Chương 1086: Người Ứng Cử Thần Nữ

Bên bờ cầu Lam Nguyệt, một chiếc thuyền nhỏ màu hồng chậm rãi lướt qua. Beaubourg không chịu nổi nữa, vội lấy tay che mặt, vừa xấu hổ vừa tức giận nói.

"Tên chết tiệt, ta tuyệt đối sẽ không tha cho hắn!" Beaubourg phẫn nộ gầm lên.

Hai tên vệ sĩ cũng ướt sũng, đứng nép sang một bên không dám hó hé tiếng nào.

Người ven đường hiếu kỳ kéo đến xem ngày càng đông. Có người nhận ra hoàng tử Beaubourg, một nhân vật có sức ảnh hưởng lớn trong xã hội, cũng có người không nhận ra nhưng vẫn nhanh tay rút điện thoại ra chụp ảnh.

Thấy tình hình không ổn, Beaubourg vội dùng mái tóc dài ướt đẫm của mình che kín mặt.

Với thân phận của Beaubourg, tin tức này chắc chắn sẽ leo lên trang đầu các mặt báo. Gã không đời nào muốn chuyện mất mặt này bị lan truyền ra ngoài.

"Là hoàng tử Beaubourg phải không? Lên đây trước đi." Trên chiếc thuyền nhỏ màu hồng, một giọng nói nhẹ nhàng truyền ra.

Beaubourg không nghĩ nhiều, lập tức nhảy lên thuyền. Giọng nói này nghe có vẻ quen tai nhưng gã không tài nào nhớ ra là ai, song lúc này né tránh tai tiếng mới là quan trọng nhất.

Hai tên vệ sĩ phản ứng chậm hơn, chưa kịp lên thì thuyền đã đi xa rồi.

...

"Cảm ơn cô Candy đã giải vây, nếu không thì tôi đã trở thành trò cười cho thiên hạ rồi." Beaubourg cảm kích người phụ nữ trong khoang thuyền.

Bên trong con thuyền rộng hơn so với tưởng tượng. Một người phụ nữ mặc bộ váy chim quyên thanh nhã đang pha trà, sau đó rót một chén mời Beaubourg: "Ngài làm ấm cơ thể trước đi."

"Cảm ơn, cảm ơn." Beaubourg cầm chén trà uống một hơi cạn sạch, nhưng cả người ướt nhẹp khiến gã vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Là kẻ nào đã lỗ mãng làm ra chuyện như vậy với điện hạ Beaubourg?" Candy hỏi.

"Một tên tuyển thủ của đội Trung Quốc ngông cuồng không coi ai ra gì, tôi nhất định không tha cho hắn dễ dàng đâu!" Beaubourg tức giận nói.

"Chắc hẳn đây chỉ là tranh chấp của đám trẻ thôi, có lẽ điện hạ Beaubourg nên thể hiện khí phách của hoàng thất hơn." Candy nói.

"Đây không phải vấn đề khí phách hay không, đây là sỉ nhục sự tôn nghiêm của hoàng thất!" Beaubourg gằn giọng.

"Vậy ngài dự định làm thế nào?" Candy hỏi.

"Tôi... tôi chưa nghĩ ra." Beaubourg hơi lúng túng.

"Thay vì ngài đích thân ra mặt, chi bằng cứ để cho đội ngũ quốc phủ giải quyết. Chiến thắng một cách vinh quang trên sân đấu mới là cách tốt nhất." Candy gợi ý.

"Đúng vậy! Vừa rồi tôi nghe nói đội tuyển Tây Ban Nha đã thắng, chắc chắn sẽ có trận đấu với đội tuyển Trung Quốc. Để tôi bàn bạc với các tuyển thủ Tây Ban Nha, nhờ bọn họ thay tôi trút giận. Cô Candy thật là người hiểu lý lẽ, cách này vừa không bị người khác chỉ trích." Beaubourg vui mừng nói.

"Điện hạ, tôi cũng phải nhắc nhở ngài, đây không phải là chuyện trả thù cá nhân. Hy vọng ngài có thể khoan dung độ lượng với người khác, cho dù có động tay động chân thì cũng phải đường đường chính chính giải quyết trên sân đấu. Ngài đừng làm ra chuyện gì mất mặt, ảnh hưởng tới danh dự hoàng thất." Candy nghiêm túc nói.

"Cô Candy yên tâm, tôi sao có thể làm những chuyện mất mặt như thế được." Beaubourg ngoài mặt thì đồng ý, nhưng trong lòng đã có tính toán riêng. Không muốn để Candy nhận ra, gã vội chuyển chủ đề: "Cô Candy sao lại có thời gian rảnh đến Venice vậy, cũng đến xem thi đấu sao?"

"Đó chỉ là một phần. Phần khác là tôi nghe nói vùng Địa Trung Hải gần đây không được yên bình, có một số thứ không nên xuất hiện lại xuất hiện. Là một thành viên của liên minh duyên hải, đương nhiên tôi phải đi tuần tra một chuyến." Candy đáp.

"À, có phải là do hải yêu quấy phá không?" Beaubourg hỏi.

Tây Ban Nha cũng là quốc gia ven biển, thường xuyên bị hải yêu quấy phá nên gã rất nhạy cảm khi nhắc tới chúng.

"Nếu chỉ là hải yêu thì tốt rồi, chỉ sợ là những thứ cổ xưa hơn."

"Việc này lại phải làm cô Candy hao tâm tổn trí rồi. Đúng rồi, lâu rồi không thấy em gái Asha Corea đâu cả, em ấy vẫn khỏe chứ?" Beaubourg hỏi, mắt sáng lên. Nghĩ đến Asha Corea, một mỹ nhân có dáng người gợi cảm, toàn thân gã lại thấy rạo rực.

Asha Corea cùng với nữ tuyển thủ Băng hệ của đội tuyển Trung Quốc đều là những tuyệt sắc giai nhân.

"Em ấy đang tu luyện, giờ tôi cũng đang định đến chỗ em ấy đây. Ngài có muốn đi cùng không?" Candy hỏi.

"Được, bây giờ... à thôi, để ngày khác tôi mời em ấy đi uống trà." Beaubourg vốn định đi ngay nhưng nghĩ lại bộ dạng nhếch nhác lúc này của mình, còn mặt mũi đâu mà đi gặp mỹ nhân.

.....

Hy Lạp - Athens.

Thần sơn Parthenon nằm trên một khối pha lê thạch anh tím khổng lồ. Bất cứ nơi nào ở Athens cũng đều có thể nhìn thấy ánh sáng rực rỡ này.

Người dân Athens rất ít khi bị bệnh, bởi nơi đây có thần miếu Parthenon nổi tiếng thế giới về thuật trị thương, lúc nào cũng như được tắm mình trong ánh sáng phù hộ của nữ thần.

Nơi cao nhất của thần sơn là đền thờ nữ thần cao quý. Toàn bộ đền thờ được xây dựng từ pha lê thạch anh tím, mang đậm dấu ấn lịch sử lâu đời. Ánh trăng chiếu rọi khiến cho toàn bộ đền thờ trở nên yên tĩnh và trang nghiêm hơn.

Trong sảnh trung tâm của đền thờ có một viên pha lê thạch anh tím hình thoi treo lơ lửng trên mái vòm, khi có gió thổi qua sẽ phát ra tiếng leng keng trong trẻo, không hề ồn ào mà ngược lại còn mang lại cảm giác thư thái.

Sàn của sảnh trung tâm được lát bằng những viên pha lê sẫm màu hơn, kỹ thuật thủ công tinh xảo gần như không có kẽ hở, vừa sạch sẽ vừa toát lên vẻ quý phái.

Những bóng người duyên dáng, xinh đẹp trong những bộ váy màu trắng kem phản chiếu trên mặt sàn. Đáng tiếc là những người ở thần điện nữ thần đều phải mặc váy dài bằng vải tulle, cho nên khi Tâm Hạ nhìn thấy cảnh này, trong lòng bất giác bật cười, bởi vì nàng nhớ lúc Mạc Phàm miêu tả về đền thờ thần nữ, hắn quả quyết cho rằng có thể thông qua sàn nhà bóng loáng để nhìn trộm đôi chân dài miên man, hay thậm chí là cả chiếc quần lót bé xíu bên trong. Cho dù không mặc váy dài khoe eo, thì sàn nhà màu sẫm này cũng sẽ không để cho một nữ hầu thanh nhã hay một nữ hiền nào bị lộ hàng.

Còn có một lý do quan trọng hơn, đó là nơi này cấm đàn ông đi vào. Kể cả thủ lĩnh kỵ sĩ điện cũng chỉ được phép đứng ở ngoài, không thể bước vào trong.

"Lễ tiết thì bỏ qua đi, làm thế sẽ bất tiện cho con. Ta nghe nói con ở Phố Hỉ Ni đã cứu rất nhiều binh sĩ, được người dân ở đó vô cùng yêu mến, cũng chính là người đã đưa ra chủ ý giúp tướng quân ở Phố Hỉ Ni đánh bại Hải Thị Thận Lâu."

Điện Mẫu Fehling nói.

"Vâng, thưa Điện Mẫu." Tâm Hạ gật đầu, vẻ mặt có chút thiếu tự nhiên.

Tâm Hạ cũng không nói dối, dù sao chủ ý dùng khế ước hắc ám để giải quyết Hắc Ám Kiếm Chủ là của Mạc Phàm, nhưng hắn lại nhường hết công lao cho nàng. Đây vốn không phải ý định ban đầu của Tâm Hạ.

Những nữ hầu của thần miếu Parthenon được mọi người yêu quý dần dần sẽ trở thành nữ hiền, được học tập Trì Dũ Thần Thuật chân chính của thần miếu. Nhưng công lao này là do Mạc Phàm giúp nàng chứ không phải do chính bản thân nàng làm được. Mạc Phàm ép nàng phải nhận lấy công lao này khiến Tâm Hạ cảm thấy vô cùng xấu hổ.

"Ừm, con có kiến thức uyên bác, trong lúc mấu chốt có thể giúp quân đội Ai Cập giành thắng lợi, đúng là hiếm thấy. Sau khi kết thúc lần lịch lãm này, con sẽ chính thức trở thành một nữ hầu. Nhưng vì con đã lập được công lớn, mang lại vinh dự to lớn cho thần miếu Parthenon, nên ta sẽ phá lệ một lần, để con trở thành ứng cử viên cho chức thần nữ. Trong số các du học sinh, con là người nổi bật nhất, nhưng dù sao con cũng không phải người mang dòng máu của thần miếu Parthenon. Lần ứng cử này, con cứ coi như là để học tập lễ nghi, cách quản lý và học thần thuật. Con cũng có thể tiếp xúc nhiều hơn với những người này, tương lai cũng có thể trở thành phụ tá đắc lực của thần nữ." Điện Mẫu mỉm cười, đối đãi với Tâm Hạ với vẻ vô cùng hài lòng.

Lời nói này không chỉ khiến Tâm Hạ giật mình, mà những cô gái đã trở thành nữ hầu khác cũng kinh ngạc đến hoảng sợ.

Năm nữ hầu ở sảnh trung tâm đều đồng loạt hướng ánh mắt về phía Tâm Hạ, trong mắt lộ rõ vẻ khó tin, nhưng ngay sau đó là sự ghen tỵ và không phục.

"Điện Mẫu, chuyện này không phù hợp! Diệp Tâm Hạ chỉ là một du học sinh, có thể vào được thần miếu đã là may mắn lắm rồi, dựa vào cái gì mà có thể trở thành ứng cử viên thần nữ? Muốn trở thành người ứng cử phải thỏa mãn ba điều kiện. Không nói tới huyết thống, ngay cả quốc tịch của cô ta cũng không phải người của chúng ta. Tiếp đến, cô ta chưa vượt qua được khảo hạch của bảy nữ hiền. Cuối cùng, thực lực của cô ta cũng không bằng những người ứng cử khác!" Đại hiền giả Mai Nhược Lạp đứng bên cạnh Điện Mẫu lên tiếng phản đối.

"Đại hiền giả nói rất đúng, đưa một nữ hầu thực tập vào vị trí người ứng cử sẽ khiến người khác bàn tán không hay." Mấy nữ hiền giả khác cũng lên tiếng phụ họa.

Những nhóm nữ hầu kia không có quyền lên tiếng, nhưng trên mặt họ cũng lộ rõ vẻ không đồng tình. Bọn họ cực nhọc bao nhiêu năm ở thần miếu Parthenon mà vẫn chưa được thăng cấp, còn Diệp Tâm Hạ chỉ là một người mới ngây thơ trong sáng. Những nữ hầu lâu năm còn đang nghĩ cách sai khiến Tâm Hạ trong tương lai, ai ngờ được Điện Mẫu lại cho nàng làm ứng cử viên. Điều này có nghĩa là sau này họ phải hầu hạ nữ hầu này, ngay cả các đại hiền giả cũng phải kính nể ba phần sao?

Làm gì có chuyện chim sẻ đậu trên cành bỗng chốc hóa thành phượng hoàng được. Đúng là cô ấy đã lập công lớn ở Phố Hỉ Ni - Ai Cập, giúp Parthenon có thể truyền bá tư tưởng ở thành thị Ai Cập dễ dàng hơn, nhưng phần thưởng như thế này thì có hơi quá rồi.

Đề xuất Giới Thiệu: Đại Kiều Tiểu Kiều
BÌNH LUẬN