Chương 884: Song Tu Cực Dục

. . . . . .

Bài phát biểu của Đại Thánh Tể James xác thực có sức tác động mạnh mẽ, ngay lập tức trở thành động lực cho rất nhiều pháp sư trẻ tuổi, khiến tư duy của họ được khai sáng, mong muốn sau này chính mình cũng có cơ hội bước trên con đường đó, mở rộng tầm mắt để ngắm nhìn thế giới này. Dù cho hung hiểm tột cùng, dù cho bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống bỏ mạng, nhưng nếu biết trước cái chết mà vẫn có người mong muốn được trải nghiệm, đây chẳng phải là một hành trình còn quý giá hơn cả sinh mệnh hay sao?

Có lẽ... nên gọi đó là động lực từ “sứ mệnh của pháp sư”, hoặc cũng có thể gọi là nguồn cảm hứng từ “ngọn lửa truyền thừa giữa các thế hệ”.

Cuối cùng, buổi diễn thuyết vẫn thành công rực rỡ. Các quốc gia thuộc khối Hải Lâu Sahara, từ Thiên Quốc, Linh Vĩ Quốc, cho đến Wakanda, Maya, Atlantic đều đồng loạt tấm tắc gật đầu hưởng ứng, không ngần ngại để thế hệ pháp sư kế cận của mình ra thế giới bên ngoài rèn luyện.

Sau thảm họa hải yêu, Đại Thánh Tể James cuối cùng cũng chính thức rời khỏi cương vị Đại Thánh Tể chí cao vô thượng của Thiên Quốc. Hắn quyết định dành chút sức lực và nguồn cảm hứng còn lại trong nửa đời sau của mình để bồi dưỡng thế hệ mới, gieo lại hạt giống hy vọng cho nhân loại.

Sau các cuộc thăm viếng và đàm phán, với thân phận Hoàng Đế Linh Vĩ Quốc, Mạc Phàm lần đầu tiên trong đời ngồi trong một đại điện uy nghiêm để ký kết hiệp ước đồng minh, chẳng khác nào một vị nguyên thủ quốc gia. Đương nhiên, những người thực sự vắt óc bàn luận lại là tổng tham mưu Tô Lộc, cố vấn Lãnh Liệp Vương, ô quan Lãnh Tước, Apase quỷ bí, thư ký Laura, cùng hai bà vợ kiến thức sâu rộng là Mục Ninh Tuyết và Diệp Tâm Hạ.

Mạc Phàm không ngốc, nhưng hắn chẳng có hứng thú, kiến thức về phương diện này cũng còn nhiều thiếu sót. Hắn thà để Apase hóa trang thành mình làm việc, còn bản thân thì cõng Thiên Hy, đèo Mei Mei sang Wakanda, Maya du ngoạn vài ngày cho thỏa thích.

Mấy ngày sau, tại hầm băng được thiết kế đặc biệt của Thiên Quốc, đây là nơi chuyên dụng để các vị Đại Thánh Tể minh tu đột phá.

Bên trong, Mạc Phàm đang ngồi song tu cùng Mục Ninh Tuyết. Dù đã một tuần trôi qua kể từ khi thảm họa hải yêu kết thúc, nhưng ma năng hao hụt trong trận chiến vẫn chưa thể hồi phục. Mức độ suy kiệt của hai người có thể tưởng tượng được, Băng Hoàn tinh vũ của Mục Ninh Tuyết đã mất đi vẻ lộng lẫy, tiến vào thời gian hồi chiêu. Mà Mạc Phàm còn kinh khủng hơn, mười lăm hệ ma pháp của hắn giờ đây đều khô quắt, giống như một quả khinh khí cầu khổng lồ từng nâng cả một quốc gia lên không trung, giờ lại bị đâm thủng rồi xì hơi xẹp lép. Việc lấp đầy lại nó là một chuyện vô cùng phức tạp và khó khăn.

Khác với trận chiến ở Ma Đô hơn nửa năm trước, Mạc Phàm hiện tại không đến mức sức cùng lực kiệt, vẫn chưa tới độ “khởi động” không lên. Sinh mệnh lực và tinh lực của hắn chưa bị vắt cạn, cũng không nhất thiết phải xuống Hắc Ám Vị Diện gõ cửa cầu cứu cha vợ đại nhân đến chữa trị. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù không nghiêm trọng như trận chiến ở Ma Đô, việc giải quyết vấn đề tiêu hao ma năng vẫn không hề dễ dàng.

Minh tu đơn thuần gần như không có hiệu quả. Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết đã mạnh hơn Cấm Chú pháp sư thông thường rất nhiều, kho chứa ma năng của họ khổng lồ tựa như vũ trụ tinh không. Tự mình minh tu suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ, thế giới tinh thần của họ vẫn không có lấy một điểm khởi sắc, vẫn khô cạn tiêu điều.

Không hiệu quả, hoàn toàn không hiệu quả, phải tìm cứu tinh thôi.

Mạc Phàm ban đầu định mặt dày sang Đông Dương nhờ lão sư Nhật Ánh cho mượn Yến Quy, nhưng suy nghĩ một lúc lại thôi. Nhờ vả nhiều sẽ thành thói quen, dần dà sinh lòng ỷ lại.

Haiz, nhắc mới nhớ, “vận may” của Mạc Phàm gần đây đột nhiên rất tốt. Đang lúc bí bách, thần tài Triệu Mãn Duyên bỗng dưng xuất hiện. Mạc Phàm phải vô cùng cảm tạ cái pháp môn bổ ích toàn thân từ trong ra ngoài của Triệu Mãn Duyên. Quả nhiên làm hội trưởng thương hội liên minh có tâm có tầm, Triệu Mãn Duyên giao du rộng rãi với các pháp sư châu Âu, trước đó đã bỏ tiền ra mua một nghi thức pháp môn của người Pháp – đó là “Song Tu Cực Dục”, có khả năng bù đắp ma năng với tốc độ tăng theo cấp số nhân.

Trong hầm băng, hai người giao hòa thân thể để minh tu.

Bởi vì thân thể của Mục Ninh Tuyết đã trở thành một Ly Tai Giả cấp Thánh được khống chế hoàn toàn, nên khi nàng bung tỏa sức mạnh, nhiệt độ hầm băng thậm chí xuống dưới 0 độ C. Xung quanh đặt tám pháp môn tụ linh trận, mỗi cái chứa đựng vô số ma thạch, bài trí tại tám góc hầm băng, trông như một đóa hoa tám cánh, ở giữa chính là nhụy hoa tụ linh chứa đựng mật ngọt tinh túy.

Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết ngồi đối diện nhau bên trong nhụy hoa tụ linh này, tay nắm tay. Bạch ngân phủ kín khắp gian hầm, đồng thời quấn quanh họ thành một cái kén.

Đương nhiên, tám hồn của Mạc Phàm bị đuổi ra ngoài kén bạch ngân, chuyện xảy ra bên trong, ngoài hai người họ ra, tuyệt đối không có kẻ thứ ba nào biết được.

Lợi ích ma năng chưa thấy đâu, nhưng sự bồi bổ của cực dục, trăm phần trăm là hàng cực phẩm!

Không biết vì sao, dù đã đăng ký kết hôn danh chính ngôn thuận, có cả con gái, nhưng mỗi lần nhìn thấy da thịt của Mục Ninh Tuyết, Mạc Phàm vẫn có cảm giác tinh binh đã vào hàng ngũ chỉnh tề.

Nàng thực sự rất đẹp, đẹp đến mức có thể đóng băng cả linh hồn.

Băng thanh tuyết cốt, dù là ở Nam Cực đại lục, Vĩnh Dạ hoang nguyên hay Thiên Sơn chi đỉnh, tất cả băng linh tuyết cơ, Tuyết Cơ, Băng Cơ, thậm chí cả hai vị nữ thần thánh linh này hợp lại cũng chỉ miễn cưỡng so được với Mục Ninh Tuyết.

Lại nói, ngồi bên trong, mặc dù nhiệt độ rất lạnh, nhưng vì nằm ở trung tâm nhụy hoa tụ linh, hai người nhanh chóng cảm nhận được một luồng cực dục chảy rần rần, nóng hổi lan đến từng tế bào não.

Mồ hôi nhễ nhại chảy dọc thái dương, đôi mắt lờ đờ đã bắt đầu có chút mơ hồ.

Song Tu Cực Dục!

Pháp môn Song Tu Cực Dục này, quả nhiên danh bất hư truyền!

Cần gì đến mấy thứ thuốc trên thị trường nữa chứ, cái trận pháp kích thích dục vọng đến cực hạn này, thậm chí có thể khiến cả Đế Vương hay Cấm Chú pháp sư cũng phải mềm lòng, chỉ muốn buông bỏ tất cả, phiêu diêu tiến vào chốn bồng lai. Có lẽ, trong khoảnh khắc linh hồn và thể xác giao hòa ở đỉnh cao cực dục, cũng là lúc ma năng dễ dàng thẩm thấu nhất.

Mạc Phàm xin thề, cả đời này, đây chính là lần khó kiềm chế nhất của hắn!!! So với thảo dược kích dục của Mục Bạch, thứ này còn mạnh hơn gấp 100 lần.

Chẳng trách tên khốn Triệu Mãn Duyên kia tu bổ ma năng lúc nào cũng nhanh như vậy, mẹ nó, Eileen tội nghiệp có khi cũng bị lừa vào miệng sói theo cách này!

Ánh mắt Mạc Phàm không cách nào rời khỏi thân thể Mục Ninh Tuyết. Hắn đắm chìm trong mái tóc trắng như tuyết rủ xuống ngang vai nàng, dung mạo tinh linh tú mỹ, khí chất thanh tao như hoa lan trong tuyết. Hơi thở gấp gáp mang theo hàn khí không những không làm phai đi nét hồng nhuận trên khuôn mặt nàng, mà còn khiến vẻ e ấp trần trụi lại càng thêm quyến rũ.

Mạc Phàm không nói lời nào, giống như một con sói đói, đôi mắt không hề che giấu sự thèm thuồng.

Ban đầu, Mục Ninh Tuyết theo bản năng lùi lại, thân thể dán vào lớp kén bạch ngân phía sau. Ma năng từ bạch ngân cuồn cuộn chảy qua trận pháp, tràn vào trong buồng kén.

Cũng là lần đầu sử dụng phương pháp song tu cực dục này, khuôn mặt vốn thường ngày băng lãnh bình tĩnh của Mục Ninh Tuyết lộ ra mấy phần khẩn trương, thậm chí có chút sợ hãi.

Không phải nàng sợ hãi bộ dạng sói đói lâu ngày, huyết khí ngùn ngụt của Mạc Phàm, mà chỉ là một sự bối rối vô hạn khi lần đầu thử nghiệm phương pháp song tu, lần đầu chính thức đối mặt với mối quan hệ giao hòa cả về linh hồn lẫn thể xác như thế này.

“Minh tu thôi, ngươi nhắm mắt lại trước đi.” Mạc Phàm thở hổn hển, cuối cùng cũng cố gắng tìm lại một tia bình tĩnh, có chút luyến tiếc mở miệng nói với Mục Ninh Tuyết, cốt để nàng bớt e ngại.

“Ừm.” Mục Ninh Tuyết hơi cúi đầu, khẽ đáp.

Giọng mũi nhàn nhạt, hơi thở hổn hển phả bên tai, Mạc Phàm suýt chút nữa thì tẩu hỏa nhập ma.

Nếu không phải ý chí hắn đủ kiên định, thì con ác ma trong người đã không cách nào kìm nén, chỉ chực dẫn động ức vạn binh sĩ phá rào xông lên, mặc kệ song tu là cái thứ gì.

Mục Ninh Tuyết nhanh chóng nhắm mắt lại, nép sát vào người Mạc Phàm, linh hồn giao hòa, tiến vào trạng thái minh tu.

.....

Tròn một tuần bế quan, phương pháp song tu cực dục này quả thực đã đẩy tốc độ tu bổ ma năng lên một cảnh giới phi thường đáng nể.

Ba hệ Triệu Hoán, Hỗn Độn, Không Gian của Mục Ninh Tuyết đều đã được nạp đầy, hệ Phong đạt tới một nửa ma năng, hệ Băng tuy chỉ mới được một phần tư, nhưng ít nhất, tinh vũ đã rực sáng trở lại, có thể nhìn thấy những tinh tú băng giá lấp lánh trong thế giới tinh thần.

Mạc Phàm còn khoa trương hơn. Bởi vì trong lúc hấp thụ, do thể xác và linh hồn cùng thăng hoa, linh hồn của Mục Ninh Tuyết đã dịu dàng tương trợ, nhường phần lớn linh khí cho Mạc Phàm, giúp hắn bổ khuyết đồng thời 12 hệ ma pháp lên đến một phần ba dung tích. Riêng ba hệ Hỗn Độn, Nguyền Rủa, Lôi thì giống như hệ Băng của Mục Ninh Tuyết, đạt được một phần tư dung tích ma năng.

Kết quả này đã gấp 5 lần dự liệu ban đầu của Mạc Phàm, một mối lợi không gì sánh được.

Bất quá, Mạc Phàm thử so sánh phương pháp này với sự kết hợp đỉnh cao của Vành Khuyên và Yến Quy, tốc độ vẫn còn kém khá nhiều.

Nói vậy để biết, Yến Quy và Vành Khuyên đúng là cực phẩm thượng hạng, xứng đáng được xếp vào hàng huyền thoại. Đáng tiếc, vật tốt không phải của mình, chỉ có thể ngước nhìn ao ước chứ không thể cưỡng cầu.

........................

Đề xuất Voz: Những câu xin chào - SunShine!!
BÌNH LUẬN