Chương 945: Mạc Phàm Chấp Mười
.............
Vù vù vù vù ~~~~~~~~~~~~!
Trên cầu treo Brooklyn cao vời vợi.
Một bóng người toàn thân vận một màu đen tuyền, quần đen, áo khoác đen, gương mặt lạnh lùng vô cảm, phảng phất như vạn vật thế gian trong mắt hắn đều đáng bị đày xuống Địa Ngục. Ngay cả cặp mắt tràn ngập uy hiếp kia cũng thường bị che khuất sau làn sương huyết khí.
Hắn từ xa bước tới, không lựa chọn bất kỳ chiến trường nào để viện trợ cho sủng thú của mình, mà từng bước từng bước đạp không về phía khu những tòa tháp Kiếm Thương chọc trời nổi bật nhất New York. Ánh đèn huy hoàng khắp nơi cùng quang mang chói lòa từ các lầu tháp đột nhiên bị bao phủ bởi một tầng tà sương băng giá khi Mạc Phàm đến gần, tất cả những vật thể phát sáng đều trở nên lạnh lẽo vô hồn.
Quang Chi Tử Aliénor và Không Gian Thánh Đế Perjas cũng bay lên, đứng trên chiến trường ở đỉnh tháp. Bọn họ đứng ở tòa tháp cao nhất, từ vị trí này vừa vặn có thể bao quát toàn bộ quang cảnh các đại lộ trong thành phố, cũng có thể nhìn thấy Mạc Phàm đang đạp không tiến về phía này.
Mà sau lưng Aliénor và Perjas lúc này là 8 vị cường giả đỉnh tiêm còn lại của Liên Hợp Quốc. Trên đỉnh tháp, bọn họ uy nghiêm đứng lặng ở nơi cao, tựa như những vị thần hộ mệnh bất tử bất diệt, canh giữ cho tòa thành New York vào thời khắc này.
Mạc Phàm vẫn đạp không mà đến trước mặt mười người, không một chút kiêng kỵ, mang theo toàn bộ trạng thái ác ma nguyền rủa giáng lâm. Sau lưng hắn, một thanh Bạch Dương Tà Kiếm lơ lửng như một hộ vệ, kiếm huy thần thánh thậm chí còn rực rỡ hơn cả Mạc Phàm.
Tất cả trực thăng chiến đấu lơ lửng đầy trời cũng không tiếp tục công kích các chiến trường khác, mà giờ đây đều tụ tập lại, giữ khoảng cách với Mạc Phàm, đem toàn bộ khung hình chiếu rọi và phát sóng trực tiếp. Tuyệt đối không một ai dám phóng ma pháp về phía hắn.
“Thực sự phải đánh sao? Vì sao ngươi phải làm đến bước này?” Aliénor nhìn Mạc Phàm từ xa, cuối cùng vẫn là người nhún nhường mở miệng hỏi trước.
Lời đã nói ra, nhưng Mạc Phàm không hề dừng bước, hắn vẫn trên đà tiến tới, không có dấu hiệu giảm tốc.
Hít sâu một hơi, Aliénor lại nặng nề hỏi tiếp: “Ngươi có hiểu rõ không, chúng ta đang phát sóng cho toàn thế giới xem. Lúc này ngươi chính là hóa thân thành một ác ma tà khí lẫm liệt, ngươi nhìn ngươi xem, có phải muốn giống như Hắc Ám Vương giáng lâm rồi không?”
Những người sau lưng hắn không ai nói một lời, chỉ có ánh mắt mang theo vài phần cảnh giác, vô cùng đề phòng Mạc Phàm phát động công kích.
Khi khoảng cách còn chừng 50 mét, Mạc Phàm mới dừng bước, con ngươi lướt qua mười người mạnh nhất của Liên Hợp Quốc.
Lúc này, Perjas mới lên tiếng: “Hòa hoãn, thương thảo mới là cách để giải quyết mâu thuẫn. Mạc Phàm, chúng ta cũng không đắc tội ngươi, ngươi một mình xử lý Thánh Thành xong, chúng ta cũng chưa can thiệp thêm gì, vậy mà lập tức bị ngươi truy sát một cách hung tợn. Bây giờ ngươi lại xông thẳng vào New York khiêu khích Liên Hợp Quốc, đây là có ý gì?”
Ngữ điệu của Perjas có chút kích động, cho thấy tâm trạng hỗn loạn rối như tơ vò của hắn.
Rất hiển nhiên, chẳng ai ở đây muốn đối đầu với Mạc Phàm cả. Nếu có thể dàn xếp ổn thỏa mọi chuyện, Perjas chắc chắn sẽ làm hết sức mình.
Mạc Phàm rốt cuộc cũng lên tiếng, cực kỳ ngắn gọn: “Giết người cần lý do sao?”
Perjas: “???”
Aliénor, Quân Thạch Hữu, Nakroth, Dalziel, Son Heung-min: “???”
Mười vị cường giả cao nhất của Liên Hợp Quốc ngơ ngác nhìn nhau, cũng không biết nên nói gì.
Chỉ thấy Mạc Phàm lạnh nhạt nói tiếp: “Không chấp nhận được à, vậy thì ta đổi một cách nói khác: Vì lợi ích chung của nhân loại, ta yêu cầu các ngươi cống hiến một chút, phiền các ngươi hi sinh lót đường.”
Ý tứ đằng sau lời giải thích này cũng không cần Mạc Phàm phải tự mình nói ra.
Lý do rất cơ bản, tư tưởng của các ngươi và ta đối lập, từ đối lập sẽ dẫn đến xung đột, hai con đường vốn khác biệt rồi sẽ có lúc giẫm lên nhau. Các ngươi còn sống chính là nỗi lo của ta, là một hậu họa không đáng có. Thà rằng tiêu diệt các ngươi cho xong!
Top 10 cường giả hàng đầu của Liên Hợp Quốc nghe xong sắc mặt càng thêm đen kịt.
Đối phương muốn ra tay sát phạt, thanh trừ hậu họa, chứ không hề có ý định bàn tới nhân đức và đạo lý!
Trong lúc ai nấy đều lộ vẻ chần chừ, nữ tướng Sofia, người đứng thứ 9 trên bảng cường giả Liên Hợp Quốc, được mệnh danh là Lôi Tiên nước Mỹ, đột nhiên ném ra một phương án khác, dùng tâm linh hệ nói chuyện với những người còn lại, trừ Mạc Phàm.
“Khoan đã, các vị bình tĩnh để ý kỹ khí tức của hắn, khí tức của hắn đang suy yếu.”
Hỗn Độn Pháp Vương Nakroth truyền âm trả lời: “Tên này là quỷ chứ không phải người. Có thể đánh tới tận đây đã là kinh người rồi.”
“Bất quá, nhục thể của hắn tương đối cứng cỏi. Khác với chúng ta, hắn có mệnh cách Quân Vương. Luận về cường độ thân thể, e rằng còn trên cả Thiên Sứ 16 cánh.”
“Nếu chúng ta đồng loạt xông lên, có bao nhiêu phần cơ hội ngăn chặn được hắn?”
“Ba thành. Chú ý thanh Thần Kiếm của hắn. Mạc Phàm tuy đã bị vắt kiệt sức lực sau trận hải yêu thiên tai mới mấy tuần trước, mọi phương diện đều suy giảm, lại bị Tháp Kiếm Trận của chúng ta dùng âm ba xung kích, ngăn cản không cho thi triển cấm chú ma pháp. Nhưng thanh kiếm kia của hắn tuyệt đối không thể xem thường, cơ hội của chúng ta là đừng để nó chém trúng, phải cẩn thận.” Perjas thành thật nói.
“Ba thành... ít như vậy sao...” Một vị chuyên gia đặt bẫy hệ Phong và Thổ khác rụt rè thở dài.
Aliénor có thể cảm giác được đấu chí của những người này đang dần tan biến, bọn họ không còn hiên ngang như trước, thậm chí có thể nhìn thấy sự sợ hãi trong ánh mắt họ.
Thú thật, hắn cũng vậy, không thể trách được. Ma uy của Mạc Phàm quá mức khiến người ta nghẹt thở, thực sự làm cho những vị cường giả của Liên Hợp Quốc vô cùng bất an.
“Đấu chí không thể tắt, dù kẻ địch mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể tỏ ra sợ hãi, như vậy chính là tự thua chính mình.” Aliénor nhắm mắt ngưng thần, tự nhủ với lòng.
Trong một khoảnh khắc, toàn thân Aliénor bắt đầu tỏa ra vô số quầng sáng. Hào quang lộng lẫy thêu dệt lên cơ thể hắn từng kiện văn khải. Trên thực tế, đây không phải ma pháp, mà chính là thánh khải ma cụ, là báu vật di sản của vua Napoléon III để lại. Aliénor có phong hàm, có chiến tích, chính là người thừa kế của thời đại này.
Phốc~!
Aliénor từ trên đỉnh tháp nhảy lên, hắn ném cấm chú ma pháp thực vật hệ Bạch Quả về phía đường phố bên dưới. Chỉ nghe tiếng sột soạt ầm vang, chưa đầy 5 giây, một thần tích đã xuất hiện dưới mặt đất. Từ lòng đất, rễ cây không ngừng sinh trưởng thành một ngọn núi, đó là một cây Hoàng Sam Thiên Đoạn Bạch Quả Thụ cao 1000 mét, toàn thân lá vàng quả vàng như đúc bằng vàng ròng, độ cao vượt qua hầu hết những tòa nhà chọc trời.
Mạc Phàm có chút kinh ngạc nhìn thân cây Hoàng Sam Thiên Đoạn Bạch Quả Thụ khổng lồ, đột nhiên lại nhớ đến gã Triệu Mãn Duyên.
Thực vật hệ của Triệu Mãn Duyên hình như cũng là Bạch Quả Thụ. Hồn Bạch Quả đặc biệt hiếm, đối với pháp sư tu luyện thực vật ma pháp và độc ma pháp mà nói, hồn thực vật, hồn trùng hay hồn độc đóng vai trò tiên quyết cho việc tương lai có thể đột phá cấm chú ma pháp hay không. Nói dễ hiểu, hồn loại cấp cao như Bạch Quả, như Phạm Quỳ chính là tương đương với việc sở hữu một Thiên Chủng trong người. Tuyệt đối sẽ giúp cho con đường lĩnh hội cấm chú dễ dàng hơn rất nhiều.
Chưa hết, Mạc Phàm nhớ rõ, tác dụng chính của Bạch Quả Thụ là phòng ngự. Như vậy, Aliénor đây là muốn mượn sức phòng ngự của Bạch Quả Thụ để công kích từ xa!?
“Đã không còn chung tiếng nói, vậy cũng hết cách. Chư vị, ta từng là một thiên cấp ly tai giả, đã từng bị xã hội ruồng bỏ, bị mọi người xa lánh. Là cao tầng quốc gia đã nuôi dưỡng ta, là dòng họ không tiếc sinh mệnh bảo vệ ta đến ngày hôm nay, là quân bài được bồi dưỡng để nâng ta đến vị trí này, là Liên Hợp Quốc đã xem trọng ta, giúp ta thoát khỏi bản án của Thánh Thành. Ta, Aliénor, sẽ ở lại tử chiến cùng các ngươi.”
Đứng trên tán cây Bạch Quả Thụ, thánh quang màu vàng trên người Aliénor bùng nổ tương hợp, hắn dõng dạc tuyên bố.
Có ý tứ!
“Đã vậy, ngươi đi chết đi!” Mạc Phàm lạnh nhạt nói.
Lời vừa dứt, bên tay phải hắn, trên thân Hồng Ma Hữu Kiếm xuất hiện thêm một đạo quang dực màu bạch dương, vừa hoa lệ sắc bén không gì sánh được, lại vừa lộ ra mấy phần thần bí và tà dị. Dù không phải ban ngày, nhưng trên người Mạc Phàm vẫn phảng phất quang huy lấp lánh, được kiếm hồn giao phó cho một Thiên Sứ giới vực thánh khiết vô song.
Chín vị cường giả còn lại của Liên Hợp Quốc cảm thấy không ổn, lập tức động thủ, từ chín phương hướng khác nhau cùng lao về phía Mạc Phàm.
..............
Đề xuất Voz: Nghi có ma... 3 tuần trông nhà bạn thân!