Chương 92: Nam Giác tri lễ
...
Nàng nằm yên trong khối băng pha lê, thân thể được bảo tồn hoàn hảo, hai mắt nhắm nghiền, đôi tay đan vào nhau đặt trước bụng, tựa như đã chìm vào một giấc ngủ ngàn thu. Gương mặt cương nghị pha chút mị lực độc nhất của nàng trước sau như một, vẫn thanh tịnh, bình an, dường như không hề phải chịu bất cứ đau đớn hay thống khổ nào.
Thân thể Quan Ngư run lên bần bật, hai chân không biết từ lúc nào đã mềm nhũn, hắn thậm chí không có đủ can đảm để bước tới nhìn kỹ hơn, để đối diện với sự thật tàn khốc này.
Mạc Phàm hít một hơi thật sâu, lặng lẽ tiến đến gần khối băng, lòng bàn tay hắn dần tỏa ra hơi ấm, nhẹ nhàng đặt lên.
“Xèo xèo xèo ~~~~”
“Dừng lại…” Tiểu Mei đột nhiên hét lên.
Nghe thấy giọng nói khẩn trương ấy, Mạc Phàm cũng vội rụt tay lại khỏi khối băng, nhưng ánh mắt hắn dao động, không giấu nổi vẻ bàng hoàng.
“Không cứu được sao?”
“Tỷ phu, huynh bình tĩnh một chút, khối băng này có thuộc tính đông đặc vĩnh cửu, nói đúng hơn là… chỉ có phần đầu của nàng còn nguyên vẹn…” Tiểu Mei khó khăn cất lời.
“Chỉ có phần đầu nguyên vẹn!?” Quan Ngư sầm mặt, cõi lòng như có lửa đốt, lặp lại lời của Tiểu Mei.
Sao lại có thể như vậy?
…
"Nàng còn cứu được hay không?" Mạc Phàm siết chặt nắm tay, phát ra những tiếng xương khớp kêu răng rắc.
"Ta không biết, để ta xem thử!" Tiểu Mei tiến đến ngồi xuống, bàn tay nàng khẽ chạm vào khối băng, từ từ dùng ý niệm để cảm nhận, tìm kiếm dù chỉ là một tia sinh khí mong manh.
Thế nhưng, nàng chẳng cảm nhận được gì cả!
Với thực lực của Tiểu Mei, một người vừa mới chết không lâu, hồn phách chưa tiêu tán, nàng đều có khả năng cứu sống lại.
Nhưng đối với một người đã chết từ nửa năm trước, cơ thể đã bắt đầu phân hủy, thân xác không còn, tâm thức cũng hoàn toàn biến mất, thì cho dù hồn phách có còn vương vấn đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không có cách nào cứu chữa.
"Nàng... đã chết trước khi bị đông thành khối băng này, có vẻ như đây là một loại pháp thuật vĩnh cửu nào đó. Hiện giờ nàng và khối băng đã hòa làm một, phá hủy nó cũng đồng nghĩa với việc hủy đi thân thể của nàng." Tiểu Mei quay sang lắc đầu với Mạc Phàm, tỏ rõ sự bất lực của mình.
Quan Ngư nghe xong, gương mặt già nua như sụp đổ, hắn khuỵu gối ngã xuống, hai tay chống lên mặt băng lạnh lẽo, cúi gằm đầu trong nỗi thống khổ không lời nào tả xiết.
"Nam Giác, ta xin lỗi, ta thật vô dụng, đáng chết, đáng chết!!" Hắn gào lên bằng một giọng đầy bi thương và uất hận, tay đấm liên hồi xuống mặt đất, mặc cho máu tươi từ nắm đấm đã nhuộm đỏ cả một mảng tuyết trắng.
Mạc Phàm không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi đó một lúc lâu, ánh mắt chăm chú nhìn sâu vào bên trong cỗ quan tài băng giá, tâm trạng trở nên vô cùng hỗn loạn, phức tạp.
Nàng đã chết thật rồi sao?
Nhìn lại gương mặt Nam Giác một lần cuối, Mạc Phàm bồi hồi nhớ lại lần đầu gặp nàng ở Bắc Giác Chước Nguyên. Vẻ đẹp phi giới tính, vừa anh khí lại vừa quyến rũ của nàng khiến hắn vô cùng ấn tượng. Dù vẻ ngoài nàng có vẻ tâm cao khí ngạo, nhưng sâu bên trong lại là một trái tim lương thiện, tốt bụng, luôn sục sôi nhiệt huyết và khát vọng.
Nàng đã cùng đồng đội trải qua vô số thử thách để đạt đến đỉnh vinh quang của thế giới học phủ, lại cùng mọi người vào sinh ra tử ở Thiên Sơn. Đối với Mạc Phàm, nàng đã là một người đồng đội thân thiết và đáng tin cậy. Hắn vẫn luôn mong có một ngày sẽ lại cùng nàng kề vai sát cánh trong một đội, cùng nhau khám phá những điều huyền bí trên thế gian này.
Dù cho đến tận bây giờ, hắn vẫn không biết Nam Giác đã phải trải qua nỗi thống khổ gì, nhưng vào giờ khắc này, hắn có thể cảm nhận rõ ràng rằng, nàng đã được giải thoát.
Không gian xung quanh ba người chìm vào một mảnh thê lương, u ám. Mỗi người đều lặng thinh, ánh mắt vô định, không ai nói với ai lời nào, cũng chẳng muốn nói thêm gì nữa...
Chỉ còn lại Quan Ngư quỳ trước khối băng của Nam Giác, lệ rơi không ngừng…
Về phần Tiểu Mei, nàng vốn chẳng hề quen biết Nam Giác, nhưng khi nhìn thấy tâm trạng của tỷ phu mình, nàng chắc chắn hiểu được... người phụ nữ kia khi còn sống, khẳng định là một người có khí khái anh dũng bất phàm, nhận được sự kính trọng tuyệt đối.
Khi tay phải Mạc Phàm chạm vào khối băng điêu khắc, hắn lập tức cảm nhận được một luồng cảm xúc mãnh liệt truyền đến từ bên trong.
Băng vốn là vật chí hàn, vậy mà hắn lại cảm nhận được một tình cảm nóng bỏng, đó là nhiệt huyết, là tinh thần quả quyết của một người lính thực thụ.
Một lúc sau, một ngọn lửa nhỏ bùng lên trong lòng bàn tay Mạc Phàm rồi bao phủ lấy tảng băng. Từ một đốm lửa nhỏ, thiên hỏa trong chốc lát bùng lên thành ngọn lửa rực trời, hòa quyện cùng lớp băng vĩnh cửu, triệt tiêu lẫn nhau...
Tảng băng không hiểu vì sao lại không tan thành nước như thường lệ, nó chỉ dung hòa cùng ngọn lửa rồi vỡ ra thành vô số hạt bụi băng lấp lánh, theo gió cuốn lên bầu trời, hòa làm một với những bông tuyết đang không ngừng rơi...
"Hãy yên nghỉ, ngươi đã làm rất tốt rồi!" Mạc Phàm cảm thấy cổ họng nghẹn đắng.
Nếu như hàn băng thật sự có thể đông cứng lại tất cả, vậy hãy để ngọn lửa của ta một lần nữa thắp lên hy vọng của người quân nhân cho ngươi, mong rằng tinh thần của ngươi sẽ mãi mãi trường tồn!!!
"Chúng ta đi thôi, đi tìm lão Ngải. Vẫn còn một chút hy vọng, nàng không thể chết vô ích, chúng ta phải mạnh mẽ lên!" Mạc Phàm trầm giọng nói.
Hắn đỡ Quan Ngư đang quỳ gối dậy, vỗ vai an ủi. Quan Ngư đứng lên, đưa tay gạt đi những giọt nước mắt trên mặt. Bọn họ nhìn nhau một thoáng, thâm tâm như đã hoàn toàn tan vỡ vào giờ khắc này.
Nhưng họ phải mạnh mẽ tiến về phía trước, không được từ bỏ, ít nhất là không để cái chết của Nam Giác trở nên oan uổng.
Tuy nhiên, ba người còn chưa kịp đi tiếp, một cái bóng đen khổng lồ đột nhiên hiện ra dưới chân họ và không ngừng lớn dần, báo hiệu có thứ gì đó đang rơi xuống vị trí của họ từ trên cao.
Một chùm tia sáng bạc lóe lên, nhanh như chớp, Mạc Phàm lợi dụng năng lực thuấn di của mình, đồng thời mang cả ba người né khỏi phạm vi của vật thể đang rơi xuống.
"Uỳnh~~~"
Vật thể vừa đáp xuống đất đã tạo ra một tiếng nổ cực lớn, mặt đất xung quanh nứt toác, chấn động rung chuyển cả núi đồi, tuyết đọng trên các vách đá cũng bị rung chấn làm cho rơi lả tả.
Thứ đó là thân thể của một sinh vật băng sơn khổng lồ!
"Băng Ngưu Thú Vương!!" Đôi mắt Quan Ngư hằn lên những tia máu khi nhìn kỹ sinh vật to lớn này.
Băng Ngưu Thú Vương, một trong những sinh vật to lớn nhất ở thảo nguyên hạ du Côn Lôn. Nó là bá chủ của khu vực rộng lớn này, một sinh vật có thể ngạo nghễ đi lại trên địa bàn của mình, nghênh ngang, tự cao tự đại, uy phong lẫm liệt. Trên đầu nó là một cặp sừng nhọn hoắt, to lớn như trăng lưỡi liềm chĩa về phía trước, theo sau là một hàng gai nhọn kéo dài đến tận chót đuôi, thân khoác một lớp lông dài màu nâu sẫm tựa gấu đen.
Với tính khí táo bạo này, bất kể gặp phải cường địch thế nào, nó cũng sẽ luôn trợn mắt, không chút do dự xông lên nghiền nát tất cả.
Đó là lý do vì sao lúc nãy bọn họ lại bị phát hiện và bao vây. Rõ ràng gã này có khả năng đánh hơi cực tốt, đã ra lệnh cho đám Dã Ngưu Cự Thú kia bao vây họ.
Tuy nhiên, ba kẻ xâm nhập này lại có thể ngang nhiên tiêu diệt rất nhiều bộ hạ của nó, lại còn tránh được đòn tấn công vừa rồi, ánh mắt nó vô cùng tức giận, nhìn chằm chằm vào ba người.
Dựa vào kích cỡ và khí tức tỏa ra từ hơi thở của nó, đoán chừng cấp bậc của nó còn mạnh hơn Kim Diệu Titan Cự Nhân một chút!
Băng Ngưu Thú Vương trừng trừng nhìn nhóm ba người, ánh mắt cũng mang theo sự oán hận không hề thua kém.
Nó phì phò thở ra từng luồng khí lạnh như băng, có thể thấy những tinh thể băng giá từ trên đầu nó rơi xuống đất. Băng Ngưu Thú Vương gằn giọng:
“Mười đứa con của ta, là các ngươi giết?”
Băng Ngưu Thú Vương là một trong những thuộc hạ đắc lực nhất của Vĩ Linh Hoàng. Được Vĩ Linh Hoàng truyền thụ, nó cũng miễn cưỡng có được năng lực giao tiếp với con người.
Quan Ngư, Tiểu Mei và Mạc Phàm đều nhìn kỹ sinh vật khổng lồ trước mặt, không ai trả lời.
“Ta hỏi lại, các ngươi…” Băng Ngưu Thú Vương gầm lên, âm thanh của sinh vật khổng lồ này như muốn xé toạc cả một góc thảo nguyên Côn Lôn.
Chỉ là nó chưa dứt lời, một giọng nói khác đột ngột vang lên, cắt ngang lời nó.
“Thành viên Quốc Phủ, Nam Giác tri lễ…”
“Thành viên Quốc Phủ, Mạc Phàm nhận lễ…”
Đề xuất Huyền Huyễn: Hủ Bại Thế Giới