Chương 872: Đế Hoàng Bị Chế Tài
...........
“Vị diện chế tài... Kẻ nào đột phá đến cấp bậc Đế Hoàng sẽ lập tức bị giam cầm trong lồng giam của vị diện. Đó là một kết giới thứ nguyên hoàn chỉnh, không biết thế giới ma pháp đã tiến hóa đến mức độ này từ bao giờ, gần như không cho phép bất kỳ sinh vật nào có khả năng trốn thoát.”
Nghe đến đây, Mạc Phàm cảm thấy toàn thân như bị vô số kim châm, tê dại. Phản ứng đầu tiên của hắn là đôi môi khẽ mấp máy, đồng tử co rút lại, bất giác quay đầu nhìn về phía lục địa Hoa Hạ, hướng về dãy thánh sơn Côn Lôn xa xăm.
Mọi hành động đều diễn ra trong vô thức, cực kỳ tự nhiên. Thấy Mạc Phàm thần sắc ngưng trọng, Nhật Ánh cũng lấy làm lạ. Hắn biết tin tức này đủ gây chấn động, nhưng phản ứng của Mạc Phàm lại có phần thái quá. Hắn bèn lên tiếng hỏi: “Sao vậy?”
“Đế Hoàng bị vị diện chế tài, chẳng lẽ đây không phải là chuyện tốt sao? Nhưng ánh mắt của ngươi lại cho ta biết, tâm trạng ngươi đang cực kỳ tồi tệ, lòng đầy lo lắng.”
“?”
“Mạc Phàm!?”
“Mạc Phàm!?”
Phải đến lần gọi thứ ba, Mạc Phàm mới giật mình bừng tỉnh, thu ánh mắt lại nhìn về phía Nhật Ánh, nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch, trông vô cùng bất ổn.
“Ngươi có tâm sự?”
Mạc Phàm đắn đo một hồi lâu, rồi đột nhiên ngẩng phắt lên, vội vàng túm lấy vai Nhật Ánh, dồn dập hỏi: “Lão sư, cái chế tài vị diện này… nó không thực sự nguy hiểm đến tính mạng chứ? Ý ta là, kẻ bị giam bên trong có gặp nguy hiểm không? Và… liệu có thể bị tấn công từ bên ngoài không?”
Tu luyện Hỗn Độn hệ, Mạc Phàm là người am hiểu pháp tắc thế giới hơn ai hết. Hắn tự nhiên biết, vị diện chế tài đáng sợ đến mức nào. Chẳng nói đâu xa, chính Mạc Phàm vừa là nhân chứng sống, tận mắt thấy các Đồ Đằng bị nhân quả của vị diện giáng xuống đến mức hôi phi yên diệt, suýt chút nữa không còn một ai sống sót.
Giả sử Mạc Phàm không phá bỏ ấn ký Đồ Đằng, khả năng rất cao “vận rủi” sẽ tiếp tục bám lấy Thanh Long, Huyền Vũ, Bá Hạ, Huyền Xà, Bạch Hổ cho đến ngày chúng chết hết mới thôi, thậm chí có thể bỏ mạng ngay trong trận hải yêu thiên tai này.
Trong quá khứ, Cấm Chú ma pháp gây ra đột biến quá lớn, vị diện không thể thích ứng kịp thời, thế là Cấm Chú cũng từng bị chế tài. Thi triển Cấm Chú, nhân loại chỉ càng đẩy nhanh quá trình mất đi không gian sinh tồn, rồi chết dần chết mòn. Xa hơn nữa, Đế Vương ngày xưa cũng từng bị chế tài. Tam đại nóc nhà sinh ra đã là cấp Đế Vương, chúng bị vị diện cưỡng ép ngủ đông hàng chục vạn năm cho đến khi vị diện hợp thức hóa được cấp Đế Vương mới thôi.
Mà bây giờ, khi có sinh vật đột phá đến Đế Hoàng, vị diện lại một lần nữa không thể dung chứa nổi. Thế giới ma pháp lại tự bảo vệ mình bằng cách phong ấn cấp Đế Hoàng. Phong ấn còn đỡ, Mạc Phàm chỉ sợ Đế Hoàng cũng phải chịu chung hình phạt như Thanh Long, bị vận rủi giáng xuống, hoặc là sát phạt lôi kiếp, thiên địa đại kiếp gì đó, tra tấn đến chết mới thôi.
Nghĩ đến đây, lòng Mạc Phàm càng thêm bất an.
Hành động của Mạc Phàm khiến Nhật Ánh thoáng sững sờ, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, tật xấu của hắn lại tái phát. Hắn bất động thanh sắc thi triển tâm linh ma pháp, dò xét suy nghĩ của Mạc Phàm.
Tâm linh ma pháp cường đại ở chỗ có thể tùy tiện nhìn trộm suy nghĩ của người khác một cách vô thanh vô tức. Mạc Phàm không phải lúc nào cũng vận dụng tinh thần lực làm rào chắn, chỉ cần lộ ra sơ hở, lập tức sẽ bị nhìn thấu.
Trong một thoáng cực ngắn, Nhật Ánh nhìn thấy hình ảnh một nữ nhân như hoa như ngọc bị gông xiềng trói buộc trong tâm trí Mạc Phàm. Hắn liền nhẹ nhàng gỡ tay Mạc Phàm ra khỏi vai mình, bình thản mỉm cười nói: “Không sao cả, không có thiên kiếp nào hết. Kết giới vị diện này cực kỳ vững chắc, là phong ấn hai chiều: nội bất xuất, ngoại bất nhập.”
Kết giới có hai loại: kết giới hai chiều và kết giới một chiều. Ví như Lam Hoàng kết giới ở Ninh Bàn Tháp khi trước chính là kết giới một chiều, yêu ma bên ngoài tấn công vào sẽ bị rào chắn chặn lại, nhưng người bên trong vẫn có thể đánh ra ngoài thông qua không gian kiều.
Mãi đến lúc này, Mạc Phàm mới tạm nén lại được tâm trạng hỗn loạn.
Hắn cố hít một hơi thật sâu, dần dần trấn tĩnh, để cho huyết dịch lưu thông lên đại não, điều hòa lại cơ thể.
“Chủ nhân Sahara muốn ngài đến bảo vệ lãnh thổ của nó, phải không?” Mạc Phàm đã bình tĩnh lại, quay về vấn đề chính. Với đầu óc sắc bén, hắn lập tức nhìn thấu vấn đề.
Nhật Ánh nói: “Sa mạc Sahara rộng lớn mênh mông, địa hình quỷ dị trùng điệp, điều này khiến số lượng yêu ma ở đây không nhiều, nhưng chủ yếu là những cá thể biến dị mạnh mẽ, hầu như không có sinh vật cấp tôi tớ hay nô bộc. Càng vào sâu trong trung tâm Sahara, huyết thống sinh vật sinh ra đã từ cấp Chiến Tướng, thậm chí là Thống Lĩnh trở lên. Nhưng mặt trái là số lượng của chúng không nhiều, lại thiếu đi thần quyền, không có Thập Uyên Chúa Tể quản giáo. Khi không có Thập Uyên Chúa Tể, mọi việc tự nhiên phải do một tay Behemoth giải quyết mới ổn thỏa.”
“Trong trường hợp Behemoth bị vị diện phong ấn, có thể nói toàn bộ tộc nhân thiên triều của nó sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm. Bởi vì ngoài tộc nhân của Behemoth ra, Sahara còn có hai ba đế quốc khác rất đáng sợ không chịu quy phục, một trong số đó ngươi dĩ nhiên rõ hơn ta, đó là đế quốc bên trong Tà Dương Thần Điện.”
Không thể nghi ngờ, Tà Dương Thần Điện thuộc về bộ lạc Yêu Ma ở phần hoang mạc Sahara kéo dài đến Ai Cập. Sinh vật bên trong đó có tính đoàn kết cực cao, rải rắc hàng trăm ngàn loại độc tố gây bệnh khắp Sahara, lại vô cùng giảo hoạt. Đây chính là mối nguy hiểm lớn nhất đối với các bộ lạc khác ở Sahara.
Mạc Phàm không biết, hai ba đế quốc còn lại chính là vong linh của Khufu và Khafre, nhưng bây giờ cả hai đều đã biến mất, nên Nhật Ánh cũng không cần thiết phải nói ra.
“Đế quốc Sahara yếu đến vậy sao? Ngay cả Tà Dương Thần Điện cũng có thể uy hiếp?” Mạc Phàm kinh ngạc thốt lên.
Tà Dương Thần Điện có đội quân xà hạt, xích chu, quỷ hạt, huyết ma hổ, dạ miêu, độc ưng, mãng điểu, những sinh vật thuộc về Tà Miếu nhân gian. Lực lượng của chúng tuy có, nhưng đến mức tranh chấp với đế quốc của Thập Uyên Chúa Tể còn không nổi, nói gì đến chuyện gây hấn với một thiên triều đỉnh cao.
Chẳng lẽ Apase và Hồng Mãng Tà Long ngày trước lại lợi hại đến vậy, có thể dùng nhu chế cương, lấy yếu thắng mạnh sao?
Vẫn giữ phong thái điềm đạm, Nhật Ánh không hề trách Mạc Phàm thiếu hiểu biết. Hắn biết Mạc Phàm là một pháp sư thuần túy, con đường theo đuổi ma pháp đã vượt xa tầm nhìn về chính trị và chiến sự. Trên thế giới này, có rất nhiều chuyện không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Vì vậy, Nhật Ánh vẫn kiên nhẫn giải thích từng điểm cho Mạc Phàm:
“Không yếu, ngược lại là đằng khác. Muốn tấn công một thiên triều đỉnh cao không phải là chuyện đơn giản, việc đó gần như cần toàn bộ pháp sư trên thế giới cùng động viên và phòng ngự, hơn nữa còn phải kéo dài hàng trăm, hàng ngàn năm, trải qua mấy chục thế hệ pháp sư mới có thể làm được.”
...............................
Đề xuất Huyền Huyễn: Binh Lâm Thiên Hạ