Chương 953: Bạch Phượng Hoàng Cái Thế
.........
Bên ngoài Đại Tây Dương.
Bạch Phượng Hoàng đã niết bàn trọng sinh đến lần thứ tư, năng lượng tiêu hao đương nhiên là cực lớn, dường như không thể chịu đựng thêm một lần bị đối phương dồn vào tử cảnh nữa.
GÀO GÀO GÀO ~~~~~!
Cùng lúc đó, thấy Bạch Phượng Hoàng ‘lại nữa’ tự hủy trọng sinh, Song Đấu Châu Xích Long tên Long Thượng liền hung hăng bay mấy chục vòng trên bầu trời, ngẩng đầu rướn cổ cuồng nộ gào thét:
“Hận đời bất công, hận trời ruồng Long chọn Phượng!”
Bản thân nó đã năm lần bảy lượt dồn đối phương vào cảnh trọng thương chí mạng, đến mức không thể chiến đấu tiếp, thế nhưng kẻ kia vẫn cứ hiên ngang tự thiêu, tự hủy ngay trước mắt nó.
Tự hủy thì cũng thôi đi, đằng này chỉ một loáng sau, vòng xoáy hỗn độn lại một lần nữa tụ tập linh hỏa cùng linh lôi, mượn sức thiên địa đồng thọ, kéo nó từ cõi hư vô trở về, thậm chí thân thể còn hoàn toàn khỏe mạnh, không một tì vết.
Long Thượng bị màn niết bàn chiến đấu vừa tráng lệ vừa cao quý này làm cho phát điên, cảm giác như mấy trăm hiệp giao đấu trước đó đều trở thành công cốc. Vẻ suy yếu mà Bạch Phượng Hoàng để lộ ra chẳng qua chỉ là tình tiết phụ để làm nổi bật năng lực tự hủy trọng sinh mà thôi, giờ phút này phá kén trở về, thánh nguyên thánh linh, bạch sí thần huy mới là dáng vẻ chân thực của nó.
Thế này thì đánh đấm cái gì nữa?
Đến cả pháp tắc cũng đồng lõa cho phép sự tồn tại nghịch thiên luân hồi này, đây rõ ràng là công khai ăn gian!
Du~~~
Thân thể rõ ràng không giống sinh vật sống bình thường, toàn thân Bạch Phượng Hoàng phảng phất đều đang bùng cháy trong hỗn độn chi khí nóng bỏng, đó là thứ quang mang mãnh liệt đến cực hạn, đồng thời cũng mang lại cho người ta một cảm giác uy phong lẫm liệt!!
Từ trên cao, Bạch Phượng Hoàng nghiêng mình lao xuống theo một quỹ đạo biến ảo, lập tức xung quanh loẹt xoẹt dấy lên vô số mảnh tinh linh phượng vũ phiêu lãng. Từng phiến lông vũ nguyên tố màu trắng trên thân nó tựa như những tia chớp bạc đang vũ động, cuối cùng vô thanh vô tức bất ngờ thuấn di hàng trăm cây số, tạo thành một đòn sấm sét thần phạt xé rách thiên khung, trực chỉ Long Thượng.
Long Thượng kinh hãi biến sắc, không chút do dự đạp sóng bỏ chạy, ngay cả nó cũng không muốn trực tiếp hứng chịu một đòn sấm sét với cường độ cỡ này.
Dù sao, uy lực công kích của Bạch Phượng Hoàng cũng ở cấp bậc đỉnh vị Quân chủ, nếu không phải Long Thượng có kinh nghiệm chiến đấu dày dạn, mang trong mình huyết mạch Long Vương vô địch cùng thể phách nghịch thiên, lại vượt trội đối phương về cấp bậc, thì nó đã sớm bị phế trước khi kịp đánh đối phương trọng thương rồi.
Nói cho đúng thì, một đỉnh vị Quân chủ như Thanh Long muốn hoàn toàn đánh bại Long Thượng cũng phải mất ít nhất vài trăm hiệp, không thể nào một phát ăn ngay, nhất kích miểu sát được. Nhưng ở chiều ngược lại, Long Thượng chỉ cần tung ra một đại long thuật sát chiêu bất kỳ cũng đủ sức mang tính hủy diệt đối với Bạch Phượng Hoàng. Nếu không thì Bạch Phượng Hoàng cũng chẳng cần phải dẫn lửa, dẫn vòng xoáy hỗn độn để trọng sinh làm gì.
Ầm một tiếng, một cột sáng thiểm lôi đâm thẳng xuống Đại Tây Dương, biến toàn bộ mặt biển thành một mạng nhện lưới điện, vị trí trung tâm va chạm còn bắn lên một cột nước cao hàng vạn mét.
Long Thượng có kinh nghiệm cảnh giác nguy hiểm, bay né rất nhanh. Mặc dù phần đuôi có bị sóng xung kích quét trúng, nhưng vẫn trong ngưỡng chấp nhận được.
Điều khiến nó bất ngờ chính là, hư không thiểm điện này đáng lẽ đánh xuống nước là phải kết thúc. Thế mà bạch đình lôi điện vừa chạm mặt nước lại lan tràn ra như một tấm mạng nhện khổng lồ, biến ảo khôn lường, có năng lực cách không thuấn di, có năng lực đảo lộn trật tự, khuếch tán ra vô số tia chớp tựa pháo hoa, rồi lại từ mặt đại dương mênh mông vạn dặm dội ngược lên truy đuổi Long Thượng.
Thùy thiên thiểm điện đánh xuống mặt biển phía Tây, lại bất thình lình nở rộ bạch lôi ở hòn đảo phía Đông, tia chớp lít nhít phủ kín ngọn núi như những đóa hồng trắng. Hoa hồng bung nở, phóng ra chi chít gai nhọn thiểm điện, những chiếc gai vũ động trong không khí, nhảy múa, lộn nhào, cuối cùng toàn bộ ập về phía Long Thượng, đồng thời giam cầm nó vào trong Lôi Giới để mặc sức cào xé.
Tê tê tê tê tê tê tê ~~~~~~~~~~~!
Bên trong Lôi Giới, hư vô thiểm và hư vô hỏa ầm ầm hoan hỉ khuếch tán, bao phủ lấy khu vực của Long Thượng. Hỗn huyết Long Thượng đang định vận chuyển thánh luân thì đột nhiên phát hiện thế giới xung quanh đã bị hỗn độn bao trùm từ lúc nào, chỉ còn lại hỏa diễm và lôi điện màu trắng ma mị đến cực điểm đang nuốt chửng lấy nó.
Đại dương biến mất, trời đêm biến mất, Long Thượng cố phun ra Long Viêm để đào tẩu, lại một lần nữa rơi vào trong vòng lặp cấm giới tuyệt đối của Bạch Phượng Hoàng, giống như bên ngoài một tầng luyện ngục lại là một tầng luyện ngục khác to lớn hơn, căn bản không có lối thoát!
Long Thượng không hề biết rằng, bản chất của Bạch Phượng Hoàng là do Mạc Phàm dung hợp các đạo pháp tắc sáng tạo ra, lại được vị diện thừa nhận, được pháp tắc ban cho thiên phú trời sinh. Bốn thuộc tính của nó dung hợp với nhau, và nó vẫn được kế thừa trình độ dung hợp năm hệ Không Gian, Hỗn Độn, Huyền Âm, Hỏa, Lôi không thua kém gì Mạc Phàm.
Lớp vỏ gai trên người dần dần bị tia lửa điện phân hủy, Long Thượng đã bắt đầu nghiêm nghị. Nó cảm nhận được sự dung hợp giữa Thiểm Lôi và Thánh Viêm vô cùng kinh khủng, thần dị, đáng sợ và biến ảo, dường như sự dung hợp này đã tạo ra một loại vật chất không còn đơn thuần là nguyên tố hỏa hay nguyên tố lôi nữa. Ngay cả Long Thuật có thể triệu hồi Tổ Long thần quang đến che chở của nó cũng đang bị hư vô bạch thiểm và bạch viêm này từng bước xâm chiếm!
Mỗi một lần kiên định chiến đấu đến chết để trọng sinh, Bạch Phượng Hoàng đều nỗ lực cải tiến, nhanh chóng sáng tạo ra lối đánh mới, chiến thuật mới, tự mình học hỏi, tự hoàn thiện bản thân.
Quá kinh khủng!
Từ thế thượng phong tuyệt đối trong hai lần đầu tiên, giờ đây Long Thượng đã bắt đầu cảm nhận được áp lực đang chậm rãi ập đến. Nó thừa nhận mình chưa từng gặp phải loại năng lực yêu nghiệt đến thế, nếu không phải cảnh giới vượt trội quá nhiều, e là nó căn bản không chống đỡ nổi đợt tấn công như vậy.
Không còn cách nào khác, phải dùng đến một cái giá lớn hơn.
Giữa Lôi Giới tra tấn, phần cổ của Long Thượng đột nhiên phồng lên, có thể thấy một đoàn long viêm cực kỳ khủng bố đang ngưng tụ tại đó. Thậm chí có thể nhìn xuyên qua cơ thể nó, thấy rõ những đường gân rồng màu đỏ rực nổi lên, thấy cả trái tim rồng chi diễm đang lên men, đang lớn mạnh, đang thuế biến!
Toàn bộ phần cổ đã phình to đến cực điểm, hai đầu rồng của Song Đấu Châu Xích Long trong nháy mắt hóa thành hai miệng núi lửa Viễn Cổ, ngay sau đó là khoảnh khắc tuyệt diệt chi viêm bộc phát, phun trào ra ngoài, phá hủy kết giới.
Ầm ầm ầm ầm!!!
Song Viêm dài vạn mét, một chùm hỏa diễm bắn thẳng xuyên phá kết giới, giống như đang giam cầm một mặt trời, giống như muốn đem mặt trời trực tiếp bắn đi.
Thấy Long Thượng còn dám chơi lớn như vậy, Bạch Phượng Hoàng không những không giận mà còn vui mừng. Nó là Kiên Hồn, ý nghĩa tồn tại của nó chính là chiến đấu kiên cường đến cùng. Đối phương càng mạnh, nó mới càng có thể mạnh hơn.
Nói không chừng nếu Mạc Phàm giao cho nó nhiệm vụ đốt cháy thiên khung, hủy diệt Mặt Trời, nó cũng sẽ vui lòng còn thở là còn cố gắng thiêu hủy.
Gầm lên một tiếng, Bạch Phượng Hoàng oanh ra bạch viêm chung yên phượng pháp, sau lưng nó hiện ra một vòng tròn tựa như vầng thánh quang. Bên trong vầng thánh quang đó, vô số tia hỗn độn thánh hỏa lập tức ngưng tụ.
Trong thế giới hắc ám, một đốm lửa trại màu trắng nho nhỏ trong chớp mắt bùng lên hừng hực, từ một ngọn lửa con dần hóa thành một hành tinh hỏa diễm khổng lồ, thiêu đốt trong bầu trời đen vô tận bằng bạch yểm chi hỏa khủng bố.
Oanh!!!
Trong chớp mắt, bạch diễm hành tinh tụ lại, hóa thành một chùm diễm quang rực rỡ, sau đó đột nhiên bùng nổ ra bốn phương tám hướng. Có thể thấy một vòng sóng năng lượng chấn động đến cực điểm khuếch tán đến nơi xa xôi vô tận của thế giới hắc ám.
Hai luồng sức mạnh hủy diệt của Phượng và Long va vào nhau rồi triệt để nổ tung, ngọn lửa lại một lần nữa bao trùm tất cả, thì ra vừa rồi chúng đã đối đầu một lần.
Luận về công kích, đương nhiên không cần nói cũng biết bên nào thua.
Long Thượng bị bạch hỏa xung kích nhấn chìm xuống đáy biển sâu ngàn mét, va nát vô số dãy núi ngầm, tuy không tính là trọng thương, nhưng đau đớn thống khổ là không thể tránh khỏi.
Nhưng Long Thượng rất biết diễn. Thật ra nó đã cảm nhận được hơi thở suy yếu đến tột cùng của đối phương, nếu bây giờ nó lao lên chiến tiếp, kẻ kia chắc chắn sẽ mất mạng, không thể trọng sinh được nữa. Dù vậy, nó không làm thế, thà giả vờ thua trận còn hơn, coi như xong nhiệm vụ.
Kinh nghiệm sống vạn năm mách bảo Long Thượng rằng, không nên đắc tội với người kia!
Xìu~~~~~!
Quả nhiên không ngoài dự đoán của Long Thượng, Bạch Phượng Hoàng đã tiêu hao quá độ, cả cơ thể teo lại hóa thành một con én tinh linh nhỏ bé rơi xuống biển, đôi cánh mềm oặt như say rượu, rũ xuống không thể nhấc lên.
Phụt một tiếng, ở một nơi xa xôi, ngay tại thành phố, bên cạnh tòa nhà Empire State, có một người mở ra đôi đồng tử màu bạc, từ xa dõi theo trận chiến này. Hắn chớp mắt một cái, một luồng quang mang bàng bạc lập tức cách không na di con én trắng tinh linh từ biển khơi về bên cạnh mình.
“Aiya, Bạch Bạch, ngươi làm tốt lắm. So với thúc thúc Thanh Long, ngươi làm tốt hơn nhiều.”
Mạc Phàm không tiếc lời khen ngợi Kiên Hồn của mình.
Thời thế thay đổi rồi, Long đã là đồ cổ, nuôi Phượng mới là chân ái!
..................................
Đề xuất Huyền Huyễn: Tàng Phong