Chương 919: Bạch Dương Tà Kiếm
.................
Mạc Phàm là đại anh hùng của Hoa Hạ, là hoàng đế của Linh Vĩ Quốc, là người thừa kế của Thiên Phụ, là con át chủ bài của Nhật Ánh, là pháp sư thủ hộ nơi sinh tồn của nhân loại, là Nguyệt Thực Tà Thần tối cao, là kẻ chấp pháp chí cao hơn cả Thánh Thành trên thế giới này.
Đức Thiên Sứ, Hình Thiên Sứ, thậm chí cả Sí Thiên Sứ thì đã là gì?
Mấy năm trôi qua, quyền lực ẩn giấu của Mạc Phàm đã kinh khủng hơn cả Thánh Thành. Tội lỗi của hắn, Thánh Thành không đủ tư cách phán xét.
Hấp! Hô!
Một luồng quang ảnh thiên sứ đạp nát không gian, hất văng Hắc Ám Triệu Tử Long, Tước Lang Quỷ Hoàng và Ám Ma Kỳ Lân ra ngoài.
Michael giúp Saga thoát khỏi sự khống chế của Địa Tâm Thần Nhãn, sau đó cùng nàng lao đến, nhắm thẳng vào binh đoàn vong linh đông nghịt mà bóp nát không gian. Thánh hỏa thiên sứ, thánh quang thiên sứ bùng cháy dữ dội, một luồng năng lượng khổng lồ lập tức quét sạch tất cả. Nơi Mạc Phàm đứng tức thì sụp đổ, biến thành một hố sâu hư vô bao bọc lấy hắn.
Kèm theo sự sụp đổ do áp súc không gian, lĩnh vực thiên sứ được phóng thích ra ngoài. Lĩnh vực thiên sứ tạo ra một luồng xung kích loạn lưu không gian cực mạnh, ánh sáng thiên sứ bắn tới đâu, vong linh bị tịnh hóa ngã rạp tới đó, để lại đầy đất những mảnh xương cốt vụn vỡ.
Lĩnh vực thiên sứ chi quang do hai đại thiên sứ trưởng thi triển ngày càng đậm đặc, chẳng mấy chốc đã bao trùm phạm vi bán kính trăm cây số, khiến cho đám vong linh dưới đáy biển không cách nào dám tiến vào.
Ào ào ào!!
Ánh sáng thiên sứ kinh khủng sinh ra nhiệt độ cao làm bốc hơi tất cả mọi thứ xung quanh. Ám Ma Kỳ Lân bị tịnh hóa đến bỏng rát toàn thân, bốn chân nhấc không nổi, thủy nguyên tố hóa thành hơi trắng, hắc ám bị thiêu đốt như than củi, hơi nóng bốc lên nghi ngút che phủ cả khu rừng quanh hồ.
Khí lãng của lĩnh vực thiên sứ thậm chí còn bao phủ lên tận bầu trời cao. Nghe một tiếng ngâm dài vang vọng! Thanh Minh Long chứng kiến cảnh này, cặp râu rồng dài trăm mét khẽ run lên ngứa ngáy, long tức phì phò, vảy rồng lấp lánh thanh quang, rõ ràng là vô cùng muốn tham chiến.
“Được rồi, được rồi, ta chỉ cần ngươi đến thị uy thôi là đủ. Hắn bây giờ đã suy yếu quá nhiều, ngươi ra tay với hắn chẳng khác nào bắt nạt kẻ yếu.”
Mạc Phàm phải đặt tay lên trán nó xoa xoa trấn an, tránh cho Thanh Long đẩy mọi chuyện đi quá xa không thể cứu vãn.
Thanh Minh Long khẽ thở ra một luồng thanh quang mát lạnh, nó nghe lời Mạc Phàm yên vị trên tầng trời cao nhất, chỉ chán nản uốn mình giãy nhẹ một cái. Nhưng vô tình thay, long trảo lại quơ trúng đỉnh Ngũ Giác Lôi Sơn, sượt ngang qua bên trái thân thể Mạc Phàm.
Ầm một tiếng! Đó không hẳn là một cú vồ, chỉ là một cái móng vuốt vô tình lướt qua mặt đất khi nó ngáp dài, nhưng tất cả mọi thứ trên đường đi đều bị hủy diệt hoàn toàn, đủ sức nghiền nát cả dãy núi này trong nháy mắt.
Cảnh tượng này khiến cho vô số vong linh dưới đáy biển cảm thấy mình đã làm sai điều gì đó, chọc giận Long Thần chúa tể, thế là chúng lại càng chiến đấu hăng hái hơn.
Mà trong lòng rất nhiều thánh pháp sư của Thánh Thành cũng đồng dạng có cảm giác như yết hầu đang bị ai đó bóp nghẹt, nỗi sợ hãi không ngừng dâng cao.
Đừng nói người khác, chính Mạc Phàm lúc này cũng run bắn cả người, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán, hoàn toàn không dám nhúc nhích. Hắn vậy mà lại đứng ngay trên đường quét của móng vuốt thanh long, tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
May quá, may mà mình là thiên mệnh chi tử! Trời phật phù hộ.
Lúc nãy chính xác là không hề gia cố một chút ma pháp phòng ngự nào, không để ý rằng Thanh Long chỉ ngáp một cái, có cần phải nguy hiểm đến tính mạng của chủ nhân như vậy không?
Mạc Phàm đột nhiên có chút nghiêm túc hoài nghi, sau này có phải mình chỉ nên đứng trên đầu Thanh Long cho an toàn hay không? Tránh cho có lúc vô tình sơ ý, Thanh Long lại không cẩn thận đặt luôn cả mình dưới móng vuốt mà đập chết.
Tê tê tê tê ~~~~~~~~~
Nói đi cũng phải nói lại, uy lực lĩnh vực của thiên sứ trưởng quả nhiên không phải dạng vừa, khi hai lĩnh vực chồng lên nhau thậm chí còn cường đại hơn cả đại cấm chú. Mà đây là lúc Michael và Saga đang suy yếu, thiên sứ chi hồn còn không thể phụ thể, có thể tưởng tượng được thực lực của bọn họ đích thực đứng trên đỉnh kim tự tháp của nhân loại, đặc biệt là Michael.
Về phần Saga, Mạc Phàm không chút do dự loại nàng ra khỏi cuộc chiến này. Nàng không nên tham gia, nàng không thể thay đổi được suy nghĩ của Mạc Phàm, cũng không thể đại diện cho tiếng nói của Thánh Thành. Muốn để Thánh Thành thấy rõ cục diện trước mắt, chỉ có cách nhắm thẳng vào thủ lĩnh của chúng, bắt lấy con trai trưởng của Thiên Phụ, tổng lãnh thiên sứ Michael!!!
Michael sau năm năm điên cuồng bế quan tu luyện đã đạt tới trạng thái thánh hoàn thiên sứ cường đại nhất. Ở thời đại này, thực lực của hắn thậm chí còn mạnh hơn cả Thiên Phụ khi xưa ở nhân gian, chính xác là phiên bản hoàn hảo và trọn vẹn nhất mà Thiên Phụ hướng tới.
Phóng mắt khắp nhân loại bây giờ, kẻ thực sự chống lại được Michael, e rằng cũng chỉ có Mạc Phàm và Nhật Ánh.
Mà Mạc Phàm xuất hiện lúc này lại rất hợp lý, chẳng cần phải chống đỡ gì cả, cứ ngang nhiên đạp lên là được. Michael vốn đã tiêu hao cực lớn, không thể nào lật ngược thế cờ được nữa ----- kỳ tích, sẽ không xảy ra với Thánh Thành lần nữa.
Phốc phốc phốc!!
Mở ra một con đường máu xuyên qua đám vong linh để đến thẳng trước mặt Mạc Phàm, nương theo sự yểm trợ của Saga phía sau, thánh vũ màu xanh trên người Michael đã hoàn toàn tắt hẳn hào quang. Thế nhưng hắn không thu lại khí tức của mình, mà một lần nữa phóng thích lĩnh vực thiên sứ, ngâm xướng thần chú cổ xưa vô cùng cường đại, khiến cho chân trời trong phút chốc vang lên từng tràng tiếng kêu thất thanh.
Mạc Phàm nhìn thấy ma pháp này của Michael, hai mắt lập tức lóe lên hung quang.
Ma pháp này, hắn hiển nhiên vô cùng quen thuộc!
Nó chính là chiêu triệu hoán thanh vũ điểu, pháp môn triệu hoán cổ đại của Thánh Thành, năm xưa Michael đã dùng nó để kết liễu Vong Linh Đại Đế Trảm Không khi hắn mới chỉ là tuần du thiên sứ bốn cánh.
“Mạc Phàm, đây chính là pháp môn ma pháp mà Thiên Phụ đã truyền lại cho ta, một chiêu này chính là triệu hoán cấm chú của Thánh Thành. Hãy chứng minh cho ta thấy, ngươi còn xuất sắc hơn cả Thiên Phụ.”
Một đạo lục mang tinh trận nổi lên sau lưng Michael, có thể thấy vô số thân ảnh Thanh Điểu màu xanh lục xuất hiện chằng chịt. Tốc độ phi hành của chúng cực nhanh, trong khoảnh khắc đã lướt qua bình nguyên dãy Ngũ Giác Lôi Sơn, đóng quân trên mặt hồ Maracaibo mênh mông bất tận.
Ánh sáng của Tà Nguyệt đều bị những con thanh vũ linh điểu màu xanh này che kín. Chúng bay lượn thành từng hàng, có lúc lại lượn vòng quanh thân thể Thanh Long, bao vây lấy khu vực của Mạc Phàm, nhưng phần lớn là hình thành một trạng thái canh gác và tấn công, hai mắt tóe ra thanh diễm nhìn chằm chằm vào vị Tà Thần này.
Hóa ra Michael vẫn còn giấu bài tẩy chưa dùng, chẳng qua hắn cảm thấy dùng chiêu này cũng chẳng thấm vào đâu so với Cổ Nguyệt Tru Đế nên mới không lấy ra. Hơn nữa, ma pháp Mặt Nạ Quỷ của Cổ Nguyệt Tru Đế quá mức kinh khủng, chỉ sợ vô số thanh vũ điểu xuất hiện cũng chỉ làm mồi cho nó.
Michael có năm hệ cấm chú. Chủ tu Thực Vật hệ, thứ tu Không Gian hệ, phụ tu Quang hệ, hệ thứ tư và thứ năm chính là Triệu Hoán hệ và Hỏa hệ.
Đương nhiên, triệu hoán cấm chú của Michael cũng tương tự Remiel, đều chưa tìm ra được con đường cấm chú cụ thể. Michael phải dùng đến pháp môn cổ xưa do Thiên Phụ để lại mới có thể thi triển. Đây cũng chính là ma pháp triệu hoán cấm chú của Thiên Phụ Chaos --- Quang Minh vị diện, Thiên Đường Trừ Ma Điểu!
Michael lĩnh ngộ vẫn chưa sâu sắc được như Chaos, hắn cần phải hiến tế hồn lực, hiến tế thiên sứ chi huyết, hiến tế một chút sinh mệnh mới có thể triệu hoán.
Ngọn lửa màu xanh bùng cháy trên người Michael, hắn đang tế hiến hồn lực của mình, chỉ cầu nhận được lực lượng trừ ma mạnh mẽ hơn do Quang Minh Thánh Linh ban tặng.
Ong!
Từ trong lục mang tinh trận, ngày càng nhiều linh điểu màu xanh tấp nập ùa ra, mỗi con đều có chiếc đuôi lấp lánh ánh huỳnh quang. Chúng bay một cách trật tự, tựa như những binh lính từ Thiên Đường giáng lâm, dựa vào lực lượng tịnh hóa đặc thù để tiêu diệt từng con vong linh ma quỷ tụ tập trên không trung.
Mạc Phàm vẫn có chút hoài niệm khi nhìn chiêu thức này của Michael. Trước đây, cũng tại vị trí đối đầu này, Mạc Phàm nhớ rõ đã từng có một người mà hắn tôn kính ngã xuống trước chiêu này.
Bây giờ, đến lượt mình.
Chỉ là... haizz...
Vốn dĩ còn muốn thử so sánh xem, pháp tắc triệu hoán của Thiên Phụ Chaos lợi hại hơn, hay của lão sư Nhật Ánh lợi hại hơn.
Xem ra không cần thiết nữa rồi...
Thiên Đường Trừ Ma Điểu đông đúc như ong vỡ tổ mang theo thánh quang quang minh giáng xuống, mỗi một con linh vũ đều sở hữu năng lực tịnh hóa hắc ám cực mạnh. Vô số lông vũ thanh quang lượn lờ hóa thành một vòng xoáy nước khổng lồ đủ để bao phủ cả bầu trời, vây kín cả Mạc Phàm và Thanh Long vào trong.
Mạc Phàm không để Thanh Long ra tay.
Hắn chỉ đơn giản đứng đó, cúi đầu nhìn xuống Michael, nhàn nhạt cất lời: “Bằng tất cả lòng nhân từ của ta, Michael, ta thành thật khuyên ngươi nên đến Đông Dương dập đầu bái sư.”
Dứt lời, sau lưng Mạc Phàm hiện ra một vùng tinh không ánh trăng trong suốt. Ánh sáng tinh không này nhuộm cả vòng xoáy thanh điểu màu xanh thành một màu trắng hồng bàng bạc, lộng lẫy mà tinh tế vô cùng.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Từng mảnh vỡ vị diện sắc như bạch kim từ trong tinh không đâm ra, liên tục phân tách tạo thành vô số kiếm khí chém vào vòng xoáy Thanh Vũ Điểu. Máu tươi màu xanh tuôn ra như suối, lả tả rơi xuống mặt đất như một cơn mưa rào.
Vút—!
Michael, Saga, Remiel cùng lúc bị tiếng kiếm rít này làm cho kinh động. Bọn họ vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy một thanh Bạch Dương Tà Kiếm khổng lồ chém xuống, sắc mặt tức thì trắng bệch. Trước đó Michael còn không để ý đến khí tức của thanh thần kiếm này, nhưng giờ đây hắn đã thấy được một cảnh tượng kinh hoàng, một cảnh tượng lật đổ mọi nhận thức của hắn.
Đỉnh vị...
Một thanh kiếm...
Đỉnh vị Đế Vương!!!!!
.....................
☾ Vozer ☽ Truyện dịch bằng VN
Đề xuất Tiên Hiệp: Lăng Thiên Độc Tôn