Chương 960: Giải Đáp Nghi Vấn

..................

“Chuyện về ông lão, ngươi vẫn chưa hiểu sao?” Asha Corea có chút giận dỗi nói. Nàng vốn định kể lại cho hắn nghe thì đã bị hắn xách lên đỉnh cầu.

Tìm một vị trí quái đản như vậy để dừng chân, rõ ràng chỉ có kẻ như Mạc Phàm mới nghĩ ra được.

Mạc Phàm trầm ngâm suy nghĩ. Quả thật, ban nãy khi nghe ông lão kể, hắn cũng chỉ cho rằng câu chuyện về cây cầu vĩnh cửu... chẳng qua chỉ là do ông lão tự mình thêu dệt nên. Không có pháp sư tu sửa, làm sao cây cầu có thể tự hồi phục được chứ?

Nghĩ vậy, Mạc Phàm trầm giọng nói: “Một ông lão lớn tuổi không phân biệt được thực hư, tự mình thêu dệt nên một câu chuyện cổ tích truyền kỳ. Câu chuyện này tựa như mộng ảo, không có tính xác thực, ngược lại còn ảnh hưởng đến logic, tác động tiêu cực đến niềm tin của thế hệ trẻ. Nếu một ngày nào đó, có người thật sự quên đi công lao của những pháp sư đã tu sửa cây cầu Brooklyn, cứ khăng khăng tin rằng cây cầu có khả năng tự phục hồi, đó chẳng phải là ngu dân hay sao?”

Chỉ thấy Asha Corea lắc đầu, ôn nhu nói: “Ngươi thấy vậy sao?”

“Ừm, chẳng lẽ sai?”

“Cổ tích vốn là một loại truyền kỳ, một câu chuyện được nhiều người tin tưởng, không đáng bị phê phán. Ngươi lại cứ đem lý thuyết thực tế ra áp đặt, muốn người ta đánh mất niềm tin và hy vọng của chính mình, như vậy thật không hay.” Asha Corea đưa ra một góc nhìn đối lập.

Mạc Phàm gãi đầu, nụ cười có phần gượng gạo, rõ ràng muốn lảng tránh, cho qua chuyện này.

Kỳ thật, hắn không muốn tiếp tục bàn về vấn đề này.

“Ông lão đã mất đi người thân quan trọng nhất đời mình trên cây cầu này!” Asha Corea nói tiếp. Nàng thừa biết gã đàn ông trước mặt mình chẳng hề để tâm, nhưng vẫn quyết định nói ra.

“A... thật xin lỗi, ta không biết. Sao ngươi đoán được vậy?” Mạc Phàm có chút bối rối.

“Ông lão ngồi một mình trên ghế đá, ánh mắt hoài niệm hướng về cây cầu. Có lẽ việc chúng ta đứng đó chiêm ngưỡng đã che khuất tầm nhìn của ông.”

“Đã quá 2 giờ sáng, ở tuổi đó thường sẽ có con cháu đi cùng, hoặc ít nhất là một người bạn đời. Dựa vào những lời ông nói ban nãy, ta đoán rằng... ông lão đã mất đi người vợ của mình trên chính cây cầu này.” Asha Corea nói ra suy nghĩ của mình.

Mạc Phàm chăm chú nhìn nàng, không đáp lời, chỉ lặng lẽ ghi nhớ câu chuyện đáng tiếc này trong lòng.

Chẳng trách... chẳng trách dù đã lớn tuổi như vậy, dù thành phố đã ra lệnh sơ tán khỏi New York, ông lão vẫn lén lút ở lại đây, chỉ để được ngắm nhìn cây cầu.

Làm sao có thể mở lời trước nỗi đau như vậy? Đổi lại là hắn, nhất định sẽ đem cây cầu này vĩnh viễn chôn vùi xuống sông.

Họ đang đứng ở vị trí cao chót vót giữa lòng sông East, nơi từng đợt gió mang theo hơi thở của đại dương ùa vào.

“Đổi sang một vấn đề khác, ngươi không có gì muốn hỏi ta sao?” Asha Corea đầy ẩn ý nói.

Đôi mắt linh động của nàng dường như đang cố gắng nhìn thấu phản ứng của Mạc Phàm.

Hắn bật cười, liếc nhìn nàng một cách tự nhiên.

Không phải rất quen thuộc sao, loại tình huống như thế hắn tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ mắc phải sai lầm một lần nữa.

Mạc Phàm kéo mạnh Asha Corea, ôm chặt nàng vào lồng ngực, hơi ấm hừng hực bao bọc lấy cả hai.

Gió lạnh từ biển thổi đến cầu Brooklyn, lướt qua nơi Mạc Phàm đứng liền biến thành luồng khí nóng hổi, tràn vào phần còn lại của New York, khiến cả thành phố bỗng trở nên oi bức đến lạ thường.

Asha Corea: “????”

“Ta đồng ý trả lời câu hỏi của ngươi, không phải để cho ngươi chiếm tiện nghi! Còn không mau buông ra?” Giọng Asha Corea lạnh đi vài phần, nhưng gương mặt lại đỏ ửng, không tiếc lời mắng.

“Cứ giữ thế này một lát, một lát thôi.” Mạc Phàm mặt dày làm như không nghe, vòng tay vẫn ôm chặt lấy nàng.

Vóc dáng tuyệt thế của Asha Corea, đàn ông chỉ cần nhìn từ xa cũng đủ huyết mạch sôi trào, huống chi là một gã trai trẻ nhiệt huyết như Mạc Phàm.

Một lúc sau, hắn mới lên tiếng: “Đừng cử động, để ta hỏi xong sẽ buông ngươi ra.”

“Hả?” Asha Corea không trả lời thẳng.

“Ta rất thắc mắc, dù là tin tức từ chợ đen hay thế giới ngầm, làm sao ngươi có thể điều tra được manh mối của một kẻ như Cổ Nguyệt Đế? Ngươi biết hành tung của Garry rất rõ... khụ khụ, xin lỗi, ta diễn đạt không tốt lắm. Ý ta là, làm thế nào ngươi nắm được những thông tin then chốt như vậy?”

Asha Corea trong lồng ngực của Mạc Phàm ngẩng đầu lên, đón ánh mắt của hắn, nhẹ nhàng nói: “Nếu ta nói, ta giao dịch thông tin với một người đã chết, ngươi có tin không?”

“Thông qua người chết?” Mạc Phàm khó hiểu hỏi lại.

“Sau sự kiện ở Hư Vô Đảo, ta quả thực muốn thu được vài thứ từ tay Hắc Ám Chúa Tể. Nhưng thông tin về kẻ này, đúng như ngươi nói, ngay cả trong thế giới ngầm cũng vô cùng hiếm hoi. Mãi về sau, ta tình cờ gặp một người. Hắn đã cung cấp cho ta thông tin về một truyền thừa bên trong Cổ Miếu Di Tích ở Nhật Bản, đổi lại, ta giúp hắn âm thầm điều tra manh mối ở New York, điều tra tòa tháp Empire State, Nghị Trưởng Maguire và cả Hắc Ám Sứ Giả Garry. Nếu không nhờ kẻ đó, ta chắc chắn không thể nào có được manh mối.” Asha Corea thành thật nói.

Mạc Phàm hơi sửng sốt một chút.

Lời giải thích của Asha Corea rất hợp lý. Có người dẫn dắt thì mọi chuyện sẽ dễ hiểu hơn, giải thích được tại sao nàng lại biết nhiều thông tin đến vậy trong một thời gian ngắn. Nếu nàng có thể dễ dàng thu thập được tin tức về Hắc Ám Chúa Tể chỉ trong vài tháng, thì quả thật là quá xem thường tác phong làm việc của Cổ Nguyệt Đế.

“Người ngươi nói, là Bee? Tuệ Tri Thần?” Mạc Phàm nghĩ ngay đến cái tên này.

Asha Corea khẽ gật đầu, nhưng lời nói trái ngược: “50 đúng, 50 sai.”

“Hả?” Mạc Phàm tỏ vẻ thắc mắc.

“Ngươi còn nhớ Pharaoh Khafre ở Ai Cập không? Người mà chúng ta đã tận mắt chứng kiến bị Minh Nhạn giết chết ấy.” Asha Corea bình tĩnh nói: “Hắn mới chính là kẻ trực tiếp bán thông tin cho ta. Đồng thời, ta và hắn đã hợp tác để điều tra Garry, cũng như toàn bộ bí mật của Liên Bang Ma Pháp và New York.”

Thông tin này quả thực chấn động, khiến Mạc Phàm không khỏi rùng mình.

Trong lúc nhất thời, hắn không biết trả lời như thế nào.

Pháp sư thiên tài, Xác Ướp Đế Vương Khafre vẫn còn sống? Vậy kẻ mà mình tận mắt thấy ở Hư Vô Đảo chỉ là một con rối của hắn sao? Đúng là một màn ve sầu thoát xác ngoạn mục!

Khoan đã! Ở kiếp trước, Mạc Phàm cũng đã tự tay giết Khafre. Nếu đối chiếu với thông tin này, vậy thì Khafre mà Thần Mộc Tỉnh thôi diễn ra ở kiếp trước cũng là giả! Khafre thật sự ngay từ đầu đã không hề lộ diện!!!

“Đó là 50% sai, vậy 50% đúng là gì?” Mạc Phàm nghiêm nghị hỏi.

“Ta có chút nghi ngờ Khafre, cuối cùng trong lúc điều tra lẫn nhau, hắn đã tự mình nói với ta rằng, hắn chính là học trò của Tuệ Tri Thần... ân, cũng chính là người mà ngươi gọi là Bee.” Asha Corea nói.

“...” Mạc Phàm cứng họng.

Gã này, rốt cuộc là từ đâu chui ra vậy? Mạc Phàm thậm chí còn cho rằng, kẻ này chính là Toàn Trí Thượng Thương hạ phàm dạo chơi, nếu không thì sao đầu óc có thể khủng bố đến thế?

Bee và Khafre cũng hoạt động buôn bán tin tức trong thế giới ngầm. Thậm chí, bọn họ còn có Ngạn Thánh Giáo thẩm thấu sâu vào Hắc Ám Vị Diện, nắm giữ nhiều thông tin hơn Asha Corea rất nhiều.

Khi hoạt động trong thế giới ngầm, Asha Corea đã sớm biết đến một kẻ thần bí nắm giữ ‘địa chỉ’ của hàng trăm di tích truyền thừa cổ xưa trong thế giới ma pháp – kẻ đó chính là Bee.

Asha Corea là khách hàng của Bee, Bee cũng là khách hàng của Asha Corea.

Asha Corea cho Mạc Phàm biết, hơn nửa năm trước Bee đã bắt đầu điều tra nội tình của Liên Bang Ma Pháp ở New York, nhưng không tiện lật bài ngửa ngay. Lật bài quá sớm sẽ bứt dây động rừng, hơn nữa đối phương ẩn giấu rất kỹ, ngay cả Bee cũng không có thời gian để đào bới tất cả.

Vì vậy, hắn mới để mọi chuyện được đưa ra ánh sáng, để bọn chúng công khai giễu võ dương oai. Chờ đến khi chúng lộ tẩy, Asha Corea mới có thể từ xa phán đoán tình hình.

Cái bẫy này, chính là do hai người họ sắp đặt.

Mạc Phàm bây giờ mới hiểu.

5-0 !!!

Ván thứ năm, ván cuối cùng! Bee để Khafre hợp tác với Asha Corea, thanh toán nốt đám tàn dư, dọn dẹp kế hoạch cuối cùng còn sót lại của Cổ Nguyệt Đế ở nhân gian!!!

“Không cần hỏi Khafre ở đâu, ta cũng không biết. Có lẽ sau khi Tuệ Tri Thần qua đời, hắn cũng muốn rút lui. Hoàn thành nốt di nguyện của người đã khuất có lẽ cũng là lần cuối cùng hắn ra tay. Hắn nói mình không có can đảm đối đầu với Hắc Ám như lão sư của hắn.” Asha Corea cười một cái, giống như đọc được tâm trí Mạc Phàm mà nói.

“À, ừm.”

Mạc Phàm cũng không có ác cảm gì với Khafre. Đối phương không đụng đến mình, thì mình cũng lười đi quản chuyện bao đồng.

“Ừm, nhưng mà khoan đã, sao ngươi biết ta đang nghĩ gì?”

Mạc Phàm nhíu mày lại, đột nhiên cẩn thận nhìn vào ánh mắt nàng, nhẹ nhàng phóng tinh thần lực đi cảm ứng.

Asha Corea mặc kệ để cho Mạc Phàm quan sát thế giới tinh thần của nàng.

Mất một lúc, hắn mới kinh hãi nói: “Ám ảnh, không gian, chúc phúc, độc hệ, tâm linh. Toàn bộ cấm chú???”

“Asha Corea, không phải ngươi tu luyện Vong Linh hệ sao? Sao lại thành Tâm Linh hệ?” Mạc Phàm trừng lớn mắt hỏi.

Ở kiếp trước, hắn chắc chắn đã thấy không ít Vong Linh Kiếm Thị xuất hiện bên cạnh nàng.

Asha Corea rất khẳng định lắc đầu.

“Ta nhìn nhầm rồi?” Mạc Phàm không hiểu ý tứ của nàng.

“Ma pháp chẳng qua chỉ là một loại hệ thống. Chẳng lẽ chỉ khi thức tỉnh Vong Linh hệ, ta mới được phép triệu hồi Kiếm Ảnh của mình sao?” Asha Corea thẳng thắn nói. “Mạc Phàm, ngươi quên Hắc Ám Kiếm Chủ của ta xuất hiện như thế nào rồi à?”

Dứt lời, sau lưng Asha Corea, trên thành cầu đột nhiên xuất hiện hàng trăm thanh Vong Linh Kiếm. Mỗi thanh kiếm đều có u hồn lượn lờ, tựa như một đội quân U Linh Kiếm Vương, tỏa ra tử khí nồng nặc.

“Đó là Hắc Ám Khế Ước của ta. Ngươi nhầm rằng ta có Vong Linh hệ cũng không có gì lạ.”

Mạc Phàm lúc này mới vỡ lẽ, cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề.

Ánh trăng trên bầu trời đêm nãy giờ vẫn bị bóng lưng to lớn của Mạc Phàm che khuất, lúc này mới có cơ hội len lỏi qua, chiếu rọi lên người Asha Corea, làm nổi bật lên vẻ đẹp thần thánh khó cưỡng của nàng.

Không thể kìm lòng trước khoảnh khắc đắt giá này, Mạc Phàm nhanh chóng cúi xuống, hôn lên đôi môi mỏng của nàng.

Chỉ vài giây ngắn ngủi, nhưng nụ hôn này dường như đã giải tỏa hết những cảm xúc nặng trĩu mà hắn dồn nén bấy lâu.

“Vừa rồi ta mất kiểm soát, nếu ngươi giận, ta sẽ không...” Mạc Phàm xong việc, có chút khổ sở nói.

Điều khiến hắn bất ngờ là, gương mặt Asha Corea đột nhiên ửng hồng, nàng không hề đáp lời.

Nàng lặng lẽ nắm lấy cổ áo Mạc Phàm kéo xuống, vòng cả hai tay qua người hắn, mũi chân nhẹ nhàng nhón lên, chủ động trao cho hắn một nụ hôn từ đôi môi đỏ mọng của mình.

Lần này nàng đã quyết, không cần phải che giấu cảm xúc của mình nữa, cứ thế cởi bỏ gông xiềng, thẳng thắn hướng về điều nàng mong muốn.

Về phần Mạc Phàm, được vị Thánh Nữ Kiếm Tiên đẹp nao lòng trong truyền thuyết của thế giới ngầm chủ động hôn, tuy có hơi mất mặt vì bị lấn át, nhưng chung quy vẫn là cảm giác tê dại toàn thân, hắn thoải mái nhắm mắt hưởng thụ.

Khoảnh khắc hai đôi môi chạm nhau, vạn vật xung quanh dường như chậm lại vài nhịp để hòa cùng lời chúc phúc.

Xa xa phía bờ Đông, những tòa nhà chọc trời vẫn đang tỏa sáng rực rỡ, thắp sáng cả một vùng trời đêm. Tầm mắt hướng về, vừa hay lại rơi đúng vào đỉnh cầu Brooklyn.

Đó là nơi đẹp nhất của kinh đô ánh sáng, nơi ánh trăng thánh khiết chiếu rọi, giao hòa cùng cảnh trời.

Nơi bắt đầu nụ hôn của Asha Corea dành cho Mạc Phàm.

Ranh giới giữa họ vốn chưa từng tồn tại. Cả hai đã mập mờ với nhau một thời gian rất dài, đi một vòng lớn, cũng chỉ để tìm một lý do để thuộc về nhau.

….....

Ông lão ban nãy vẫn còn ngồi trên hàng ghế đá ngắm nhìn ký ức đau thương nơi cây cầu.

Tình cờ thế nào lại trở thành khán giả duy nhất chứng kiến cặp đôi kia.

Lão đột nhiên rơi lệ.

Đó là giọt nước mắt của sự mãn nguyện, của niềm hạnh phúc sau bao năm nhung nhớ một hình bóng đã xa.

“Brooklyn huyền thoại… mọi thứ đều là vĩnh cửu!”

“Thích không?” Asha Corea rất biết cách khiến gã đàn ông trước mặt mình càng thêm mê muội.

“Ta thấy hơi nóng, chúng ta đến khách sạn đi!” Mạc Phàm buột miệng nói.

“Vô lại!!!”

Một khi đã đánh mất cơ hội, sao có thể mặt dày đòi lại được chứ?

..........

“Asha Corea, sắp tới ngươi có dự định gì không?”

“Cùng ngươi đến Siêu Duy Vị Diện.”

“???” Mạc Phàm ngây dại.

Cái gì mà cùng ta? Tại sao ngươi lại đi? Mà tại sao ta phải đi?

Chỉ thấy Asha Corea nở một nụ cười thần bí, sau đó không nói thêm gì nữa.

........................

✺ Vozer — Cộng đồng dịch VN ✺

Đề xuất Voz: Tán Gái Ở Nhà
BÌNH LUẬN