Chương 1113: Đoàn Trộm Phàm Tuyết
Mạc Phàm là pháp sư hệ Không Gian, muốn cách không lấy vật đương nhiên không thành vấn đề.
Cất kỹ viên thạch tâm tạng, Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết nhìn nhau. Có lẽ đây là lần đầu làm chuyện này nên Mục Ninh Tuyết vẫn còn hơi bỡ ngỡ, vẻ mặt và ánh mắt thiếu tự nhiên thấy rõ.
"Không sao, làm vài lần là quen ngay thôi." Mạc Phàm dùng cách an ủi rất đặc trưng của mình.
"Đồng Tử Ưng sẽ thấy chúng ta." Mục Ninh Tuyết nói.
"Hơi đâu mà lo chuyện đó, ai chẳng có lòng dạ đen tối. Khác biệt là chúng ta thẳng thắn làm cướp, ngay từ đầu đã xác định không phải người tốt, cứ thế cướp bảo vật thôi. Mệt thật, giả vờ hợp tác làm gì cho mất công, đến lúc lật mặt lại chối đây đẩy. Đi thôi, tìm con mồi khác." Mạc Phàm nói.
Lần đầu tiên ra tay cũng không hề nhẹ nhàng như tưởng tượng. Mạc Phàm và Mục Ninh Tuyết đã ngồi rình đám người kia từ rất lâu nhưng không có cơ hội thích hợp. May mà đội Ý tham lam muốn nuốt trọn viên thạch tâm tạng, bị các quốc gia khác truy đuổi, lúc này hai người mới có cơ hội ra tay.
"Chúng ta làm gì tiếp theo?" Mục Ninh Tuyết hỏi, không còn bận tâm đến vấn đề kia nữa.
Không phải Mục Ninh Tuyết không nghĩ đến vấn đề đạo đức, chỉ là từ nhỏ đến lớn cô luôn được dạy dỗ theo khuôn phép, đường đường chính chính tham gia cuộc thi tranh tài giữa các học phủ, kết quả lại đi theo tên xấu xa Mạc Phàm làm những chuyện mờ ám thế này. Trái tim đến giờ vẫn còn đang đập thình thịch.
Mạc Phàm thì trái ngược hoàn toàn, vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh như không, còn ở một bên dùng lý lẽ hùng hồn để an ủi đồng đội. Rõ ràng là một tên cướp chuyên nghiệp, lão luyện, tâm trạng không chút gợn sóng.
"Rất đơn giản. Dựa vào địa hình là một chuyện, nhưng dân chuyên nghiệp như chúng ta không chỉ dựa vào thực lực, mà còn phải xem trong tay có bao nhiêu tình báo chính xác. Anh thấy chúng ta muốn làm ăn lớn hơn thì nhất định phải có thêm một người gia nhập, để sự nghiệp này càng thêm vẻ vang." Mạc Phàm nghiêm túc nói.
Mục Ninh Tuyết nhìn Mạc Phàm, thầm thấy kỳ lạ, sao cứ mỗi lần làm chuyện xấu là mắt Mạc Phàm lại sáng rực lên như vậy.
"Chúng ta nên tìm ai?" Mục Ninh Tuyết hỏi.
"Một pháp sư hệ Tâm Linh. Chúng ta đang thiếu một người như vậy. Nếu có thể tìm thấy Tương Thiểu Nhứ thì tốt, cô ấy sẽ giúp chúng ta rất nhiều." Mạc Phàm nói.
"Làm sao..." Mục Ninh Tuyết định hỏi tiếp thì bỗng nhiên cảm giác được sau bụi cây có động tĩnh. Ánh mắt cô lập tức trở nên sắc bén, nhìn chằm chằm về phía đó.
Người kia có lẽ không ngờ Mục Ninh Tuyết lại cảnh giác đến vậy, do dự một lúc rồi bước ra.
Người xuất hiện là một cô gái có mái tóc xoăn ngang vai, gương mặt thanh tú, quyến rũ, đặc biệt là đôi mắt màu vàng kim hoàn hảo, khiến cho cô gái vốn đã dịu dàng xinh đẹp lại càng toát lên vẻ quý phái hơn người.
"Thật sự xin lỗi, tôi không nên nghe lén hai bạn nói chuyện. Chỉ là không ngờ gã người Ý bị vây khốn lại là do hai bạn làm. Lâu rồi không gặp." Cô gái mỉm cười, ngay cả nụ cười cũng được rèn luyện một cách hoàn hảo, không hề hở răng nhưng vẫn toát lên sự chân thành và phóng khoáng.
"Hóa ra là cô à, Irene. Đừng nói là cô dẫn theo cả đám người Anh đến vây bắt chúng tôi đấy nhé?" Mạc Phàm nhanh chóng nhận ra cô gái người Anh này, không khỏi nở nụ cười.
"Đồng đội của tôi đã bị đưa đến nơi khác, bây giờ chỉ còn một mình tôi thôi." Irene đi tới, nhìn Mục Ninh Tuyết rồi nói: "Tu vi của cô tăng lên rất nhiều, có thể phát hiện ra tôi. Sự quấy nhiễu tâm linh của tôi vậy mà không có hiệu quả với cô."
"Cô đi theo chúng tôi?" Mục Ninh Tuyết chất vấn.
"Cũng có thể xem là vậy. Nhưng hai bạn yên tâm, tôi không có địch ý gì cả. Vừa nãy nghe hai bạn nói chuyện, muốn tìm một đồng đội nhưng lại rất khó khăn. Cái không gian méo mó chắp vá này trông không lớn, nhưng có nhiều nơi bị nén lại nên diện tích thực tế khá rộng lớn. Nếu hai bạn đang cần một pháp sư hệ Tâm Linh, vậy thì tôi có thể đảm nhiệm vị trí đó." Irene lịch sự trả lời, đôi mắt màu vàng kim cũng ánh lên vẻ chân thành.
"Cô có biết chúng tôi định làm gì không, Irene bé bỏng?" Mạc Phàm cười nói.
Tại quốc quán ở Thượng Hải, Irene đến từ đội tuyển Anh quốc đã để lại cho Mạc Phàm ấn tượng khó quên. Dù sao thì hôm đó cũng đã mời nhau ăn tôm hùm đất cay, Mạc Phàm cảm thấy Irene sẽ không có địch ý gì.
Huống chi trong hoàn cảnh cả mười sáu quốc gia đều bị phân tán, nhanh chóng tìm kiếm đồng đội là lựa chọn đúng đắn nhất. So với việc tùy tiện kết nạp những người không quen biết trên đường đi, Mạc Phàm càng tin tưởng Irene hơn.
"Cướp đồ của người khác... tôi cảm thấy suy nghĩ này của cậu rất đúng đắn. Bản chất của cuộc thi này chính là sự cạnh tranh giữa các quốc gia. Tôi nghĩ cho dù nơi này tài nguyên có dồi dào đến đâu, cũng sẽ có lúc 160 người chạm mặt nhau, việc cướp đoạt là không thể tránh khỏi. Thay vì lãng phí thời gian giả vờ hợp tác, chi bằng cứ thẳng tay cướp đoạt cho nhanh gọn." Irene nói thẳng.
"Cô muốn vào đội?" Mạc Phàm hỏi.
"Ừm, đúng vậy. Tôi chủ tu hệ Thủy, phụ tu hệ Tâm Linh. Chỉ là tôi không rõ hai người cần pháp sư hệ Tâm Linh để làm gì?" Irene nói.
"À, cái này..." Mạc Phàm nhìn Mục Ninh Tuyết, trưng cầu ý kiến của cô.
Lựa chọn tốt nhất dĩ nhiên là Tương Thiểu Nhứ, một người có thể hoàn toàn tin tưởng. Nhưng đúng như Irene nói, tìm được Tương Thiểu Nhứ trong không gian này là chuyện không hề dễ dàng, sẽ tốn rất nhiều thời gian, mà trong lúc đó có thể bỏ lỡ không ít bảo vật quý giá. Hơn nữa, những người khác sớm muộn cũng sẽ nhận ra, thay vì khổ cực đi săn yêu ma, cướp của người khác chẳng phải dễ dàng hơn sao? Lợi ích về sau lại càng lớn, đến lúc đó muốn ra tay sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Mục Ninh Tuyết khẽ gật đầu, cảm thấy Irene không có ác ý. Cô ấy thực sự muốn tìm đồng đội, nếu không thì khi phát hiện ra hành động của hai người, cô ấy đã xuất hiện cùng một đám người khác chứ không phải chỉ một mình.
"Tốt, nhân danh đoàn trưởng của Đoàn Trộm Phàm Tuyết, tôi chính thức cho phép cô gia nhập. Xin hãy tuân thủ tốt nội quy, không được phản bội. Mặt khác, dù sao đây cũng là do hai chúng tôi lập ra trước, cô là người đến sau, nên đồ cướp được thì chúng tôi mỗi người bốn phần, cô hai phần. Đương nhiên về phương diện chiến đấu, cô không cần lo lắng, hai chúng tôi sẽ gánh vác phần nguy hiểm nhất." Mạc Phàm nói ra các quy tắc.
Mục Ninh Tuyết đứng bên cạnh mà không khỏi trợn tròn mắt.
Mạc Phàm thật sự muốn làm cho ra ngô ra khoai sao? Đến cái tên "Đoàn Trộm Phàm Tuyết" cũng nghĩ ra được, mà những lời nói với Irene lại vô cùng hợp tình hợp lý. Điều này làm Mục Ninh Tuyết nhớ lại, khi còn nhỏ, mỗi lần Mạc Phàm làm "vua trẻ con" đều nghĩ ra những trò chơi mới lạ, đám trẻ trong xóm đều răm rắp nghe theo lệnh của hắn, quậy tung cả con hẻm nhỏ, chơi đến quên cả trời đất.
"Ừm, khá hợp lý." Irene cũng không có ý kiến, dù sao cũng là người đến sau, không nên quá tham lam.
"Vậy thì được rồi. Tôi vừa mới nói, chúng ta hành nghề này..." Mạc Phàm vỗ ngực, thần thái tự nhiên đến mức khiến Mục Ninh Tuyết và Irene phải tự hỏi trong đầu, liệu Mạc Phàm có thật sự là một pháp sư không, sao cứ mở miệng ra là lại giống như một người hoàn toàn khác vậy.
"Hành nghề này, quan trọng nhất là phải có tình báo. Có tình báo, chúng ta sẽ biết kẻ nào có đồ tốt, kẻ nào không, biết ai đang lạc đàn, biết vị trí và cả trạng thái của bọn họ... Chúng ta ít người nên yếu thế hơn, nhưng ưu điểm là hành động nhanh gọn, thấy không ổn là chuồn. Nhưng cũng vì ít người nên chúng ta dễ bị người khác hội đồng. Nếu không lựa chọn mục tiêu thích hợp, người bị cướp sẽ chính là chúng ta." Mạc Phàm nói một tràng trôi chảy, hùng hồn, không chút vấp váp.
"Nhưng chúng ta lấy tình báo ở đâu? Hệ Tâm Linh của tôi không mạnh đến mức có thể đọc được suy nghĩ của người khác." Irene nói.
"Tại sao phải đọc suy nghĩ của người khác?" Mạc Phàm hỏi ngược lại.
"Nếu không thì chẳng lẽ ba chúng ta lại chạy khắp nơi để dò la địa hình?" Irene nói tiếp.
Mục Ninh Tuyết cũng nhìn Mạc Phàm, muốn biết hắn lấy tình báo từ đâu ra.
Lúc này, Mạc Phàm ngẩng đầu lên nhìn bầu trời u ám.
Mục Ninh Tuyết và Irene đều là những cô gái cực kỳ thông minh, đương nhiên hiểu rằng Mạc Phàm không chỉ đơn thuần nhìn lên trời, mà là đang nhìn những con Đồng Tử Ưng bay lượn trên cao.
"Cậu quả thật là một thiên tài." Irene lập tức bật cười, cô đã biết phải dùng kỹ năng hệ Tâm Linh của mình vào đâu rồi.
Đôi mắt Mục Ninh Tuyết cũng lóe lên một tia sáng, thầm tán thành ý tưởng này của Mạc Phàm. Quả nhiên kẻ có đầu óc gian manh luôn nghĩ ra được những cách mà người thường không tài nào ngờ tới.
Nói về tình báo, trong không gian méo mó này, còn ai biết nhiều hơn những con Đồng Tử Ưng kia chứ? Chỗ nào có Đồng Tử Ưng lượn vòng trên cao, chỗ đó chắc chắn có người ở dưới. Nơi nào có ma pháp, nơi đó sẽ có Đồng Tử Ưng bay tới. Tạm bỏ qua việc chúng đang phát trực tiếp cho khán giả toàn thế giới xem, bản thân những con Đồng Tử Ưng này nắm giữ rất nhiều thông tin.
Vì vậy, đội nào đang giữ bảo vật, đội nào bị phân tán, đội nào đã kiệt sức, đội nào mạnh nhất, những con Đồng Tử Ưng này đều biết rất rõ.
Mà người có thể lấy được thông tin từ chúng, cũng chỉ có pháp sư hệ Tâm Linh.
Bởi vì mỗi học viên đều đại diện cho quốc gia của mình, lại có khán giả toàn cầu theo dõi, nên không ai để ý đến những con Đồng Tử Ưng này. Dù sao thì trong quy tắc thi đấu đoạt bảo cũng không có điều nào cấm đọc ký ức của Đồng Tử Ưng, cũng không nói là không được tập kích chúng. Đến lúc có người chất vấn, bọn họ cũng có lý do để biện bạch.
Mạc Phàm tin rằng chuyện này chẳng có gì to tát, sẽ không ai có thể hỏi tội được họ.
Sau khi nghe Mạc Phàm nói kế hoạch, Mục Ninh Tuyết và Irene, hai cô gái rất ít khi làm những chuyện không đứng đắn, tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên. Dù sao nắm được tình báo từ Đồng Tử Ưng, chẳng khác nào bảo vật sẽ cuồn cuộn chảy vào túi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Chí Quái Thư