Chương 983: Ngươi có muốn trở thành Tinh Linh Đế Vương?
..........
Rời khỏi Côn Lôn đã được một khoảng thời gian.
Diệp Tâm Hạ, Triệu Mãn Duyên, Eileen, Tương Thiểu Nhứ cùng Vi Nghiễm vẫn đang bận rộn liên lạc, bàn bạc kế hoạch với tất cả Cấm Chú Pháp Sư trên toàn thế giới.
Hiện tại, sự kiện Hải Yêu đã trôi qua hơn tám tháng, nhân loại đang dần có những động thái khôi phục lại nền tảng của các Cấm Chú Pháp Sư. Một thế hệ mới đã bắt đầu thay thế cho những pháp sư đã ngã xuống. Mặc dù trên phạm vi toàn cầu bây giờ chỉ còn lại xấp xỉ 400 vị Cấm Chú Pháp Sư, hơn 300 người đã hy sinh hoặc từ bỏ danh phận lui về ở ẩn, nhưng có thể tin rằng đây chỉ là thời kỳ phục hưng hậu chiến tranh. Vài năm nữa trôi qua, tương lai đỉnh cao trở lại là điều có thể thấy trước, thậm chí còn kinh diễm hơn cả ngày xưa.
Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết đồng hành đến một quốc gia huyền bí nằm trên bán đảo Đông Dương để thăm hỏi lão sư Nhật Ánh. Dù sao thì cả hai đều đã bái sư, mà Nhật Ánh lại càng đặt kỳ vọng rất lớn vào Mạc Phàm. Hắn, người mang tham vọng kinh thiên động địa, sao có thể không báo một tiếng bình an cho sư phụ?
Lão sư Nhật Ánh hiện đang du ngoạn tại Tinh Linh Đảo Phú Quốc. Gọi là Tinh Linh Đảo, bởi vì nơi này có tới bốn tiểu trấn, cùng với những khu vườn đẹp như tranh vẽ, sơn cốc, thung lũng, suối hồ đâu đâu cũng có thể bắt gặp vô số tiểu tinh linh, tựa như một phần mầm non của Thiên Tộc Tinh Linh Tháp ở Triệu Hoán Vị Diện đã được Nhật Ánh mang đến nơi này nuôi dưỡng và sinh sống vậy.
“Nơi này là Thánh Địa khế ước của Thiên Tộc Tinh Linh Tháp hay sao?” Mạc Phàm đảo mắt nhìn một vòng, vô cùng kinh ngạc thốt lên.
Miền Nam Yêu Đô tự nhiên là nơi gánh chịu tai họa nghiêm trọng nhất, từ duyên hải một đường đánh sâu vào nội địa, gần như sắp phá vỡ liên tiếp 24 tòa căn cứ thành thị. Đảo Phú Quốc trước đây cũng bị Hải Yêu quét ngang, chìm sâu dưới đáy biển.
Bây giờ, hòn đảo lại được tái tạo một cách ngoạn mục, từ phế tích mà vươn lên, có thể được xem là một trong những thắng cảnh của thế giới. Hỏa tinh linh ngủ say trong động nham thạch, băng tinh linh tạo nên những sân trượt băng lấp lánh, thủy tinh linh tung tăng bơi lội khắp ao hồ sông ngòi và bờ biển, thổ tinh linh xây dựng nên những ngọn núi non hùng vĩ đẹp như mơ, phong tinh linh thì bay lượn khắp trời nô đùa. Còn lôi tinh linh thì cảnh giác bảo vệ dọc theo đường biển, đồng thời liên hợp với thủy tinh linh và phong tinh linh tạo thành đập nước cho nhà máy thủy điện, cùng những cối xay gió khổng lồ cung cấp điện năng cho toàn bộ hòn đảo.
Thông thường, sau khi những tai họa yêu ma hủy diệt thành thị xảy ra, lãnh địa của các Ma Pháp thế gia, khoáng mạch tài nguyên trong khu vực an toàn, hay những vùng linh thổ trồng trọt đều sẽ được phân chia lại. Đây cũng là lý do vì sao trên thế giới có một số thế lực vốn nhỏ yếu, không đáng chú ý, nhưng sau một trận thiên tai lại có tốc độ phát triển bùng nổ.
Tình hình ở Ma Đô của Hoa Hạ cũng tương tự. Chẳng bao lâu sau, Thành Rộng đã được thu phục, nhưng công lao thu phục hoàn toàn thuộc về quân pháp sư quốc gia và Mạc Phàm. Vào thời điểm đó, Mục gia, Bạch gia, Đông Phương gia căn bản không có năng lực giành lại lãnh địa của mình, ngay cả việc hiệp trợ cũng không làm được.
Cuối cùng, ai cũng biết, địa vị của ba thế gia kia tụt dốc không phanh. Thành Rộng chủ yếu do Mạc Phàm thu phục, và trong tình huống hắn không màng đến chức tước hay lợi lộc, hắn đã để lại nó cho quốc gia, biến nơi đây thành một miếng bánh béo bở cho nhiều gia tộc mới đến định cư lập nghiệp.
Dù sao, mối ràng buộc giữa Mạc Phàm và Hoa Hạ xem như đã chấm dứt. Ơn nghĩa dưỡng dục của quốc gia hắn đều đã hoàn thành, thậm chí là hoàn thành một cách vô cùng xuất sắc, đủ để được xem như một truyền kỳ thánh nhân. Hắn từ bỏ quốc tịch, cũng giống như để tránh liên lụy về sau, có thể coi như về hưu sớm, cáo lão hồi hương.
Tình hình ở Phú Quốc lại có chút tương tự Phàm Tuyết Thành của Hoa Hạ.
Phàm Tuyết Thành trước đây là mảnh đất trên Phi Điểu Thị mà Mục Ninh Tuyết mua lại từ quốc gia. Đó là đất có thời hạn sử dụng, thổ địa quốc gia không thể nào mua đứt, một khi hết hạn, có khả năng sẽ bị thu hồi.
Chỉ khi xảy ra đại nạn cực lớn như bây giờ, mà tất cả thành viên Phàm Tuyết Thành lại đại nghĩa diệt thân, một đám pháp sư không sợ hy sinh bảo vệ Hoa Hạ, thành công giữ vững địa bàn, bảo vệ quốc gia, thì mới có thể thực sự nắm giữ quyền thuê đất vô thời hạn, có thể truyền lại cho đời sau, tương tự như thế tộc Victoria ở Anh Quốc, hay thế tộc Rothschild và Walton ở Mỹ.
Những vùng đất tốt và tài nguyên thổ địa từ sớm đã bị các gia tộc ma pháp cổ xưa này chia cắt cũng là vì nguyên nhân đó, bởi vì tổ tiên của họ đã có công lao hiển hách.
Triệu Thị mặc dù giàu mạnh, đứng đầu liên minh thương hội, nhưng cũng chỉ là thương nhân, một nhà giàu mới nổi trong vòng ba, bốn thế hệ trở lại, không có cách nào so sánh được với những thế tộc đỉnh cao đã thâu tóm tiền tệ thế giới, bên trong nuôi dưỡng cả một hệ thống quốc gia, thậm chí là đa quốc gia như Rothschild, Walton và Victoria. Bọn họ chỉ nhìn liên minh thương hội bằng nửa con mắt. Kỳ thực, bọn họ đã sớm ngồi chung mâm với các lãnh tụ Liên Hợp Quốc, là tri giao cố nhân của một vài vị Đại Thiên Sứ Thánh Thành.
Thế giới vô cùng rộng lớn, Mạc Phàm không thể nào va chạm hết mọi tình huống, cũng lười đi dây dưa với những thế tộc hàng đầu này. Phải biết rằng, ví như gia tộc Rothschild kia, bọn họ đã ẩn thế từ lâu, rất ít khi xuất hiện rầm rộ khoe khoang, nhưng không thể phủ nhận, họ mới là gia tộc giàu có nhất mọi thời đại.
Tổng tài sản lưu động vượt ngưỡng 100 ngàn tỷ USD, Rothschild thậm chí có thể khiến một vài quốc gia phá sản chỉ sau một đêm. Bộ Huyền Không Đại Thiên Chủng của Mạc Phàm, nói là mua từ Chính Phủ Mỹ, nhưng thực tế chính là được gia tộc Rothschild ký giấy bảo hộ nhượng lại.
Cái gọi là gia tộc đỉnh cấp, trí tuệ của họ là điều bắt buộc phải có, ngược lại họ không dại dột đi gây hấn với những kẻ điên cuồng như Mạc Phàm.
Chỉ có Phàm Tuyết Thành mới có triển vọng tương lai như những thế tộc kia. Bất quá, Mục Ninh Tuyết cũng giống Mạc Phàm, đã từ bỏ quốc tịch, nhượng lại quyền quản lý Phàm Tuyết Thành cho ông ngoại Thiên Hy và Mục Trác Vân. Nàng đến Linh Vĩ Quốc làm hoàng hậu chẳng phải an nhàn hơn sao, lại có thể tập trung tu luyện. Cả hai người bọn họ, đặt ở thế giới ma pháp đều có thể được gọi là tiên nhân, cần gì phải để bản thân bị ràng buộc bởi cái gọi là quốc gia hay một tờ giấy hộ chiếu?
Tình huống của lão sư Nhật Ánh cũng như vậy. Hắn đoạt lại đảo Phú Quốc từ tay Hải Yêu, khiến hòn đảo chìm dưới đáy biển một lần nữa trồi lên, nhưng hắn không từ bỏ quốc gia của mình. Hắn cũng đã dừng lại ở bước cuối cùng, không có ý định sáng tạo ra Thần Hồn để được vĩnh thế trọng sinh, không có ý định sống cuộc đời của một vị Thiên Phụ.
Bất quá, công lao của Nhật Ánh lớn không thể nghi ngờ, Phú Quốc đã được quốc gia của hắn ban cho. Loại luận công hành thưởng này ở thời cổ đại được gọi là đất phong, phong hầu. Chỉ là các quốc gia hiện đại ở Đông Dương gần đây mới loại bỏ những quan chức đất phong như hầu tước, đổi thành hiệp ước thuê vô thời hạn. Nhật Ánh có thể coi là Phú Quốc Chi Chủ, đời đời kiếp kiếp con cháu đều là chủ nhân, nhưng vẫn trực thuộc quốc tịch quốc gia.
Vì vậy, hắn đã cải tạo hòn đảo, ký hiệp ước với Thiên Tộc Tinh Linh Tháp của Triệu Hoán Vị Diện, mang tinh linh thú về nuôi dưỡng và xây dựng một học viện ma pháp triệu hoán. Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết đi dạo một vòng, phát hiện lão sư Nhật Ánh giàu nứt đố đổ vách, tài nguyên mà hắn tích góp bao năm qua căn bản là đếm không xuể, đủ để nuôi dưỡng một thế hệ hàng chục vị Cấm Chú Pháp Sư không thành vấn đề.
“Thiên Tộc Tháp có những bảo vật khởi nguyên, ví như sử dụng Khởi Nguyên Băng Tinh để thi triển chú ngữ chân chính, từ bỏ thân phận nhân loại để trở thành một Đế Vương thực thụ, một tinh linh thực thụ. Tuyết Nhi, ngươi có muốn trở nên mạnh mẽ hơn không?” Lão sư Nhật Ánh dẫn Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết đi tham quan một vòng, rồi mở miệng nói với Mục Ninh Tuyết.
Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết nghe xong, trong lòng chấn động.
.....................
Đề xuất Voz: Thằng bạn tôi