Chương 1072: Thủ Đô Tuyết Khóc

Tuyết, vẫn không ngừng rơi.

Nhưng những bông tuyết này không mang màu trắng tinh khôi, mà là một màu xám tro tang tóc. Chúng không nhẹ nhàng bay lượn, mà nặng nề trĩu xuống, như mang theo nỗi ai oán của cả đất trời.

Thủ đô phương Bắc, một tòa thành hùng vĩ giờ đây chìm trong sự tĩnh lặng đến chết người. Không một tiếng động, không một bóng người qua lại. Chỉ có tiếng gió rít gào qua những con hẻm vắng, nghe như tiếng khóc than ai oán của hàng triệu vong hồn.

Mạc Phàm đứng trên đỉnh tháp chuông của nhà thờ lớn, ánh mắt hắn xuyên qua màn tuyết dày đặc, quan sát thành phố đã hoàn toàn mất đi sức sống. Hơi thở của hắn phả ra một làn khói trắng, nhưng cái lạnh thấu xương này không đến từ nhiệt độ, mà đến từ một loại ma pháp nguyền rủa tà ác, đang gặm nhấm linh hồn của mọi sinh vật sống.

"Mẹ kiếp, rốt cuộc là tên khốn nào lại ra tay tàn độc với cả một thành phố thế này?" Mạc Phàm lẩm bẩm, nắm đấm siết chặt lại.

Hắn giơ tay ra, hứng lấy một bông tuyết màu xám. Ngay khi nó chạm vào lòng bàn tay, một cảm giác bi thương và tuyệt vọng đến cùng cực lập tức xâm chiếm tâm trí hắn. Những hình ảnh về sự chia ly, chết chóc và đau khổ lướt qua như một cơn ác mộng. Đây không phải là tuyết, đây là nước mắt của thành đô, là oán niệm của những người đã ngã xuống.

"Thứ ma pháp này... vượt xa cấp Siêu Giai thông thường." Giọng nói lạnh như băng của Mục Ninh Tuyết vang lên từ phía sau. Nàng cũng đã đến, khuôn mặt xinh đẹp không chút cảm xúc, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ căm phẫn tột độ. Băng tuyết là lĩnh vực của nàng, nhưng thứ tuyết ma quái này lại là một sự sỉ nhục đối với nguyên tố thuần khiết mà nàng điều khiển.

Dưới đường phố, những người dân vẫn giữ nguyên tư thế của họ lúc sinh thời. Một người mẹ ôm chặt đứa con nhỏ, đôi mắt mở to vô hồn nhìn lên trời, hai hàng lệ đã đóng thành băng trên má. Một cặp tình nhân nắm tay nhau gục ngã bên đài phun nước, nụ cười hạnh phúc vẫn còn vương trên đôi môi tím tái.

Thành phố không chết vì bị tàn sát, mà chết vì tuyệt vọng.

"Nó đang hút cạn sinh khí và ý chí của mọi người," Mạc Phàm trầm giọng nói. Hắn có thể cảm nhận được một nguồn năng lượng tà ác khổng lồ đang bao trùm cả thành phố, giống như một con quái vật vô hình đang từ từ thưởng thức bữa tiệc của mình.

Đột nhiên, từ trung tâm thành phố, một cột sáng màu xám tro bắn thẳng lên trời, xé toạc màn tuyết. Tiếng khóc than ai oán từ bốn phương tám hướng dường như càng trở nên dữ dội hơn, những bông tuyết oán niệm rơi xuống càng lúc càng dày đặc.

"Nó ở đó!" Mạc Phàm nheo mắt lại.

Không một chút do dự, sau lưng hắn, đôi cánh Lôi Điện màu tím đen đột ngột bung ra, tạo nên những tiếng nổ lách tách vang dội. Ánh chớp xé tan màn đêm u ám, Mạc Phàm lao vút đi như một mũi tên sấm sét, hướng thẳng về phía cột sáng tà ác.

Mục Ninh Tuyết cũng hành động. Băng Tinh Sát Cung hiện ra trong tay nàng, hàn khí kinh người tỏa ra, đóng băng cả những bông tuyết oán niệm xung quanh. Nàng giương cung, một mũi tên băng giá lấp lánh ánh sáng thuần khiết được ngưng tụ, nhắm thẳng vào nguồn gốc của tai ương.

Dù đối thủ là ai, dù ma pháp có tà ác đến đâu, chúng cũng đã chọc giận nhầm người rồi.

Trong thành đô đang khóc than, hai luồng sức mạnh, một bùng nổ như lôi hỏa, một trong trẻo như băng sương, chính là tia hy vọng duy nhất, thắp lên ngọn lửa phản kháng giữa màn tuyết lệ tang thương.

✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Vozer hóa giấc mơ xanh

Đề xuất Voz: Cuộc gọi của ex!
BÌNH LUẬN