Chương 996: Bà nội
...............
“Ba, ba cứ ăn đi, coi như bồi bổ cũng tốt. Khi nào ba chán sống, con sẽ thành toàn cho ba ngay, cần gì phải nói mấy lời này chứ.” Mạc Phàm cười hắc hắc đầy vẻ gian xảo.
Quả thật hắn rất bận, không thể thường xuyên đến thăm Mạc Gia Hưng được.
Nhưng hắn vốn dĩ đâu cần làm vậy.
Cách đây ba trăm dặm luôn có một vị Hắc Ám Sứ Giả âm thầm bảo vệ Mạc Gia Hưng, chẳng phải do Vu Hậu phái người đến đó sao?
Mạc Gia Hưng sẽ không cô đơn. Hắn mong cha mình được sống, nhưng lại có người một mực chờ ông chết. Đến lúc trút hơi thở cuối cùng, sớm muộn gì ông cũng sẽ gặp lại nàng.
Asha Corea đã sớm nói cho Mạc Phàm biết, xung quanh Mạc Gia Hưng luôn có một vị Hắc Ám Sứ Giả vô cùng cường đại âm thầm trấn giữ, nếu không đạt tới cấp bậc Đại Cấm Chú thì cơ bản đừng hòng làm gì được Mạc Gia Hưng.
“Được rồi, ta gọt cho các con ăn.” Mạc Gia Hưng thở dài, cũng đã quen với kiểu ăn nói của Mạc Phàm.
Trên bàn, đồ ăn vô cùng phong phú, có trà xanh mới pha nóng hổi, có đủ loại bánh ngọt kiểu xứ sở sương mù, lại có cả mâm cơm truyền thống của Hoa Hạ. Tay nghề của Mạc Gia Hưng vẫn khiến người khác phải trầm trồ thán phục.
“Ông nội, con muốn ăn bánh pudding.” Thiên Hy mười tuổi xinh xắn ngồi trên ghế cao, giơ tay gọi món như một đứa trẻ đáng yêu.
“Thiên Hy, không được đòi hỏi ông.” Mục Ninh Tuyết nghiêm giọng nhắc nhở.
“Không sao, pudding ông còn nhiều lắm, con muốn bao nhiêu ông cho bấy nhiêu.” Mạc Gia Hưng cười hiền hòa, xoa đầu Thiên Hy.
Chỉ thấy Thiên Hy vui mừng nhảy cẫng lên, hai tay vẫy vẫy hoan hô: “Yeah, ông là nhất!”
“Ba, để con giúp ba.” Tâm Hạ dịu dàng nói.
“Không cần, không cần, các con cứ ngồi yên cho ta. Đây là địa bàn của ta, ta nói là được, tất cả ngồi yên đấy, ta làm được!” Mạc Gia Hưng vội vàng ngăn lại.
“Linh linh~~~!” Viêm Cơ ở bên cạnh Thiên Hy cũng giơ tay lên, tỏ ý muốn ăn pudding.
Lão Lang hóa thành một chú chó Samoyed trắng như tuyết, ngoan ngoãn ngồi trên đùi Thiên Hy, ngẩng cái đầu cún lên liếm liếm thành bàn.
Nó cũng muốn kháng nghị đòi ăn thịt bò Kobe, nhưng lại sợ ánh mắt ghét bỏ của tên chủ nhân khốn kiếp, nên đành im lặng chơi đùa cùng Thiên Hy.
Đúng là một gia đình xem Đế Vương làm chó giữ cửa mà!
Mạc Gia Hưng vô cùng yêu chiều Thiên Hy, cháu gái duy nhất của ông, sao mà không thương cho được.
Còn Mạc Phàm thì sao cũng được. Đối với Mạc Gia Hưng, Mạc Phàm bây giờ có chết đi cũng được, vì hắn đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Có đứa cháu gái đáng yêu nhường này, cần gì thằng con trời đánh kia nữa???
Nói thật, trận chiến hủy diệt thế giới kia của Mạc Phàm đã khiến Mạc Gia Hưng mất trắng hai năm tiền kinh doanh, thiệt hại bốn mảnh vườn hoa... Aizz...
Cứ nhắc tới là lại tức.
Vẫn là ngắm nhìn Thiên Hy mới thấy yêu đời hơn thằng nhóc thối kia!
Lại nói, Thiên Hy quả nhiên đã được định sẵn là thiên kiêu của thế hệ tương lai, giống hệt Aliénor, mười tuổi đã thức tỉnh ma pháp, trời sinh đã có Đại Hồn Chủng.
Nàng được kế thừa thiên phú của Mục Ninh Tuyết, nhưng vì từ sớm đã được một phần sức mạnh của Hỏa Chu Tước sưởi ấm và một phần ấn ký của Thần Hồn Thần Nữ dung hòa, nên thiên phú Băng hệ của nàng cuối cùng cũng tan chảy thành nước. Thiên Hy sở hữu thiên phú Thủy hồn, thuộc mệnh Thủy.
Thậm chí, màu tóc của Thiên Hy cũng là màu hồng nhạt. Đây không phải là vấn đề di truyền, mà là do quá nhiều phản ứng ma pháp trên người nàng đã tạo ra một loại mệnh cách trung hòa, thay đổi cả vận mệnh.
May mắn là, nàng được sinh ra trong một gia đình không có gì ngoài tiền và Yêu Ma Đế Vương. Từ nhỏ đã uống sữa của Yêu Ma Đế Vương, ăn những dược liệu quý hiếm bậc nhất Côn Lôn, nuốt cả quả sinh mệnh của Thần Thụ Amazon, cho nên Thiên Hy không bị thiên phú của mình giày vò quá nhiều.
Chỉ cần nàng khóc một tiếng, e là tất cả pháp sư của Parthenon Thần Miếu sẽ bị triệu tập đến ngay. Còn Mạc Phàm, chắc chắn sẽ san bằng cả một lãnh thổ bộ lạc Yêu Ma chỉ để dỗ nàng vui.
Vì con gái cưng, dù có hủy diệt thế giới cũng chẳng sao.
Mạc Phàm đưa mắt nhìn một vòng.
Bước vào cửa là một hoa viên vô cùng thư thái, vài chiếc bàn được đặt rất ngẫu hứng, mấy cây bạch quả nhỏ lá xanh tươi tốt, những khóm hoa vây quanh, màu sắc hài hòa hoàn mỹ với toàn bộ trà viện. Mùi hương thơm ngát nhàn nhạt quyện với hương trà đang đun càng khiến người ta muốn chìm đắm vào không gian này...
Mới đặt chân đến, chỉ cảm nhận một chút thôi đã nảy sinh ý nghĩ muốn ngồi lỳ ở đây cả ngày, chẳng đi đâu cả, hoàn toàn thả lỏng bản thân, đắm chìm trong khung cảnh thư thái tuyệt vời này.
Mạc Phàm đi ra phía sau hoa viên.
Đến đây, hắn sững người lại, trái tim bỗng đập loạn lên...
Bỉ Ngạn hoa...!?
Nơi này... trồng rất nhiều hoa Bỉ Ngạn!
Chẳng lẽ cha thật sự đã gặp lại nàng rồi sao???
Mạc Phàm có chút ngây dại, định thử mở thần thức ra cảm nhận.
Bỗng “bộp” một tiếng, Mạc Gia Hưng vỗ nhẹ vào vai khiến hắn bừng tỉnh.
“A.” Mạc Phàm buột miệng theo bản năng.
“Không cần nhìn nữa, là mẹ của con, bà ấy đã trở về.” Mạc Gia Hưng khẽ nói.
Mạc Phàm ngẩn ra.
Chuyện tốt thế này cũng có sao? Nàng là Vu Hậu, cấp bậc cực cao trong Ảnh Duệ bộ tộc, sau khi bị sáp nhập, làm sao có thể trốn thoát khỏi sự quản giáo của U Minh Thần Tộc được?
Nàng từ bỏ chức vụ, hay là kháng lệnh?
Mà tạm gác chuyện đó sang một bên, bây giờ nàng hẳn là không thể quay về Hắc Ám Vị Diện được nữa.
Mạc Phàm lập tức hỏi: “Vì sao mẹ không ra gặp chúng con?”
“Làm gì có người mẹ nào lại không muốn gặp con mình. Người bà ấy muốn gặp nhất dĩ nhiên là con, bà ấy rất nhớ con.” Mạc Gia Hưng nói.
“?????” Mạc Phàm mông lung không hiểu.
Hắn nhìn chằm chằm Mạc Gia Hưng, chỉ thấy cha mình cười hiền hòa, ngón tay chỉ về một gian nhà nhỏ phía sau hoa viên, nhỏ giọng nói:
“Con có đủ can đảm mở cánh cửa đó ra và bước vào gặp bà ấy không?”
Mạc Phàm ngây người.
Từ ngây người đến trầm mặc.
Hắn khó xử không biết nói gì, chỉ lưỡng lự bước từng bước chậm chạp về phía căn nhà nhỏ kia.
Trước cổng có một giỏ hoa, giỏ hoa hài hòa với thiết kế hàng rào của gian nhà, đơn giản mà đẹp, vô cùng thanh bình và ấm áp.
Hắn mang theo tâm trạng ngổn ngang trăm mối đến trước cửa, định giơ tay lên gõ, nhưng rồi mọi động tác bỗng khựng lại.
Không vì lý do gì cả.
Trái tim cứ thế chùng xuống một cách khó hiểu.
Mạc Phàm không có đủ can đảm để gõ cửa...
Đột nhiên có một người phụ nữ sau ba mươi chín năm lại xuất hiện, và cha hắn nói đó là mẹ của mình.
Hơn nữa, người này trước đây ở Hắc Ám Vị Diện đã từng tiếp xúc với hắn vài lần, còn cho hắn một cái bạt tai.
Có chút ngượng ngùng và xấu hổ... sự xấu hổ này khiến lòng hắn rối như tơ vò.
Nếu mở cửa ra gặp lại nàng, nên xử sự thế nào cho phải? Nên nói câu gì đầu tiên đây?
Phẫn nộ, vui mừng, kích động, tha thứ hay là chột dạ?
Hẳn là Mạn Châu Sa Hoa Vu Hậu cũng có chung cảm xúc hối hận và đau đớn khó giãi bày này giống hắn.
Hơn nữa, còn một chuyện chỉ mình Mạc Phàm biết rõ, đó là hắn không phải Mạc Phàm thật sự, không phải con trai của nàng.
Mạc Phàm run rẩy trong giây lát, cuối cùng cố gắng hít một hơi thật sâu rồi thở dài.
Hắn khẽ nghiêng đầu hành lễ trước cửa, sau đó quay người rời đi.
Mạc Gia Hưng hiểu hắn, cũng không giữ lại.
Chỉ nghe thấy tiếng nức nở thổn thức từ sau cánh cửa vọng ra, cả thế gian phảng phất như lặng đi, chìm xuống theo tâm trạng của nàng.
Mạc Phàm không gặp nàng, nhưng sau đó hắn đã để Thiên Hy đến gặp bà.
Buổi chiều, Thiên Hy ngây thơ đáng yêu mang đến một đóa hoa bông tuyết, chạy đến ngôi nhà nhỏ giữa hoa viên phía sau gõ cửa, theo sau là Tiểu Viêm Cơ đang nô đùa vờn quanh.
...................................
❁ Vozer ❁ Dịch cộng đồng
Đề xuất Huyền Huyễn: Vạn Sinh Si Ma