Chương 970: Ta tên Mạn Hoa

.................

Rào rào rào rào rào!

Rất nhanh, Mạc Phàm cảm nhận được từng luồng nguyện lực nóng rực chảy xuôi trong cơ thể mình, len lỏi vào từng ngóc ngách của các hệ ma pháp để lấp đầy khoảng trống, thấm nhuần vào linh hồn và tinh thần lực tựa như dòng suối dinh dưỡng. Năng lượng này còn vuốt ve sinh mệnh lực, nhanh chóng kích thích nó thăng hoa.

Mạc Phàm nhắm mắt tận hưởng, cảm giác này thật tuyệt vời. Hắn không cần phải gắng sức nắm giữ, cũng chẳng cần phí tâm tư dung hợp, chỉ cần gối hai tay sau gáy và lẳng lặng đón nhận.

Nói là vài giờ, có lẽ người ta sẽ nghĩ đến bảy, tám tiếng đồng hồ.

Thế nhưng trên thực tế, vẻn vẹn ba giờ sau, Mạc Phàm đã hoàn toàn hồi phục. Ma năng của tất cả các hệ đã được lấp đầy, hồn lực, thể lực và tinh thần lực cũng trở nên sung mãn chưa từng thấy.

Thậm chí, nguyện lực còn khiến thể trạng hắn vô cùng khoan khoái, nhẹ nhõm.

Lượng tín ngưỡng này không thể giúp hắn đột phá tu vi. Mạc Phàm sở hữu thần hồn Tà Thần và huyết mạch ác ma, hắn hoàn toàn khác biệt với các thiên sứ của Thánh Thành hay Đồ Đằng của thế giới ma pháp. Ngược lại, nếu cưỡng ép dùng tín ngưỡng của bạch ma pháp để thúc đẩy tu vi, e rằng sẽ dẫn đến kết cục ngọc đá cùng tan, hoàn toàn không phù hợp.

“Đừng đứng dậy, nhân lúc nguyện lực vẫn còn dư dả, ta sẽ hộ pháp cho huynh minh tưởng, giúp huynh nhân cơ hội này bế quan, chuyển hóa toàn bộ tài nguyên đã thu hoạch được vào tu luyện. Có quang huy của Thần Nữ chúc phúc, quá trình tu luyện của huynh không chỉ nhanh hơn gấp bội mà thế giới tinh thần cũng sẽ được ổn định, tránh khỏi hao tổn.”

“Ấy, Tâm Hạ, muội vẫn còn đang suy yếu, hay là...” Mạc Phàm cất lời, trong lòng có chút xót xa.

Diệp Tâm Hạ lập tức ngắt lời, giọng điệu quả quyết hơn: “Mạc Phàm ca ca, ta giúp huynh hồi phục tu vi cũng là một pháp môn tu luyện của ta, giúp ta không cần phải ngủ, không bị tâm ma ác mộng quấy nhiễu. Đợi khi nào huynh hoàn thành bế quan, huynh giúp lại ta cũng không muộn. Vì vậy đừng hỏi gì nữa, hãy tập trung vào.”

Mạc Phàm lặng lẽ gật đầu.

Tâm Hạ đã nói vậy, hắn cũng không nhiều lời nữa. Việc cấp bách nhất bây giờ là nhanh chóng tu luyện, nâng cao tu vi.

Chỉ còn ba tháng rưỡi nữa là đến hạn giao kèo với Behemoth, không thể trì hoãn thêm.

Quả thực, nếu không có Diệp Tâm Hạ tương trợ, Mạc Phàm nhẩm tính, ít nhất hắn phải tự mình minh tu thêm bốn, năm năm nữa mới có thể tiêu hóa hết số tài nguyên khổng lồ kia. Giống như việc hồi phục ma năng và trạng thái vậy, cảnh giới càng cao, nếu không có thủ đoạn đặc thù thì gần như không thể hoàn thành trong thời gian ngắn.

Haiz, nói đến đây, thật mong Cổ Nguyệt Đế kia không có thủ đoạn nào để hồi phục lại trạng thái toàn thịnh...

............

............

London.

Ngoại ô phía nam London có một vườn trà rất khác biệt, một không gian trà đạo mang phong cách phương Đông giữa lòng xứ sở sương mù.

Mạc Gia Hưng không đam mê ma pháp, không bon chen làm pháp sư, cũng không thích cuộc sống ồn ào náo nhiệt. Ngược lại, ông rất hợp với công việc của một người làm vườn, có một trang trại nuôi cừu, một đồi cây ăn quả, một vườn nho và một hầm ủ rượu. Xuân sang mang hoa ra chợ bán, hạ về cải tạo ruộng vườn, thu đến mở tiệm trà đàm đạo, đông về sưởi ấm bên lò sưởi, khoác áo lông cừu chờ con cháu ghé thăm.

Ở London có một thương hội của Phàm Tuyết Sơn. Sống ở đây lâu, Mạc Gia Hưng dần yêu thích nơi này. Ông mở một vườn trà hoa sơn ở ven thành phố London phồn hoa, vừa hay cũng làm cho cuộc sống của mình thêm phần phong phú.

Bình minh sương giăng, tiệm trà hoa viên nằm ở đầu ngõ không quá hẻo lánh. Tất cả trà trong tiệm đều do chính tay Mạc Gia Hưng đi khắp nước Anh để tuyển chọn. Người Anh và người Trung Quốc có một điểm chung, đó là đều thích uống trà.

Tiệm trà của ông, lấy tên cháu gái mình --- Thiên Hy.

Toàn bộ trà viện chỉ có một mình Mạc Gia Hưng, từ pha trà đến phục vụ đều do một tay ông đảm nhiệm. Bản thân trà viện nhỏ này cũng không quá lớn, không cần quá nhiều khách, một ngày chỉ cần có vài bàn là cơ bản không lỗ vốn.

Nếu Mạc Gia Hưng dùng hình ảnh của Mạc Phàm và Diệp Tâm Hạ để quảng bá, e rằng quán trà Thiên Hy sẽ trở thành quán trà đông đúc và bận rộn nhất toàn nước Anh. Nhưng ông không làm vậy, ông không thích thế. Cửa tiệm của ông, đơn giản, mộc mạc, không quảng cáo, chỉ cần mình ông thấy yên ổn là đủ rồi.

Mạc Phàm có cuộc đời của riêng nó, và trong cuộc đời ấy, Mạc Gia Hưng đã rất mãn nguyện khi thấy con trai trưởng thành, phát triển, có con dâu, rồi con dâu lại sinh ra một cô cháu gái lém lỉnh đáng yêu. Như vậy là đủ.

Chuyện hải yêu thiên tai, Mạc Gia Hưng cũng biết. Khi đó ông vẫn đang sống ở London, bán bánh gạo miễn phí giúp người. Rất nhiều lần ông được an toàn mà chính ông cũng không hiểu vì sao. Dù là tình cờ hay trùng hợp cũng được, người tốt ắt có trời phù hộ, lòng thiện lương luôn được đền đáp. Mạc Gia Hưng chỉ làm hết sức mình, một lòng an nhàn bình thản sống qua ngày.

Mọi người đều bình an, đối với ông đó mới là điều quan trọng nhất. Còn những chuyện đại sự như quy tắc thế giới, Mạc Gia Hưng nào có bận tâm.

Coi như Hắc Ám Chúa Tể có đến, Mạc Gia Hưng cũng chưa chắc đã sợ. Hoặc là chết, hoặc là ngồi xuống uống trà đàm đạo, kết thành bằng hữu.

Sống đủ lâu, ông chỉ cầu cho mình một chữ “bình”.

Bình tâm, bình thản, bình yên.

Chỉ có một điều ông mãi mãi không thể “bình” được.

Đó là người phụ nữ của 37 năm về trước...

“Leng keng leng keng ~~~~~~~”

Một thiếu nữ xinh đẹp, đượm vẻ phong trần, người ướt sũng vì mưa, rung chuông cửa.

Mạc Gia Hưng, chàng thanh niên 24 tuổi, hơi nghi hoặc nhìn ra ngoài.

Ở Hoa Hạ bây giờ đang có lệnh giới nghiêm, 30 phút nữa sẽ không ai được ra ngoài.

“Thưa quý khách, quán đã đóng cửa rồi.” Mạc Gia Hưng nói với người vẫn đứng ngoài cửa chưa bước vào.

Lúc này, Mạc Gia Hưng đang mở một quán hủ tiếu nhỏ ở ngoại ô Hàng Châu, vẫn chưa chuyển đến Bác Thành.

Không có ai trả lời, nhưng Mạc Gia Hưng cũng không nghe thấy tiếng bước chân người kia rời đi.

Nghĩ rằng đối phương không nghe rõ, Mạc Gia Hưng đặt mấy cái bát đang rửa dở xuống, lau vội tay dính xà phòng vào chiếc khăn khô trước mặt rồi bước ra cửa.

Nơi ngưỡng cửa là một bóng hình với mái tóc đen dài ướt sũng, xõa ngang vai. Những lọn tóc nặng trĩu nước mưa có phần rối loạn. Đó là một thiếu nữ mang vẻ đẹp đậm chất quý tộc phương Đông, vừa thành thục vừa quyến rũ. Khi đôi mắt đen sâu thẳm của nàng nhìn thẳng vào Mạc Gia Hưng, hắn cảm thấy một sự hồi hộp chưa từng có, thậm chí là kinh diễm trước nhan sắc ấy.

“Xin... xin chào.” Thiếu nữ xinh đẹp lễ phép mở lời.

Mạc Gia Hưng khó khăn hít một hơi sâu, đánh giá nàng một lượt, rồi cũng ậm ừ chào lại.

“Tôi có thể giúp gì cho cô không? Thật xin lỗi, quán đã đóng cửa.”

Thiếu nữ bị mưa làm cho lạnh, khẽ xoa hai vai mình. Nàng do dự một lúc rồi nhỏ giọng nói: “Tôi tình cờ đi lạc đến đây. Tôi đã đi lạc ở hướng kia hơn ba tháng rồi, mãi mới tìm được nơi có người ở. Tôi hơi đói bụng, xin... xin lỗi, nhưng anh có thể cho tôi một chút đồ ăn thừa được không?”

Mạc Gia Hưng giật mình, nhìn theo hướng tay nàng chỉ.

Hướng đó, cách trăm dặm là biên giới Tần Lĩnh, là yêu vực. Nàng đã ở trong yêu vực mấy tháng qua sao?

Chẳng lẽ nàng là yêu ma hóa hình?

Không đúng, làm gì có yêu ma nào lại đi tìm một con người tầm thường như hắn để xin ăn.

Thấy cảnh này, Mạc Gia Hưng vội mời nàng vào nhà trú mưa đã rồi nói. Mưa rõ ràng càng lúc càng to, nếu cứ đứng ngoài, nàng có thể bị cảm lạnh.

Ông nhanh chóng làm cho nàng một bát hủ tiếu nóng.

Đã lâu lắm rồi Mạc Gia Hưng không được trò chuyện với một người phụ nữ xinh đẹp như vậy. Không, chính xác là từ khi sinh ra đến giờ, chưa từng có ai đẹp hơn nàng, lại còn ngồi trò chuyện cùng ông.

Vì vậy, ông cũng rất vui.

Ông nói hết chuyện này đến chuyện khác, thậm chí còn nghĩ đến việc mời nàng ở lại phụ quán nếu nàng chưa biết đi đâu về đâu.

Trò chuyện vài giờ, Mạc Gia Hưng toàn kể những chuyện vụn vặt. Thiếu nữ ngồi đó lắng nghe, nghe một hồi rồi ngủ thiếp đi.

Trong giấc mộng của nàng, những chuyện nhỏ nhặt mà Mạc Gia Hưng kể đã dệt nên một thời thiếu niên trọn vẹn của ông.

Ông luôn ghi nhớ những tháng ngày ấy.

Một tô hủ tiếu, hai người cùng ăn...

Một đứa con trai, tên là Mạc Phàm...

Ông đã ở Hoa Hạ chờ nàng mấy mươi năm rồi.

Nàng từng nói với ông, một ngày nào đó nếu có duyên, ông hãy thử bán hoa, mở một tiệm trà.

Mạc Gia Hưng bây giờ đã mở một tiệm trà ở trời Âu, ngay bên cạnh là một vườn hoa, giống hệt như lời nàng nói năm xưa.

Bây giờ, Mạc Gia Hưng bắt đầu nghĩ cho mình nhiều hơn. Ông muốn vì chính mình, ngồi tại nơi này, chờ đợi một người trở về.

........“Cô tên là gì nhỉ?”

........“Tôi sao?”

........“Ừm, tôi là Mạc Gia Hưng. Mạc là họ, Gia Hưng là tên.”

.......Thiếu nữ suy nghĩ một lát, rồi lễ phép đáp: “Ta tên Mạn Hoa. Họ Mạn, tên là Hoa.”

.......Mạc Gia Hưng ngẩn người trong giây lát, nhưng rồi đột nhiên cảm thấy cái tên này thật thơ, thật đẹp. Ông mỉm cười hỏi một câu: “Cô hẳn là rất yêu hoa, cô thích trồng hoa gì?”

...... "Bỉ Ngạn!”

...... “A, Bỉ Ngạn chi vương, quả là rất thần kỳ.”

...... Thiếu nữ mỉm cười. Nụ cười của nàng, mấy mươi năm đã trôi qua, Mạc Gia Hưng đến tận bây giờ vẫn không thể nào quên.

............

Mạc Gia Hưng ngồi một mình, lặng lẽ mỉm cười nhớ về những ký ức đã qua.

Có một đoạn thơ nổi tiếng được Mạc Gia Hưng viết đi viết lại nhiều lần trong cuốn sổ nhỏ.

“Hoa nở ngàn năm hoa bỉ ngạn,

Hoàng Tuyền huyết nhuộm nỗi bi thương.

Vô hoa hữu diệp, vô tương ngộ,

Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp vương.”

Ông cũng không phải kẻ ngốc, Mạc Gia Hưng cũng có những suy đoán của riêng mình.

Chỉ là, những suy nghĩ đó đều được ông lặng lẽ khép lại.

Ông hy vọng, cầu chúc cho Mạc Phàm, con trai của bọn họ, sẽ không giống như mình.

“Leng keng leng keng ~~~~~~~~~~~~~~~~~”

Tiếng chuông vang lên làm Mạc Gia Hưng giật nảy mình.

“????”

Tiệm trà đã đóng cửa, giờ này còn có người đến sao?

Không biết vì sao, trong lòng ông lại dấy lên một tia mong đợi...

................

❄ Vozer ❄ VN dịch cộng đồng

Đề xuất Voz: Cách Vượt Qua Nỗi Đau Chia Tay
BÌNH LUẬN