Chương 868: Hồi kết của thời đại Thánh Đồ Đằng

...................

Thanh Long không phải không có trí tuệ, mà trí tuệ của nó tuyệt đối không hề thấp. Nếu không, nó đã không thể nào dẫn dắt liên minh Thánh Thú, lách qua pháp tắc vị diện để sáng tạo ra Đồ Đằng ấn ký, khai thác hạt nhân của thời đại ma pháp còn sơ khai để bồi bổ cho tộc mình, thậm chí đã từng đứng ở vị trí mạnh nhất trong tứ đại đỉnh phong của tạo hóa.

Lần này, Văn Thái nhấn mạnh ngữ khí, không biết vì sao, Chaos nói rằng thế giới ma pháp đã thực sự bị tổn thương, không thể thiết lập lại một lần nữa.

Nó chế tài bằng cách khác, đó là xem Thanh Long cùng Thánh Đồ Đằng trở thành mối nguy hiểm hàng đầu, cần phải bị thanh tẩy!

Giống như định luật bảo toàn năng lượng vậy, Đồ Đằng càng mạnh, thì khi chết đi, năng lượng sinh sôi ra càng khiến kẻ khác thèm nhỏ dãi.

Thế giới pháp tắc buông xuống hành vi thôn phệ, năng lượng khổng lồ ẩn chứa trong nhục thể và tinh phách của Đồ Đằng, rất hiển nhiên đã trở thành con mồi chung của toàn bộ yêu ma trên thế giới này.

“Không phải nhân loại, Đồ Đằng mới là mục tiêu của Hải Yêu, của yêu ma lục địa. Đồ Đằng bị công kích từ trong ra ngoài, suy yếu trầm trọng. Nhân loại chúng ta lúc này còn rất yếu, chỉ là nô lệ cho các sinh vật khác trong thế giới này. Ban đầu chúng ta không muốn tham gia vào cuộc chiến, tưởng rằng đứng ngoài sẽ an toàn. Nhưng về sau, ta cảnh giác phát hiện, yêu ma không hề bảo hộ nhân loại dù nhân loại có tín ngưỡng thế nào đi chăng nữa. Chỉ cần Đồ Đằng bị diệt vong trước khi nhân loại đạt được thành tựu nhất định, hậu duệ nhân loại sẽ vĩnh viễn trầm luân, không bao giờ ngóc đầu lên được.”

“Vì thế nên các ngươi muốn liên minh với Đồ Đằng?” Mạc Phàm kinh ngạc hỏi.

“Không, chúng ta còn chưa kịp làm vậy, Thanh Long đã đến. Nó cùng các Thánh Đồ Đằng khác muốn che chở cho chúng ta có thời gian phát triển, đổi lại, trong mối quan hệ cùng tiến, chúng ta phải tín ngưỡng chúng nó. Đồ Đằng mạnh lên để chống lại Yêu Ma, chúng ta xây dựng văn minh ma pháp, thoát khỏi hoàn cảnh sinh tồn như nô lệ.”

Chẳng cần Văn Thái nói thêm, Mạc Phàm cũng đã hiểu. Hai người nhìn nhau, trong ánh mắt đã bao hàm vạn lời.

Thánh Đồ Đằng cũng chẳng tốt lành gì, nó cũng có tính toán của riêng mình, muốn lôi nhân loại xuống vũng bùn. Nó biết chắc mình sẽ chết, nhưng vẫn giãy giụa vùng vẫy, tin vào trí tuệ của nhân loại có thể níu kéo một tia hy vọng.

Bởi vì từ khoảnh khắc vi phạm pháp tắc, Thanh Long đã thách thức toàn bộ sinh vật vị diện, kéo đến tai họa diệt chủng. Cho nên nhân loại đã tín ngưỡng nó, chắc chắn sẽ không thể thoát khỏi liên lụy.

Sau này khi tu luyện pháp tắc, Mạc Phàm đã hiểu ra rất nhiều đạo lý về sự chế tài của pháp tắc.

Cấm Chú của nhân loại từng là hành vi ảnh hưởng đến thế giới tự nhiên. Để tự bảo vệ mình, vị diện đã thẳng tay chế tài Cấm Chú, xem ma pháp Cấm Chú như một loại ung thư gây hại. Nhân loại càng thi triển Cấm Chú, không gian sinh tồn của bọn họ càng bị hủy hoại, mãi cho đến sau này khi vị diện trưởng thành thì Cấm Chú mới trở nên an toàn hơn.

Về phần Thanh Long cùng Đồ Đằng thú, cuối cùng điều gì đến cũng phải đến. Đồ Đằng dần dần suy yếu, Hải Yêu dần dần mạnh lên. Leviathan cùng Hải Yêu quá mạnh mẽ đã dẫn đầu loạn quân thanh trừng Đồ Đằng. Riêng bản thân Leviathan thậm chí đạt tới ngưỡng sức mạnh cấp Quân Chủ đỉnh phong, ngang ngửa Thanh Long, hoàn toàn nhỉnh hơn hai vị đỉnh phong còn lại. Đây là lý do vì sao trong trận chiến đó, hai vị đỉnh phong ở Sahara cùng Nam Cực lại yên ắng lắng nghe tình hình biến động như vậy.

Mạc Phàm nghe Văn Thái nói đến đây, hắn đã thấu tỏ mọi bí mật.

Văn Thái rời khỏi ghế, ngồi xuống bên cạnh, sờ lên đầu Mạc Phàm tiếp tục chữa trị thế giới tinh thần cho hắn, miệng nói thêm: “Nhưng nhân loại chính là giống loài có thể sáng tạo nên kỳ tích. Ngươi lừa ta gạt, muốn kéo dài hơi tàn cho thời đại của các ngươi, nhưng Đồ Đằng bắt buộc phải chết. Chúng ta cứu được Thanh Long cùng một số ít còn sót lại, đây đã là tất cả những gì chúng ta có thể làm.”

Mạc Phàm khi đó vuốt ve mặt dây chuyền Tiểu Nê Thu, có chút tiếc thương, cũng có chút chạnh lòng thay cho Thanh Long.

Có lẽ, Thanh Long cũng biết tai họa của chủng tộc nó là không thể tránh khỏi, chẳng qua nó chỉ hy vọng trí tuệ của nhân loại trong trận chiến kia có thể cứu được chủng tộc của nó.

Bất quá, nhân loại đã thuận tay bỏ đá xuống giếng, thẳng thắn tạt một gáo nước lạnh lên người Thanh Long.

Kỳ thật, một thời gian sau đó, có lẽ Thanh Long đã có thể phán đoán được phần nào việc mình bị nhân loại phản bội.

Điều này mới dẫn đến chấp niệm hung mãnh như vậy, khiến ác hồn Thanh Long lập tức xé xác Chaos.

Nhưng biết trách ai bây giờ?

Mạc Phàm không thể nào đi trách Thiên Phụ. Thiên Phụ làm vậy hoàn toàn chính xác. Vì không gian sinh tồn của nhân loại, càng là để níu giữ lại một chút huyết mạch đồ đằng cuối cùng, không đến mức hoàn toàn tuyệt diệt.

Nhưng về phần Thanh Long, sẽ rất khó để giải thích cho nó. Dù cho nó biết nó sai mười phần, nhưng một kẻ đáng thương thì không còn nghe lọt lý lẽ nữa, chỉ muốn trút tổn thương lên kẻ khác.

Thanh Long xác thực rất tội nghiệp, một kẻ cô độc còn sót lại sau trận chiến, cả linh hồn của nó đều là nước mắt khổ hạnh, làm sao nó có khả năng suy nghĩ lý trí được nữa? Ác hồn chấp niệm --- hoàn toàn là lẽ tự nhiên.

Cuối cùng, nó lại một lần nữa vì quá khổ sở, thiện hồn Thanh Long chiến thắng chấp niệm, nguyện hy sinh để cống hiến lần cuối cùng, hy vọng nhân loại về sau có một thời đại khác, sẽ càng trân quý những tộc nhân còn sót lại của nó hơn. Cho nên Thanh Long mới nguyện ý chết, vì kế hoạch song hồn ngàn năm của Chaos.

Đại khái hành động lương thiện cuối cùng này của Thanh Long đã thực sự cảm động Thiên Phụ, đây mới là sự hy sinh không oán không hối.

Văn Thái là một kẻ đa mưu túc trí, Mạc Phàm biết nếu mình kể cho hắn nghe một chút chuyện về ác hồn Thanh Long, hắn sẽ lập tức không ngại giăng lưới hãm hại Thanh Long thêm một lần nữa.

Mạc Phàm không muốn hại Thanh Long thêm lần nữa, nhưng càng không có cách nào từ bỏ lập trường nhân loại.

“Nhạc phụ đại nhân.”

“Ngươi gọi ta là gì?”

“Nhạc...”

Văn Thái lập tức cắt lời: “Ha ha ha, Chaos à Chaos, không ngờ tới, bây giờ ngươi lại muốn làm con rể của ta.”

“Nhạc phụ, ta không phải là Chaos.”

“Ta không quan tâm. Trước khi chứng minh được mình xứng đáng hơn Chaos, ngươi vẫn là Chaos trong mắt ta.” Văn Thái chẳng thèm để ý đến lời biện minh kia.

“...”

“Thực sự sao?” Mạc Phàm đứng hình mất mấy giây, hít một hơi thật sâu khiến lồng ngực run rẩy.

“Thực sự muốn làm vậy?”

“Đương nhiên, bây giờ trong mắt ta ngươi chính là Chaos.” Văn Thái đáp.

Ngay sau khi hắn dứt lời, Mạc Phàm liền thay đổi sắc mặt, chuyển sang vẻ mặt cực kỳ phách lối, biểu hiện một thái độ ngạo kiều ngang hàng mà nói: “Văn Thái, có thứ đồ tốt nào làm vật chứa giúp ta cất giữ một cái hồn phách không?”

Văn Thái đầu lưỡi hơi co rút lại, thiếu chút nữa đã vung tay tát Mạc Phàm một cái vì tội hỗn láo.

“Trước khi ta xứng đáng hơn Chaos, ngài không công nhận ta là con rể không phải sao? Vậy thì chúng ta ngang hàng.”

“Cất cái ánh mắt đó của ngươi đi, ta không thích.” Mạc Phàm rất tự nhiên nói.

“...”

Văn Thái lẳng lặng đứng đó, trong miệng bắt đầu lẩm bẩm như đang chửi rủa thứ gì.

Một lát sau, lông mày dần nhíu lại, Văn Thái phát hiện ra cái tên bất trị này không thể dùng tư duy thông thường để chấn chỉnh được.

Tình huống này dường như đã bắt đầu có chút sai lệch so với những gì mình nghĩ, nếu cứ kéo dài thế này, nói không chừng chẳng biết ai mới là bố.

Ho khan vài tiếng, Văn Thái nuốt xuống chủ đề này, gượng cười nói lại: “Ngươi cần vật chứa tụ hồn để làm gì?”

*Liếc*

“Ta phải giải thích cho ngươi sao?” Mạc Phàm vẫn giữ nguyên thái độ khiêu khích, dùng biểu hiện của Chaos trước khi chết để đáp lại.

“...Ta thu tay lại được rồi, ngươi tự cứu mình đi.”

“Ái, xin lỗi, cho ta mượn trước, sau này lại nói.”

Chỉ qua vài câu đối đáp, Văn Thái vậy mà đã đoán được ý nghĩ của Mạc Phàm dù không cần dùng đến ma pháp.

“Muốn tạo ra một không gian vật chứa mới cho Thanh Long sao?”

“Ha ha ha!!!”

..........

..........

Kế hoạch sau đó, Mạc Phàm tự mình thiết lập, hắn đưa Tiểu Nê Thu cho Trương Tiểu Hầu. Cũng là thông qua trí tuệ của Văn Thái, ông dự đoán rằng Hoàng Sa Khô Cốt Nữ Đế nhất định sẽ tranh thủ cướp đoạt Tiểu Nê Thu, cuối cùng rơi vào bẫy của Mạc Phàm.

Thanh Long hồi sinh chính là ác hồn Thanh Long, nhưng bên trong long hồn, dĩ nhiên vẫn còn tồn tại một thiện hồn đang ẩn nấp.

Hơn nữa, Mạc Phàm tin tưởng thiện hồn Thanh Long đã sớm biết sự thật, cho nên hắn từ đầu đến cuối không cần phải giải thích, vừa bắt đầu đã thực sự là đánh, đánh, và đánh; không màng tất cả mà đánh cho ác hồn Thanh Long một trận.

Thích tàn ác không? Thích tức giận không?

Ai cũng toan tính, đem nhân loại vào chung mâm tế, cuối cùng phẫn uất chấp niệm cái gì?

Mạc Phàm có thiện cảm với thiện hồn Thanh Long, bởi vì thiện hồn Thanh Long biết rõ nó sai phạm, biết rõ nên kết thúc, hy sinh vì đại nghĩa.

Nhưng với chấp niệm, thì cũng giống như khoảnh khắc của Đinh Vũ Miên, Mạc Phàm tuyệt đối sẽ không mềm lòng.

Nói nhân loại ích kỷ tham lam, chết tiệt, ai mà không muốn sống? Đồ Đằng nếu tự nhận không ích kỷ, vậy thì cứ chết thanh thản nhường cho nhân loại sống đi, còn trách móc cái gì? Có trách móc, có chấp niệm, tức là có toan tính, có hậu chiêu nhưng bất thành.

Tính toán thua rồi thì đừng có khóc lóc!!!

Mạc Phàm nói là làm, về sau chính hắn đã hủy đi Đồ Đằng ấn ký, thực sự chấm dứt tất cả.

Thậm chí, chấm dứt cả mầm họa tương lai cho các huyết mạch hậu đại của tứ đại thánh thú, đem phần sống thuộc về mình, do chính mình nắm giữ cho những Bá Hạ, Huyền Xà, Bạch Hổ, Hải Đông Thanh Thần.

Nếu Đồ Đằng ấn ký vẫn còn, ai biết được vị diện có tiếp tục chế tài Thanh Long cùng các hậu đại Đồ Đằng hay không?

Vượt luật, sẽ kèm theo thách thức, càng là thách thức vô cùng khổng lồ, điều này không thể tránh khỏi.

Ngay cả bản thân Mạc Phàm, hắn cũng không quá rõ ràng liệu dung hợp pháp môn có phải là một hành vi vi phạm pháp tắc hay không.

Nhưng điều có thể thấy rõ là --- người sáng tạo ra dung hợp pháp môn, vì một lý do nào đó, đã chết. Phùng Châu Long thực sự đã chết.

Mạc Phàm là người thừa kế dung hợp pháp môn, nếu không có Thần Mộc Tỉnh, hắn cũng đã chết, còn liên lụy đến bao nhiêu sinh mệnh.

Liệu đây đã đủ chứng minh nhân quả tuần hoàn, pháp tắc chế tài không chừa một ai?

Hmm... có lẽ, con đường tiếp theo của hắn, là muốn chống lại cả Thiên Đạo.

Kỳ thật, thời đại mới đã đến, nhân loại bây giờ cũng không cần Đồ Đằng, mà Đồ Đằng cũng không còn khả năng lừa gạt tín ngưỡng từ nhân loại như trước, càng không thể che giấu thế nhân việc mình là sản phẩm vi phạm pháp tắc tự nhiên.

Đồ Đằng bây giờ không còn.

Nếu bọn chúng muốn, không chỉ Mạc Phàm, mà toàn bộ nhân loại vẫn sẽ ra sức bảo vệ bọn chúng, không xa lánh như những yêu ma tộc khác. Mọi thứ cần cải tiến để thích nghi hơn, mối quan hệ này vẫn sẽ tốt đẹp hữu nghị, nhưng không phải là cộng sinh.

. . . . .

. . . . .

Oành một tiếng.

Thanh Long cuối cùng đã xé xác toàn bộ tam đại thượng cổ hung thú, nuốt chửng vào bụng.

“Ngươi có tâm sự sao? Sắc mặt ngươi có chút kỳ lạ.” Giáo sư Stein nói với Mạc Phàm.

Mạc Phàm lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, hiếm có khi ngẩng đầu lên trời nhìn về phía Thanh Long.

“Giáo sư, giúp ta một việc.”

“Việc gì?”

Mạc Phàm nhớ lại hình dáng Tiêu Viện Trưởng trước đây khi xử lý chuyện của Đinh Vũ Miên. Bây giờ Tiêu Viện Trưởng cũng đã ở nơi suối vàng, hắn ngẩng đầu lên trời cúi chào một cái, đồng thời bày ra bộ dạng như Tiêu Viện Trưởng năm nào.

“Giúp ta viết sử sách, viết một truyền kỳ.”

“Về Đồ Đằng sao?”

“Vâng.”

Giáo sư Stein dường như đã hiểu ra điều gì đó, hỏi lại: “Ngươi đang nói tới Đồ Đằng? Thanh Long? Hay là chuyện giữa Đồ Đằng và nhân loại?”

“Tất cả.” Mạc Phàm nói.

“Muốn ghi thế nào?” Giáo sư Stein hỏi.

Mạc Phàm phảng phất thấy được hình bóng của Tiêu Viện Trưởng trên trời cao đang nhìn mình mỉm cười.

Hắn cũng mỉm cười gật đầu, sau đó nói:

“Nói đúng sự thật, tất cả sự thật.”

Đồ Đằng, Thanh Long, nhân loại.

Đem tất cả sự thật viết xuống cho hậu thế biết được.

Sẽ có người nhất định vẫn tín ngưỡng thần thoại Đồ Đằng.

Cũng sẽ có người phỉ nhổ bọn chúng.

Và có lẽ, càng không thiếu người cảm thấy thương hại và cảm động trước truyền kỳ này.

Nhưng sự thật chính là như vậy.

Chỉ có phơi bày tất cả, thì mới có thể chấm dứt được.

..............................................

❃ Vozer ❃ Truyện dịch VN

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Nhân Biến Mất Về Sau
BÌNH LUẬN