Chương 1088: Khắp Nơi Đều Là Bất Ngờ

"Cái gì, Croatia?"

Ở đầu dây bên kia, Mạc Phàm không khỏi ngẩn người, không hiểu sao cái tên này nghe quen tai thế.

Một lúc sau hắn mới nhớ ra, lần trước mình cùng Asha Corea chạy trối chết khỏi chỗ Hắc Long Đại Đế, sau đó được dịch chuyển đến Croatia.

Nơi đó cách Venice không xa, Mạc Phàm cũng nhớ mang máng là nó đang bùng phát dịch bệnh.

Về đến Venice không lâu thì hắn nghe tin Croatia đang có dịch bệnh truyền nhiễm đáng sợ, còn nghiêm trọng hơn cả ôn dịch ở Hàng Châu vài phần. Mạc Phàm không ngờ Thần miếu Parthenon vừa đẩy Tâm Hạ ra chiến trường, giờ lại bắt cô đến vùng dịch bệnh đó.

Cái Thần miếu Parthenon này bị điên rồi à? Không biết chân cẳng Tâm Hạ đi lại bất tiện hay sao mà còn đẩy em ấy vào nơi nguy hiểm như vậy.

"Về nhà thôi, ai thèm cái thân phận Nữ hầu ở Thần miếu Parthenon chứ! Mới vào được mấy ngày đã bị chúng nó coi như trâu ngựa, đúng là quá đáng mà. Em bỏ đi, đừng làm nữa. Đợi anh thi đấu xong, chúng mình về nước, sống một cuộc sống bình dị, rồi sinh Mạc Phàm con, Tâm Hạ con. Đừng để bọn họ tùy ý sai khiến như vậy!" Trong mắt Mạc Phàm, Thần miếu Parthenon cũng chẳng là cái thá gì.

Mạc Phàm xót cho Tâm Hạ. Tính con bé quá hiền lành, bị người ta đẩy vào vùng dịch bệnh nguy hiểm như thế. Chẳng lẽ Thần miếu Parthenon hết người rồi hay sao?

"Anh Mạc Phàm, nơi đó dịch bệnh rất nghiêm trọng, em muốn cố gắng giúp họ, giúp được chút nào hay chút ấy."

Đã trải qua tai nạn ở thành Bác, Tâm Hạ đã có lựa chọn của riêng mình. Cô không muốn thấy thêm một địa ngục trần gian nào nữa, càng không muốn bản thân phải bất lực đứng nhìn. Bây giờ Tâm Hạ có thể làm nhiều việc hơn, làm tròn chức trách của mình, mong muốn những người bệnh được khỏe lại, không còn bị ốm đau giày vò.

"Ai, em thật là... Chuyện này một mình em không giải quyết nổi đâu." Mạc Phàm nói.

Bệnh truyền nhiễm cấp A, có rất nhiều thứ phức tạp liên quan. Mạc Phàm nhớ rõ hồi ở Hàng Châu, có cả một vị nghị viên nhúng tay vào chuyện đó. Với kinh nghiệm bôn ba nhiều năm, hắn biết tình trạng dịch bệnh thế này rất khó kiểm soát, ngoài thiên tai ra thì hầu hết đều liên quan đến lợi ích hoặc che giấu một âm mưu nào đó. Mà Tâm Hạ chỉ là một cô bé ngây thơ, trong sáng, làm sao xử lý nổi.

"Em biết, nhưng em vẫn muốn làm. Cứu được một người cũng là cứu một mạng người mà." Tâm Hạ nói.

"Thôi được rồi, anh cũng nhớ em. Để anh thu xếp rồi qua đó với em, tiện thể lánh mặt vài hôm." Mạc Phàm nói.

"Anh không phải đang thi đấu sao? Đây là chuyện lớn đó." Tâm Hạ gọi điện chỉ để báo cho Mạc Phàm biết mình đi đâu, chứ không muốn làm ảnh hưởng đến việc thi đấu của hắn.

"Trận tiếp theo và trận sau nữa đều may mắn gặp đội yếu, anh đoán lão Phong Ly có chết cũng không cho anh ra sân đâu. Huống chi còn có Mục Ninh Tuyết nữa, nên anh có muốn cũng chẳng có cơ hội ra sân." Mạc Phàm nói.

"Chị Ninh Tuyết mạnh ghê nha." Tâm Hạ cảm thán. Dù không xem trực tiếp tại đấu trường nhưng cô vẫn theo dõi qua TV.

"Không đụng phải đội mạnh thì một mình cô ấy cân tất. Hai trận tới không có anh cũng chẳng sao cả, danh sách ra sân đều đã được quyết định rồi. Anh đi với em một chuyến, chắc khoảng bốn năm ngày. Nếu chúng ta xử lý không được thì sẽ rời đi, có những việc không thể miễn cưỡng." Mạc Phàm nói bằng giọng ôn hòa.

"Dạ vâng." Tâm Hạ ngoan ngoãn gật đầu. Giống như Mạc Phàm đã nói, có những việc không thể miễn cưỡng. Cô chợt nhớ ra: "Đúng rồi, anh vừa nói đi tránh mặt, không phải anh lại gây chuyện gì đấy chứ?"

"À, không có gì, chỉ là xử lý một tên côn đồ, giờ bị hắn tìm cách trả thù thôi." Mạc Phàm cười ha hả.

"Ồ..." Tâm Hạ bán tín bán nghi. Người có thể khiến Mạc Phàm phải đi lánh mặt chắc chắn không phải tầm thường.

Tâm Hạ định nói với Mạc Phàm về chuyện người ứng cử thì trong điện thoại bỗng có tiếng báo cuộc gọi đến.

"A, đúng lúc thật, lại có người gọi tới... là Trương Tiểu Hầu! Anh còn tưởng nó bốc hơi khỏi thế giới này rồi chứ." Mạc Phàm nhìn số điện thoại gọi tới, vừa ngạc nhiên vừa nói.

"Vậy anh nói chuyện đi, chờ đến Croatia rồi mình nói sau." Tâm Hạ cảm thấy chắc Trương Tiểu Hầu có chuyện gấp mới tìm Mạc Phàm.

...

"Anh Phàm!" Giọng Trương Tiểu Hầu oang oang như gà bị chọc tiết vang lên từ đầu dây bên kia.

Mạc Phàm đang ngồi trên bệ cửa sổ, một tay cắt móng chân, một tay nghe điện thoại, lơ đãng nói: "Còn biết gọi điện cho anh mày cơ à? Có phải dạo này ở Cố Đô đắm chìm trong cái gì nên quên anh rồi không? Tính từ lần cuối chú mày gọi cho anh, lúc được thăng lên hàm Quân thống đến giờ là bao lâu rồi nhỉ?"

"Anh Phàm, anh nói gì thế, khoảng thời gian này em đi lịch luyện, nhiều lúc vào vùng không có sóng. Hơn nữa gần đây em còn dẫn quân đi dẹp yêu ma ở núi Tần Lĩnh, anh tưởng em rảnh lắm à?" Trương Tiểu Hầu nói.

"Được rồi, thế lần này gọi cho anh có việc gì, nói mau, đừng làm gián đoạn anh mày với chị dâu mày tâm sự." Mạc Phàm nói.

"A, anh Phàm với chị Mục Ninh Tuyết đã đến mức này rồi sao, vậy là ban đêm..."

"Là Tâm Hạ."

"À, là chị dâu nhỏ à, thế chị dâu lớn bị hạ gục rồi sao?"

"Chú mày cứ nói thẳng vào việc đi."

"Chắc là không phải đâu."

"Không có chuyện gì thì anh mày cúp máy đây." Mạc Phàm mất kiên nhẫn nói.

"Cũng không phải không có chuyện gì. Em chỉ muốn báo với anh là em được quân đội cho nghỉ phép dài hạn, em định đến châu Âu du lịch, tiện thể xem anh thi đấu. Hahaha, em kể với mấy thằng chiến hữu là em lớn lên cùng anh, chúng nó ngưỡng mộ em lắm." Trương Tiểu Hầu nói.

"À, hóa ra là chú mày được nghỉ phép."

"Chứ sao, sau khi dọn dẹp xong yêu ma ở núi Tần Lĩnh, em suýt nữa biến thành người rừng luôn đấy. Vừa được nghỉ, còn một hơi thở cuối cùng là em gọi cho anh ngay, có cảm động không hả?" Trương Tiểu Hầu nói.

"Ừ, cảm động lắm. Anh đang ở Croatia mấy ngày, chú mua vé máy bay đến Croatia du lịch trước đi, rồi anh dẫn chú đi lượn một vòng Venice sau." Mạc Phàm nói.

"Thế thì còn gì bằng! Có anh Mạc Phàm đúng là phóng khoáng quá. Được rồi, để em mua vé máy bay, bay trong đêm, sáng mai là tới." Trương Tiểu Hầu có chút hưng phấn nói.

"Được, gặp lại ở Croatia."

"Ok anh!"

Cúp máy, Mạc Phàm phủi mớ móng chân vừa cắt bay ra ngoài cửa sổ, để dòng sông Venice thơ mộng được "hưởng thụ" sự thánh thiện của mình. Vừa làm cái hành động thiếu ý thức này, hắn vừa lẩm bẩm:

"Ai cũng hiểu chuyện như Trương Tiểu Hầu thì tốt, mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều."

...

Sân bay quốc tế Croatia.

Trương Tiểu Hầu vai đeo ba lô du lịch, đưa hộ chiếu ra, nhìn xung quanh không có mấy khách du lịch, không khỏi thầm nghĩ.

Chuyện gì thế nhỉ, không phải châu Âu nhiều khách du lịch lắm sao? Chuyến bay từ trong nước tới đây cũng vắng hoe, người nhập cảnh cũng ít.

Dù ít người nhưng việc kiểm tra vẫn rất nghiêm ngặt. Bước ra khỏi sân bay, Trương Tiểu Hầu vẫn còn buồn bực, mình nói đến Croatia du lịch mà ai cũng nhìn mình như tội phạm vậy.

"Sao những người này đều đeo khẩu trang thế, đây là phong tục địa phương à? Giống như các cô gái Ả Rập cũng đeo khăn che kín mặt, chỉ chừa lại hai con mắt?" Trương Tiểu Hầu tự lẩm bẩm, mắt vẫn đảo quanh tìm Mạc Phàm.

Không lâu sau, Trương Tiểu Hầu thấy Mạc Phàm ở ga ra sân bay, và để ý thấy cả Tâm Hạ cũng ở đó.

Đã lâu không gặp, Trương Tiểu Hầu suýt nữa không nhận ra Tâm Hạ. Cảm giác như cô đã lột xác thành một người khác, xinh đẹp hơn, thanh tao lịch sự và có khí chất hơn trước rất nhiều.

Không hổ danh là người từ Thần miếu Parthenon bước ra, dù vẫn mang vẻ yếu đuối, dịu dàng nhưng Tâm Hạ lại toát lên khí chất thánh thiện và cao quý.

"Anh Phàm, chúng ta đi đâu bây giờ?"

"Đến trạm phòng chống ôn dịch trước."

Mạc Phàm cũng không muốn chậm trễ, hắn biết rõ một khi dịch bệnh lan rộng sẽ có bao nhiêu người phải chết.

"Trạm phòng chống ôn dịch?" Trương Tiểu Hầu ngẩn người.

Tâm Hạ thấy Trương Tiểu Hầu ngơ ngác không hiểu chuyện gì, liền liếc Mạc Phàm một cái.

Quả nhiên là Trương Tiểu Hầu bị lừa tới đây.

"Sao anh lại không biết một tí gì vậy hả? Chuyện dịch bệnh truyền nhiễm ầm ĩ như thế mà cũng không biết, nơi này bây giờ là vùng dịch nghiêm trọng nhất đấy. Anh thì hay rồi, còn chẳng thèm mặc đồ bảo hộ, đeo mỗi cái ba lô du lịch. Hải quan cho anh nhập cảnh chắc nghĩ anh là một người đặc biệt vô hại." Cô gái trẻ đi cùng Tâm Hạ - Fennel, bực bội nói.

"Anh Phàm, anh có nói với em chuyện này đâu." Trương Tiểu Hầu cười khổ.

"Dịch bệnh truyền nhiễm làm dư luận xôn xao thế mà cậu không biết à?"

"Cái này có hơi quá sức không, em vừa mới được nghỉ..."

"Nói ít thôi!"

Trương Tiểu Hầu có chút khổ tâm.

Thực tế là Trương Tiểu Hầu đã bị Mạc Phàm lừa. Ở trong quân đội, cậu cũng không nắm được thông tin bên ngoài, trước đó lại vừa xử lý xong một vụ lớn, còn chưa kịp thở đã bị Mạc Phàm kéo đến nơi kinh khủng thế này.

Cuộc sống này thật đúng là đầy rẫy những bất ngờ.

"Đã đến đây rồi, còn nói gì được nữa, đi thôi." Trương Tiểu Hầu nói với vẻ mặt bất đắc dĩ.

"Đợi thêm chút nữa."

"Còn chờ ai nữa sao? Đừng nói là lại thêm một người không biết gì mà đâm đầu đến đây nữa nhé?" Fennel tức giận nói.

Trương Tiểu Hầu vừa định hỏi còn chờ ai thì cửa thang máy mở ra, một cô bé loli vô cùng đáng yêu bước ra. Cặp mắt to tròn trong veo, tràn đầy vẻ lanh lợi và tươi tắn, nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy trong đôi mắt ấy không hề ngây thơ như vẻ ngoài.

"Đủ người rồi." Mạc Phàm vẫy tay với Linh Linh.

Fennel vỗ trán, kêu lên: "Oh my god."

Vozer tỏa khắp muôn nơi

Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Đạo Đồ Thư Quán (Dịch)
BÌNH LUẬN