đông xa xôi, thì đó lại là một chuyện khác... ừm, một chuyện rất khác!!!
Mặt khác, Hải Mộ Đế Leviathan, Bách Mộ Giao Long, vốn đang mặc cho đám Cấm Chú nhân loại công kích vào khối Kim Tự Tháp quanh thân, lúc này cũng biến sắc, cuối cùng nhíu mày, thậm chí hiếm hoi trừng mắt hung ác về phía Đông phương, như thể muốn lập tức bay tới ăn tươi nuốt sống kẻ nào đó.
. . .
Cùng lúc đó tại Côn Lôn Yêu Quốc.
Ầm ầm ầm ầm!!! Rống rống!!
Sấm sét oanh minh trời long đất lở vang vọng cực xa, tựa hồ không hề có dấu hiệu báo trước, đột nhiên một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, không chỉ Đông Hải mà toàn bộ châu Á đều rung chuyển kịch liệt.
Cú lôi điện đánh xuống này tạo ra chấn động có thể so sánh với thời đại thượng cổ diệt tuyệt Đồ Đằng, thời điểm Thanh Long còn ở đỉnh cao thịnh thế, hay khi tam đại Thiên Phụ cùng toàn bộ pháp sư nhân loại dồn lực tung một kích toàn lực lên người Hải Mộ Đế Leviathan. Đây là một đòn kinh khủng đủ để đánh xuyên đại lục, rung chuyển biển cả.
Bạch Ma Cửu Vĩ Kỳ Lân đang đứng bên cạnh Thập Uyên Chúa Tể Hỗn Thiên Bằng Vương, tọa trấn trước Mẫu Đơn Cốc để hộ vệ cho Vạn Yêu Thần Tọa.
Sau khi Vạn Yêu Thần Tọa tỉnh giấc, việc đầu tiên nàng làm chính là gieo rắc mầm bệnh, tạo ra siêu khuẩn lây lan toàn cầu, nhưng việc thứ hai cũng không phải là ngồi chơi xơi nước chờ phu quân đến hỏi thăm. Thật ra, trước đó Vĩ Linh Hoàng còn có một việc quan trọng hơn, nàng đã sớm dẫn một nửa binh mã của Côn Lôn Yêu Quốc đi thu phục toàn bộ các bộ lạc Yêu Ma ở dãy núi phía Tây, đánh lên dãy Himalaya, sáp nhập Đệ Bát Yêu Quốc Hỗn Vũ. Đồng thời, nàng đã lách luật để thay đổi khế ước, giúp Hỗn Thiên Bằng Vương thoát ra và quy thuận mình.
Tuổi thọ của Hỗn Thiên Bằng Vương còn lớn hơn Vĩ Linh Hoàng rất nhiều. Vĩ Linh Hoàng đã lừa gạt thế nhân, mỗi thời đại lại là một nhánh khác nhau nên tuổi tác bị tính sai, trên thực tế nàng chưa tới 5000 tuổi. Nhưng Vĩ Linh Hoàng là huyết mạch thiên hồ tộc cuối cùng còn sót lại của Thiên Hồ Vương, bằng vào trí tuệ thiên chất kinh người mới đạt tới tu vi đỉnh cao như hiện tại.
Muốn phá bỏ giao ước linh hồn ràng buộc thật ra không phải là không có cách. Hỗn Thiên Bằng Vương đã bị giam cầm hơn nửa thời gian, mà cốt lõi của khế ước giam giữ nó trên đỉnh Everest chính là mục đích ‘để nó không xâm lấn nhân loại’. Vĩ Linh Hoàng đã tính kế từ lâu, nàng từng học qua ma pháp Hỗn Độn hệ Triệu Hoán nên có thể viết được khế ước kế thừa, việc chỉnh sửa một vài chi tiết nhỏ nhặt hoàn toàn nằm trong khả năng.
Chẳng hạn như ân xá trước thời hạn cho Hỗn Thiên Bằng Vương với điều kiện là không được làm hại nhân loại, chỉ cần nó làm hại, linh hồn sẽ lập tức vẫn diệt, chết hay không khó nói, nhưng tu vi sụt giảm lùi về cấp Quân Chủ là chắc chắn. Điểm này thật ra không mâu thuẫn nhiều với giao ước của nó và Lý Thái Tổ, pháp tắc của đại thiên thế giới hẳn cũng có linh trí, sẽ không đến mức làm khó.
Giống như tù nhân trong thế giới loài người, một số án tù có thể được giảm nhẹ trước thời hạn, nhận được đặc ân ân xá nếu cải tạo tốt.
Tuy nhiên, việc Hỗn Thiên Bằng Vương thoát khỏi Everest vẫn phải chịu một chút tổn thương linh hồn, tựa như Thần Ngữ Lời Thề của Thánh Thành vậy. Cho dù đã tẩy trắng mọi thứ đến mức tột cùng, muốn xóa bỏ hoàn toàn vẫn cần chính chủ Thánh Đế Lý Thái Tổ ân xá. Mà Lý Thái Tổ đã không còn, trước khi tại thế cũng không ủy nhiệm giao ước với Hỗn Thiên Bằng Vương cho bất kỳ ai, cho nên Hỗn Thiên Bằng Vương muốn rời khỏi Everest, bắt buộc phải tự mình xé bỏ giao ước.
Nói đi cũng phải nói lại, dù giao ước đã được giảm nhẹ rất nhiều, tác động không còn đáng kể, nhưng một chút trọng thương linh hồn lên cơ thể vị Thập Uyên thứ tư này vẫn tồn tại. Vĩ Linh Hoàng luôn ở bên giúp nó hồi phục.
Tất cả những gì nàng làm, đều là vì khoảnh khắc này, khoảnh khắc nàng đột phá Đế Hoàng cảnh giới. Mấy ngàn năm chuẩn bị đã trôi qua, nàng rất cần một thực lực cường đại như Hỗn Thiên Bằng Vương làm hộ pháp.
Hỗn Thiên Bằng Vương trước đây không xuất hiện ở Côn Lôn để gặp mặt Mạc Phàm là vì Vĩ Linh Hoàng muốn vậy. Nàng không muốn bứt dây động rừng, không muốn phô trương thanh thế, cho nên mới để Hỗn Thiên Bằng Vương ở lại Everest cho đến tận giờ khắc này.
Bạch Ma Cửu Vĩ Kỳ Lân cũng đã đột phá không ít kể từ khi chủ nhân tỉnh dậy chăm sóc. Hiện tại, nó bị một chiêu kiếm lôi của Mạc Phàm ở ngoài Đông Hải làm cho kinh hãi, phảng phất nhớ về trận chiến năm xưa, khi mà suýt chút nữa chính nó đã bị trảm thủ.
Một chiêu này... nó khắc sâu trong lòng, vĩnh viễn không bao giờ quên!!!
.......
.......
Quang Minh Thánh Thành.
Tất cả các Đại Thiên Sứ trừ Uriel và Michael đều đang có mặt ở đại sảnh, Hình Thiên Sứ Farl cũng ở đó. Mà khó tin nhất là Đại Thánh Tể Welbeck của Thiên Quốc cũng đã rời đô, đích thân đến Thánh Thành thăm hỏi.
Hồng Ma Bổ Thiên chấn động toàn cầu, tất cả những tồn tại đỉnh cao đều cảm nhận được, Thánh Thành sao có thể là ngoại lệ.
Nếu nói với bọn họ rằng, đây chỉ là chấn động xảy ra ở Đông Hải xa xôi, do ma pháp của một pháp sư tạo thành, thì tất cả mọi người tuyệt đối sẽ không thể tin nổi, bởi vì đó căn bản không phải là sức mạnh mà nhân loại có thể làm được, là thứ sức mạnh chưa từng nghe nói đến.
“Không, thật ra có một người, là Mạc Phàm.” Đột nhiên Hình Thiên Sứ Farl lên tiếng.
Nàng từng thấy Mạc Phàm thi triển một chiêu Hồng Ma Bổ Thiên ở Côn Lôn, mặc dù uy lực lần này mạnh hơn rất nhiều, nhưng khí tức cảm nhận được có lẽ không khác biệt bao nhiêu.
Remiel nghe nàng nói, không khỏi toát mồ hôi lạnh, hắn đột nhiên nhớ lại nhiều năm trước mình suýt chút nữa đã đi gây sự với tên điên này, sắc mặt lập tức có chút trắng bệch, thì thào: “Với trình độ này, các ngươi nói xem, hắn có phải là Thiên Phụ của chúng ta không?”
Đại Thiên Sứ Azazel lại lắc đầu phủ định: “Thiên Phụ có lẽ còn khủng bố hơn thế.”
Miệng thì nói vậy, nhưng trong thâm tâm, Bee lại thầm nghĩ: “Không sai, mẹ nó chứ, đến 70% hắn chính là lão cha Thiên Phụ rồi.”
Nghe được xung kích đáng sợ như vậy, người phản ứng kịch liệt nhất chính là Đại Thiên Sứ Trưởng Gabriel. Saga nắm chặt nắm đấm, hưng phấn nói: “Azazel, nếu lúc này có thêm Mạc Phàm lão sư cùng chúng ta thảo phạt Hải Mộ Đế Leviathan, có lẽ…”
“Làm vậy chỉ liên lụy thêm tính mạng của rất nhiều người mà thôi.”
Lời của Bee như một gáo nước lạnh dội thẳng vào người Saga, khiến cho tia hy vọng vừa nhen nhóm lại một lần nữa bị dập tắt.
Một lúc sau, Bee tiếp tục mỉm cười ném ra một giả thuyết khác: “Các ngươi có biết không, phi thăng Đế Hoàng, thật ra là một sai lầm không thể cứu chữa.”
..................
..................
Vù ~~~!
Cả thế giới còn đang chấn động không ngừng vì một chiêu của Mạc Phàm, lòng người còn đang kinh ngạc, thì nói gì đến tâm trạng của những người có mặt tại hiện trường, được tận mắt chứng kiến một màn diệt thế trước mắt.
Một kiếm của Mạc Phàm oanh chấn thiên hải, Hồng Ma Lãng Kiếm một kích miểu sát tất cả, Lôi Thần quét sạch tám phương nhân giới, đánh xuyên đáy biển, một đòn duy nhất phá hủy Hải Tâm, băng diệt nguyền rủa trên cơ thể Kraken, khiến cho ức vạn vong linh của Bạch Sắc Thủy Cung lập tức hôi phi yên diệt.
Nói hôi phi yên diệt có hơi quá, trên thực tế, do lực chấn nhiếp quá khủng bố khiến kết cấu tan rã, vài chục tỷ vong linh bay màu trong nháy mắt, số còn lại lả tả rơi ra ngoài, khiến cho Hải Tâm cũng sụp đổ theo.
Kiến trúc của Hải Tâm chủ yếu dựa vào cơ thể của Lãnh Nguyệt Mâu Yêu Thần, mà một đòn này của Mạc Phàm đã khiến mạch xương sống của nó không còn dù chỉ một hạt bụi.
Mạc Phàm xác định là không hề tham lam thứ đồ vật như Hải Tâm. Hải Tâm không thể khôi phục cho nhân loại, trừ phi nhân loại bị đồng hóa thành hải yêu. Hơn nữa, nắm giữ Hải Tâm rất có thể sẽ khiến nhân loại sau này gặp phải tai kiếp lớn hơn, ví như liên minh Yêu Ma toàn lục địa, các tồn tại đỉnh cao đến vây quét chẳng hạn... quá nhiều nguy hiểm ẩn chứa trong một thứ.
Kraken cũng không hổ là sinh vật tiệm cận Đỉnh Vị Đế Vương.
Một kiếm của Mạc Phàm đến đất trời còn để lại vết rách không thể chữa lành, Hải Tâm cũng biến mất, Bạch Sắc Thủy Cung tan thành tro bụi.
Vậy mà Kraken chỉ mất đi một nửa thân người.
Đầu lâu của nó bị bổ làm đôi, thân thể bị oanh kích tan nát, thế mà vẫn còn giữ được mạng nhỏ, kéo lê nửa thân dưới bỏ chạy với tốc độ cực nhanh.
Mạc Phàm thậm chí cảm thấy, một kiếm Hồng Ma Bổ Thiên này đã là cực hạn cao nhất hắn có thể làm được, là uy lực vô địch mạnh nhất hắn từng phát huy, dĩ nhiên cũng tin rằng nó đủ sức chém đầu miểu sát tuyệt đại bộ phận sinh vật cấp Đế Vương, bao gồm cả những Quân Vương cao nhất. Nhưng bây giờ, nó vậy mà cũng chỉ phá vỡ được lớp phòng ngự siêu thần của Kraken, phá tan Hải Tâm của tứ hải liên minh, đánh trọng thương nửa cái mạng của nó.
Như vậy không thể không công nhận, bạch tuộc biển quả nhiên có sinh mệnh lực dai dẳng đến kinh khủng!
Thật ra, nếu không có vấn đề từ Hải Tâm và Bạch Sắc Thủy Cung, Mạc Phàm đoán chừng có thể thật sự một kiếm chém chết nó. Nhưng có Hải Tâm cản trở, liên tục bị điện oanh kích nát rồi lại hồi phục, vừa hồi phục lại tan nát, vừa tan nát lại cố gắng chữa trị, có lẽ đây mới là cốt lõi giúp Kraken còn giữ lại được nửa cái mạng để tháo chạy về biển cả.
Trên biển, Mạc Phàm cắm Hồng Ma Hữu Kiếm xuống lưng Huyền Vũ, Huyền Vũ lúc này đã hóa thành một hòn đảo để Mạc Phàm đặt chân. Hơi thở của hắn đã trở nên tương đối dồn dập, trán lấm tấm mồ hôi.
Một chiêu này, Mạc Phàm đã dốc toàn lực, lôi hệ ma năng đã bị rút cạn, vậy mà vẫn không thể giết chết đối phương.
Ngay cả tinh thần lực và thể lực của hắn cũng suy giảm nghiêm trọng, đầu óc Mạc Phàm bây giờ cứ ong ong, cảm giác mình có thể ngất đi bất cứ lúc nào. Cũng may, chưa đến mức bị rút cạn kiệt như ở Ma Đô.
Diệp Tâm Hạ và Mục Ninh Tuyết xuất hiện trên lưng Huyền Vũ phía sau Mạc Phàm, điên cuồng hồi phục chút sức lực cho hắn.
“Giết... giết nó...” Mạc Phàm cắn chặt răng, thở không ra hơi, nhưng vẫn cố gắng nói.
Hắn quay đầu nhìn về phía thân ảnh hình người trên lôi hải, đó là Uriel. Hiện tại, ngài chính là người duy nhất có khả năng kết liễu Kraken.
Thế nhưng, Uriel lại bị trăm vạn Hải yêu cùng trăm vạn vong linh đáy biển tạo thành một tòa Kim Tự Tháp bằng xương bằng thịt ngăn cản, gần như không thể dễ dàng thoát khỏi vòng vây.
Nói gì thì nói, Hải yêu thực sự quá đông, đông đến kinh hoàng.
Phải biết rằng, một kích vừa rồi Mạc Phàm chém vào Bạch Sắc Thủy Cung và Hải Tâm trên người Kraken đã tiêu diệt ít nhất chục tỷ Hải yêu cùng vong linh đáy biển. Thậm chí còn làm trọng thương hai Đại Yêu Đế, giết chết hai đầu Á Đế Vương vốn đã bị Phù Đổng Thiên Vương đánh cho hấp hối, nhưng cuối cùng vẫn khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng.
Số lượng Hải Yêu vẫn còn quá đông, cho dù Nhật Ánh triệu hồi thú hay nhân lực của Thánh Thành có đến bao nhiêu, giết cũng không xuể.
Xác thực giống như một vị học giả nào đó ở Tự Do Thần Điện đã nói, cho dù toàn bộ pháp sư trên thế giới trút hết ma năng xuống biển, e rằng cũng không giết hết nổi một mình Hải Dương Thần Tộc của Thái Bình Dương, huống chi là tứ hải liên minh như thế này.
Nhìn thấy Kraken nương theo đám đông Hải Yêu cản đường để bỏ chạy về đại dương, Mạc Phàm tức giận đến đỏ cả mắt.
Vong linh hải yêu vốn thuộc quyền sở hữu của Mạc Phàm, nhưng hiện tại vong linh ma năng của hắn đã cạn kiệt, thần quyền Thập Uyên Chúa Tể tạm thời không thể triệu tập, không thể cứ thế xuất hiện rồi bảo “ta là vua của các ngươi” được. Tương tự trường hợp của Kraken khi nắm quyền Thập Uyên Chúa Tể ở Ấn Độ Dương, ít nhất theo tính toán của Mạc Phàm, hắn cũng cần vài tháng để triệu tập toàn bộ sinh vật ở rãnh Mariana đứng lên công nhận tân vương mới.
Còn bây giờ, Mạc Phàm đang phải đối đầu với toàn bộ biển cả. Đứng trên đỉnh đầu Huyền Vũ cao trăm mét giữa không trung, Mạc Phàm vẫn không thể nhìn thấy điểm cuối của đại dương, Hải Yêu đã che lấp mọi tầm nhìn. Dù đã chiến đấu đến bây giờ, dù Lôi Hệ mạnh nhất đã giáng lâm, vẫn có vô số Hải yêu từ tứ hải bủa vây che chắn. Số lượng này khiến Mạc Phàm cũng cảm nhận sâu sắc sự bất lực.
“Lôi Tử Đoạn!”
“Mạc Phàm, còn thở là còn gỡ, hãy dùng chúng ta.”
Đột nhiên, trên bầu trời xuất hiện một vị Lôi hệ Cấm Chú thương tích đầy mình đến từ Thánh Thành, sau lưng ông là bốn năm vị khác cũng có cấp bậc Cấm Chú và Bán Cấm Chú. Bọn họ xuất hiện trong tầm mắt Mạc Phàm, đuổi theo Kraken đang tháo chạy.
“Mấy năm trước ở Thánh Thành, chúng ta đã có lỗi với ngươi. Giờ khắc này, tất cả sẽ trả lại cho ngươi món nợ đó. Dù sao ta cũng không sống được bao lâu nữa.”
Mạc Phàm kinh ngạc biến sắc, còn tưởng mình nghe lầm, hỏi lại: “Ý của các vị là…”
Chỉ thấy vị Cấm Chú già nua kia gật đầu cười một tiếng: “Đã đủ rồi. Ngươi đã chứng minh nhân loại chúng ta vẫn còn hy vọng, ngươi đã chứng minh Thánh Thành biết sửa sai. Chúng ta trước sau đều nợ ngươi rất nhiều.”
Bọn họ nói xong, liền nhìn về phía Đại Thiên Sứ Uriel đang bị vây hãm.
Mà Uriel lúc này, đôi mắt đã rưng rưng lệ khí, siết chặt nắm đấm, nhìn Mạc Phàm chăm chú: “Vì nhân loại, trông cậy vào ngươi.”
Tất cả sáu vị Cấm Chú và Bán Cấm Chú không nói thêm lời nào, đồng thời thiêu đốt sinh mệnh của mình, đột nhiên bộc phát ra khí thế mạnh mẽ nhất, hoàn toàn tiêu hao tất cả ma năng, thậm chí chủ động để cho thế giới tinh thần sụp đổ, tạo ra hiện tượng giống như một quả bom bị kích nổ.
Lôi ma năng từ cơ thể họ tỏa ra ngập trời, cấm chú quang mang vạn trượng bắn lên thiên không trong chốc lát, tàn phá bừa bãi bốn phía.
Một vị đã đuổi kịp Kraken, ôm lấy nó rồi tự bạo để cản bước tiến.
Mạc Phàm không còn lôi hệ ma năng, nhưng nhận được sự chúc phúc của Diệp Tâm Hạ và Mục Ninh Tuyết, hắn miễn cưỡng có lại một chút ma năng để chống đỡ.
Thêm vào đó, lôi nguyên tố ngập trời tỏa ra từ sự tự bạo của mấy vị Cấm Chú đã tạo ra cơ hội, vừa vặn trao đến tận tay hắn que lửa để châm ngòi pháo.
Giọng Mạc Phàm sắc lạnh đến tột cùng, ngữ khí tàn độc chưa từng có:
“Bạo Quân Chế Tài – Lôi Minh!”
..................
Đề xuất Giới Thiệu: Hoạ Giang Hồ Chi Bất Lương Nhân