Chương 856: Vẫn còn!?

. . . . . . . .

Trợn mắt!!

Hoang mang.

Ngu dại, ngốc trệ.

Đối với chiến tuyến nhân loại, cái chết của Kraken chắc chắn là một tin vui có thể ăn mừng mười ngày không dứt, la hét đến vỡ cả cổ họng cũng không đủ. Thế nhưng, bọn hắn lại không làm vậy. Tất cả những gì bọn hắn có thể làm lúc này chỉ là ngây người, hoang mang tột độ, không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến.

Hai tòa thành trên bầu trời đã thu lại. Trước đó, Nhật Ánh đã truyền đi tâm linh ma pháp, dẫn dắt tâm lý của tất cả mọi người để lập tức lùi về không trung. Thánh Thành rút lui, hai quân bộ pháp sư của Phàm Tuyết Thành cùng triệu hoán thú át chủ bài của Nhật Ánh cũng thuận lợi triệt thoái. Sở dĩ Nhật Ánh phải dự liệu chu toàn như vậy là vì ma pháp không có mắt. Ma pháp của Mạc Phàm có xác suất cực cao sẽ liên lụy đến tất cả mọi người, cho nên mới cần phải ra lệnh thu quân, tập trung toàn bộ vào bên trong hai tòa thành.

Giờ khắc này, không biết bao nhiêu pháp sư còn sống sót đứng trên Ninh Bàn Tháp miệng há lớn, thật lâu không cách nào khép lại, thậm chí một vài pháp sư đeo kính ngay cả mắt kính rơi xuống đất cũng hồn nhiên không hay.

Hồng Ma Bổ Thiên phải nói là mạnh đến ngoại hạng, vượt xa mọi tưởng tượng. Đừng nói là bọn hắn, ngay cả chính Mạc Phàm có lẽ cũng không cảm thấy đây là ma pháp do mình thi triển.

Trên thực tế, đạo pháp tắc bổ trời này còn là sự dung hợp tinh tế của Thanh Thiểm Long Lôi từ Thanh Minh Long, cùng với vai trò đặc biệt của Hồng Ma Hữu Kiếm. Không thể phủ nhận sức khuếch đại và khả năng hấp thụ lôi nguyên tố đáng sợ từ món thần vật trời ban này.

Quá nhiều nhân tố tối cường hòa quyện vào nhau đã tạo nên một kết quả tối cường, một đòn vô địch ngay cả trong cảnh giới Quân Vương. Một đòn mà có lẽ trên cả thế giới này, ngoại trừ “nóc nhà” ra, may ra chỉ còn vị “liễu yếu đào tơ” trên Côn Lôn kia mới đủ bản lĩnh để bình an đỡ được.

Ngay cả Lãnh Nguyên Thánh Hùng hay Thanh Minh Long cũng khó lòng chống đỡ. Mạc Phàm không dám chắc, hắn chỉ thử đặt mình vào vị trí của Kraken, có lẽ còn chẳng cần đến “Bạo Quân Chế Tài”, chỉ với một kiếm duy nhất đó thôi, cả thân thể lẫn linh hồn của hắn... chắc chắn sẽ tan thành tro bụi.

Vù ~~~~~~!

Lôi bạo quét qua, tất thảy trên Thái Bình Dương đều tan thành mây khói. Mực nước biển cứ thế bốc hơi mất một đoạn sâu đến vài mét. Thập Uyên Chúa Tể xếp hạng thứ năm cứ như vậy lụi tàn khỏi thế giới ma pháp, ngay cả thân xác cũng không còn nguyên vẹn, nói thẳng ra là không còn một mảnh giáp, từ sớm đã theo chân mấy trăm ức yêu ma biến mất khỏi dòng chảy thời đại. Đây là một con số thiên văn đủ để chấn động cả vị diện!

Mà những vị Thánh Pháp Sư khoác trên mình hoàng bào của Thánh Thành Thiên Quốc kia, dù là nguyên lão gần đất xa trời hay những người trẻ tuổi còn ôm hoài bão, cuối cùng cũng đã được như ý nguyện. Bọn họ đã hy sinh anh dũng để chôn vùi Hải Thần Tiên Tri Kraken, đổi lại một đóa mẫu đơn thơm ngát giữa đại dương, vì một ngày mai tươi sáng hơn cho nhân loại.

Bọn họ sẽ không chết. Ít nhất, tên tuổi của họ sẽ trường tồn. Thánh Thành sẽ ghi lại, hậu thế sẽ mãi nhắc về họ...

Bởi vì đó là lịch sử, là di tích không thể nào phai mờ.

Lúc này, Mạc Phàm đã trở về trên lưng Huyền Vũ, Hồng Ma Hữu Kiếm lơ lửng như một hoa tiêu hộ vệ phía sau. Hắn thực sự đã không còn sức chiến đấu. Trận chiến này, hắn đã dốc toàn tâm toàn lực, những gì có thể làm đều đã làm. Tất cả các hệ ma pháp đều đang ở mức báo động, thể lực, sinh mệnh lực, tinh thần lực cũng đồng loạt suy kiệt đến cực hạn. Dường như nếu còn tiếp tục gắng gượng, cơ thể hắn sẽ lại sụp đổ, lại khô quắp như ở Ma Đô hơn nửa năm về trước.

Thế nhưng, đó chỉ là trạng thái thực của hắn, không phải Hải Yêu nào nhìn vào cũng có thể thấy được vẻ suy nhược đó.

Trong phút chốc, tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về Mạc Phàm, phảng phất như đang nhìn thấy một vị thần hủy diệt. Sát khí đáng sợ tràn ngập, bao trùm cả đại dương. Ngay cả những Thập Uyên Chúa Tể như Siren, Thao Thiết, liên minh 40 Yêu Đế, hay thậm chí 30 Đế Vương đến từ Triệu Hoán Vị Diện, tất cả đều chung một cảm giác khiếp hãi đến tê cả da đầu, đồng loạt bị khí thế của hắn trấn trụ.

Không khí trên Thái Bình Dương bỗng ngưng bặt. Hải Yêu không tiếp tục tiến công, nhân loại cũng đồng loạt dừng tay. Tất cả Yêu Đế không ngoại lệ, đều đổ dồn ánh mắt về phía bóng người đơn độc đang đứng trên lưng Huyền Vũ.

Mây đen cuối cùng cũng tan rã hoàn toàn.

Theo lỗ hổng trên vòm trời khép lại, lôi uyên biến mất, sấm sét ngừng trút xuống đại dương. Những Hải Yêu và Yêu Đế may mắn còn sống sót trong khoảnh khắc lộ ra vẻ đắn đo, không biết nên buông đao quay đầu là bờ, hay vốn dĩ sau lưng đã là vực thẳm, chỉ có thể một đường tử chiến đến cùng.

Hải Yêu không biết, ngay cả Siren lúc này cũng khó lòng quyết đoán. Dù sao thì trong tình báo cũng đâu có nói rằng phe nhân loại đột nhiên xuất hiện một pháp sư có thể bùng nổ ma pháp đủ sức chém chết Kraken trong một đòn. Nói một đòn thì hơi miễn cưỡng, nhưng sự thật là chưa đầy năm phút kể từ khi Mạc Phàm lặng lẽ xuất hiện trên bầu trời, đây chính là kết cục.

Một tồn tại tiệm cận đỉnh cấp Quân Vương đã chết không kịp trăn trối, thậm chí còn kéo theo cả lá bài tẩy Hải Tâm và Bạch Sắc Thủy Cung chôn cùng.

Cú sốc tâm lý này đến quá đột ngột, quá khó tin, không thể nào thích nghi trong một sớm một chiều. Vì vậy, thái độ của đám Hải Yêu lúc này là hoàn toàn bình thường.

Chiến trường duy nhất còn giao tranh chỉ có ở duyên hải ven bờ lục địa Hoa Hạ.

Tại Phàm Tuyết Thành ở Phúc Châu, vô tận vong linh hải yêu màu đen và vong linh Sát Uyên đang chiến đấu kịch liệt. Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Đế, sau khi rút thần quyền trao cho Thanh Minh Long, thực lực cá nhân đã suy giảm nghiêm trọng, chỉ còn ở mức chính thống Đế Vương, thậm chí là hạ vị chính thống Đế Vương.

Thế nhưng, như vậy cũng đã đủ. Dù không còn là một Thập Uyên Chúa Tể, nhưng nó chưa bao giờ bị nghi ngờ sẽ bị đào thải khỏi vị trí Hải Thần Tiên Tri. Sự thật đã chứng minh, Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Đế vẫn là Hải Thần Tiên Tri. Dựa vào Hải Não, kinh nghiệm, chiến thuật, mưu mô, cùng vô số thủ đoạn bỉ ổi, nó vẫn là một tồn tại đáng sợ phi thường, thậm chí là quá sức đối với Cổ Lão Vương Trương Tiểu Hầu và Sát Uyên.

Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Đế trực tiếp bài binh bố trận, tự mình dẫn quân muốn sát hại người thân của Mạc Phàm, muốn tàn sát thường dân vô tội của Phàm Tuyết Thành. Nó tràn vào bờ chém giết, đánh từ cổng thành vào đến tận trung tâm.

Nhân loại lần đầu tiên được chứng kiến vong linh biết cách lùa binh, biết bố trí đánh chặn, biết phóng hỏa đốt thành, biết đào hầm đánh úp, biết đổ nước biển vào hệ thống cống rãnh để nhấn chìm cả thành phố.

Không chỉ vậy, bọn chúng còn biết sử dụng ma thạch, chiếm dụng kết giới và trận pháp của nhân loại để đánh trọng thương Sơn Phong Chi Thi, nuốt chửng Thi Tướng, và khống chế toàn bộ Bát Phương Vong Quân. Cửu U Hậu là u linh, Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Đế liền trực tiếp mang vong linh ma thạch từ đáy biển đến để áp chế, suýt chút nữa đã khiến Cửu U Hậu phải thân tàn ma dại.

Thậm chí, nếu không phải Chúc Mông liều mạng cứu giá, hy sinh bản thân để đổi lấy một mạng cho Trương Tiểu Hầu, thì y đã có khả năng bị gài bẫy đến chết, để rồi quân địch cứ thế công phá vào trong thành.

Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Đế cũng tính toán rất xa. Nó mang theo số lượng lớn ma thạch chính là để cắt đứt toàn bộ sóng âm huyền bí, ngăn cản viện quân từ vùng biển Phúc Châu. Muốn cứu viện ư? Vậy thì cứ việc liên hệ với các thành thị sâu trong nội địa, lôi kéo thêm viện quân của Hoa Hạ đến đây, tiện thể kẻ nào yếu thì giết luôn một lượt.

...........................

Đề xuất Voz: Gặp gái trên xe khách..
BÌNH LUẬN