Chương 1115: Liên Minh Lục Quốc
Mạc Phàm biết rõ đi đêm lắm có ngày gặp ma, cho nên ba người đã chia đều chiến lợi phẩm, đúng theo nguyên tắc không bỏ hết trứng vào một giỏ, chính là để phòng ngừa trường hợp thế này.
Mạc Phàm bị bắt, cùng lắm là ăn một trận đòn. Dưới sự giám sát của Đồng Tử Ưng, đám học viên các quốc gia khác dù có tức giận đến đâu cũng không dám giết hắn, chỉ có thể bắt hắn giao nộp đồ trong tay ra. Cùng lắm là mất một phần ba, sau khi thoát thân vẫn còn giữ lại được kha khá, chẳng thiệt hại bao nhiêu.
Mạc Phàm cũng không ngây thơ đến mức cho rằng chỉ có vài người bố trí kết giới để bắt một tên trộm vặt như mình. Quả nhiên, từ phía xa có bảy tám người nữa đang vây lại nơi này.
Kết giới bằng nước này không mạnh, cũng không kiên cố. Mạc Phàm muốn phá cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian, nhưng những người kia đã bao vây kín kẽ, không cho hắn cơ hội làm vậy.
Bây giờ Mạc Phàm đã hiểu vì sao bọn chúng lại cắm trại ở một nơi trống trải như thế này rồi, chẳng qua là để hắn không có đường chạy trốn.
"Tao muốn giết tên khốn nạn này!" Mios giận dữ như một con sư tử cái, muốn lao thẳng về phía Mạc Phàm.
Pháp sư Thủy hệ Pinol đứng bên cạnh cản Mios lại, nở nụ cười điềm tĩnh nói: "Mạc Phàm à, sao cậu không nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay nhỉ? Để dụ cậu ra mặt, chúng tôi đã phải dùng Hồn Chủng làm mồi nhử đấy... Giờ thì trả lại Hồn Chủng đây, tiện thể nôn hết những bảo vật khác ra luôn, mỗi người chúng tôi sẽ cố gắng nhẹ tay với cậu một chút."
Pinol trông có vẻ như một gã quý tộc Tây Ban Nha lịch thiệp, ôn hòa, nhưng trong ánh mắt lại lộ rõ vẻ hẹp hòi, thù dai. Pinol là kẻ có thù tất báo, trong vòng loại, Mạc Phàm suýt chút nữa đã khiến đội tuyển Tây Ban Nha của gã bị loại, làm cho Pinol đang định thể hiện sức mạnh thì phải ngậm ngùi rời sân, trở thành một kẻ đáng thương.
Về phần đội tuyển Ai Cập, Mios, Steve và Said đều coi Mạc Phàm là kẻ thù truyền kiếp, ánh mắt ba người họ nhìn chằm chằm vào hắn.
"Kết giới này là các người cố ý chuẩn bị cho tôi à? Vậy thì cũng tốn không ít ma thạch đâu nhỉ, thật là lãng phí." Mạc Phàm nhìn món quà lớn này nhưng không hề hoảng hốt.
Pinol thấy Mạc Phàm không có ý định giao ra bảo vật, cười nhạt nói: "Cậu không nhìn lại xung quanh một lần nữa sao, biết đâu lại có người quen của cậu thì sao."
"Hahaha, không ngờ cậu lại bị tôi tóm được, thật dễ dàng! Đừng tưởng chúng tôi không biết cậu cùng cô gái Băng hệ kia đi khắp nơi cướp bảo vật của người khác. Thế là chúng tôi đã lập nên cái bẫy này, không ngờ loại người như cậu gan cũng lớn thật, đối mặt với nhiều người như vậy mà cũng dám mò tới ăn trộm!" Yake cười lớn, đi về phía Mạc Phàm.
"Hừ, cướp Thạch Tâm Tạng của tôi, khiến đồng đội xa lánh tôi, cậu có biết tôi xấu hổ thế nào không? Lúc đó tôi đã thề, cho dù trong cuộc thi này không tìm được thứ gì, bằng mọi giá cũng phải tìm cho ra cậu!" Angelo hét lên.
Đi cùng với Yake và Angelo còn có nữ pháp sư Lôi hệ Hannah, cùng năm học viên khác, lần lượt là người Canada, người Anh, người Pháp, còn hai người trong số đó cũng là nạn nhân của Mạc Phàm.
Mấy người đến từ các quốc gia khác nhau tập trung tại đây, sức chiến đấu thật đáng kinh ngạc. Yake, Hannah, Angelo cùng những người khác vốn chẳng có tiếng nói chung với đội Tây Ban Nha và đội Ai Cập. Nhưng họ có chung một kẻ thù, đó chính là tên cướp Mạc Phàm, một kẻ đến từ Trung Quốc hèn hạ, vô liêm sỉ... Vô cùng đáng khinh.
Chính sự xuất hiện của Mạc Phàm đã khiến họ liên minh lại với nhau.
...
Những người có liên quan ở mỗi quốc gia đang ngồi trên ghế để theo dõi diễn biến cuộc thi thông qua màn hình phát sóng.
Quả nhiên, sự việc tại hạ lưu con sông được chiếu lên màn hình, khán giả trên toàn thế giới đang thấy cảnh Mạc Phàm bị bao vây.
Đồng Tử Ưng có rất nhiều, tất nhiên ai cũng thấy được hoạt động của Phàm Tuyết Đạo Tặc Đoàn. Nói thật, Trung Quốc gần như trở thành tâm điểm bị chửi mắng của những khán giả quá khích. Những người có quyền lực cao cũng chỉ biết cười khổ, ba người họ không làm trái quy định, không có gì đáng trách. Thật ra thì học viên nào cũng cướp đoạt nhưng không công khai, còn Phàm Tuyết Đạo Tặc Đoàn lại công khai đi cướp.
May là có Irene trong tổ đội đó, nên bên nước Anh cũng nhận một phần mắng chửi. Các quý ông lịch sự ở nước Anh đang xem thi đấu đoạt bảo cũng cảm thấy xấu hổ thay.
Gần mực thì đen, tại sao công chúa Irene lại ở trong tổ đội của những người phương Đông này? Mặc dù cứ nhìn thấy cảnh công chúa Irene đi cướp bảo vật thành công thì trong lòng mừng rỡ không thôi, nhưng mà việc này có gì đó không đúng lắm.
Còn bên phía Trung Quốc thì hô hào cổ vũ.
Mạc Phàm cùng Mục Ninh Tuyết không dùng cách bình thường để tham gia Học Phủ Chi Tranh. Vậy mà ở vòng đấu loại, hai người này đã biểu hiện xuất sắc, được vô số người ủng hộ. Trong trận thi đấu này, họ lại làm cho mọi người được mở mang tầm mắt hơn, liên tục cướp được tài nguyên, cùng với những kỹ năng trộm cướp thượng thừa, Phàm Tuyết Đạo Tặc Đoàn của Trung Quốc cướp ngang cướp dọc, cướp bảo vật của những người nước ngoài, cướp luôn trái tim của mọi người trong nước.
Người Trung Quốc đông, nên trên các phương tiện truyền thông đều ủng hộ. Dù liên minh châu Âu có cùng nhau bỏ phiếu phản đối thì cũng không qua được cư dân mạng của Trung Quốc.
Thực sự Ngả Giang Đồ dẫn dắt đội ngũ cũng có biểu hiện xuất sắc nhưng lại có quá nhiều quy tắc. Mọi người lại thích cảm giác hồi hộp, căng thẳng, phấn khích khi Mạc Phàm đi trộm cướp hơn, cái cảm giác này khi xem tranh tài khó mà có được.
Nhưng bây giờ nhìn thấy cảnh Mạc Phàm bị vây, hàng trăm triệu người Trung Quốc cũng thót tim, chửi mắng các học viên nước khác là vô liêm sỉ, hèn hạ.
...
"Lão phu cũng phục tên nhóc Mạc Phàm này rồi, gây thù chuốc oán đến mức để sáu quốc gia phải liên minh lại diệt trừ." Bàng Lai nhìn màn hình, cảm thán một tiếng.
Phong Ly, Tùng Hạc, Hàn Tịch cùng những vị lãnh đạo khác đều đang ngồi xem, trong lòng ba người họ cảm thấy bất an.
Đội tuyển Quốc gia Trung Quốc vốn chưa từng gặp vấn đề gì lớn, giờ lại có chuyện như Mạc Phàm, đi cướp đoạt bảo vật của các quốc gia khác, đâu phải là chuyện mà ai cũng có thể làm được.
"Khụ khụ, Mạc Phàm là một đội viên tự học thành tài, nhiều khi biết dùng một chút bàng môn tả đạo, mấy vị không cần..." Phong Ly đối mặt với mấy vị lãnh đạo lớn, đang nói chuyện vui vẻ, giờ thấy sự việc này đã làm mất vui vài phần, chỉ có thể hạ giọng giải thích vài câu.
Ai ngờ Phong Ly còn chưa nói hết, Nghị trưởng Thiệu Trịnh đã cau mày nói một câu làm người khác trợn mắt há mồm.
"Bị bao vây rồi, Mạc Phàm làm sao thoát ra được đây?"
"Đúng vậy, quả thật rất khó để thoát. Đáng lẽ phải rửa tay gác kiếm từ trước, giờ thì trúng kế rồi, haizz."
Bàng Lai, Hàn Tịch, Tùng Hạc, Phong Ly cũng bó tay. Bọn họ không ngờ được mấy vị lãnh đạo khác, bao gồm cả Nghị trưởng Thiệu Trịnh, cũng bị tên nhóc Mạc Phàm này cuốn vào câu chuyện, tâm trạng ai nấy đều căng thẳng không thôi.
"Chỉ mong hai nha đầu kia không sao." Một vị lãnh đạo nữ cũng thở dài.
"Mạc Phàm hẳn là đã truyền tin cho hai cô bé kia rồi... A, mọi người mau nhìn bóng dáng nhỏ kia, có phải là cô bé thông minh đó không, sao lại chạy ra ngoài rồi?" Thiệu Trịnh nhô đầu ra một chút, chỉ tay vào màn hình.
Trên màn hình chính vẫn là cảnh Mạc Phàm bị bao vây, nhưng khi đổi qua một con Đồng Tử Ưng khác, liền thấy được hình ảnh của Mục Ninh Tuyết và Irene.
Hai người họ từ chỗ ẩn nấp chạy ra, hướng về phía của Mạc Phàm.
"Vẫn có nghĩa khí, không vứt bỏ đồng đội."
"Nhưng như thế chẳng phải là toàn quân bị diệt sao? Đồ đến tay còn để mất, số lượng lại không ít. Những học viên kia hận Mạc Phàm đến thấu xương, hẳn là sẽ giáo huấn Mạc Phàm một trận ra trò."
...
...
Dưới hạ lưu con sông, Mạc Phàm nhìn thấy Mục Ninh Tuyết cùng Irene đang tới đây, cảm động thì có đấy, nhưng giờ lại có chút bất lực.
Thế là xong, hai người họ đến đây thì toàn bộ bảo vật sẽ được chia đều cho mấy người kia.
Tiền tài là vật ngoài thân, coi như chuyện nhỏ cũng không sao, nhưng đám người này chạy đến đây không chỉ để giật đồ, mà còn để đánh Mạc Phàm cho hả giận. Dưới loại cạnh tranh này, bọn họ sẽ không có chút thương hại nào, đặc biệt là Hannah và Mios, hai người này chắc chắn muốn chà đạp lên Mục Ninh Tuyết và Irene vì hai người họ rất nổi tiếng.
Angelo, Yake lại mong Mục Ninh Tuyết cùng Irene tự chui đầu vào lưới, cho nên cũng không ngăn cản, để cho họ đoàn tụ với Mạc Phàm, nở nụ cười kỳ lạ với đôi uyên ương bất hạnh này.
"Thật là làm người khác cảm động, làm cướp mà cũng biết diễn tuồng tình cảm sướt mướt thế này à?" Hannah đứng đó châm chọc.
"Irene, tại sao cậu lại đi cùng với họ?" Người đến từ nước Anh, Hibbert, nhìn Irene với vẻ mặt kinh ngạc.
"Hibbert, tôi sẽ trả lại đồ của cậu, đừng nhúng tay vào chuyện này, được chứ?" Irene nói.
Hibbert đã từng quen Mạc Phàm tại thi đấu quốc quán. Hibbert vô cùng bất mãn khi thua trước một quốc quán nhỏ bé của Trung Quốc, hơn nữa đội nhỏ của gã cũng bị Mạc Phàm cướp, nên Hibbert chắc chắn muốn lấy lại công bằng.
"Irene, tôi không làm được. Người này làm chuyện quá đáng giận, nếu không cho cậu ta biết thế nào là lễ độ thì Anh quốc của chúng ta còn mặt mũi nào nữa!" Hibbert giận dữ nói.
Nói xong, Hibbert liền nói với những người khác: "Irene là công tước của chúng tôi, cô ấy cũng bị cậu ta vô liêm sỉ dụ dỗ, lợi dụng. Xin đừng làm cô ấy khó xử."
"Tôi không cho rằng cô ấy không tham gia." Nữ học viên Canada, Beth, nói.
Beth là một học viên ít danh tiếng, thực lực đứng cuối trong đội tuyển Canada. Nhưng Irene thì khác, thực lực vượt trội, khí chất cao quý, có địa vị cao, xinh đẹp và dịu dàng, là hình mẫu hoàn hảo trong tim của vô số người. Nếu ở chỗ này đánh bại được Irene, Beth sẽ được xem như là tỏa sáng. Thà bị người hâm mộ của Irene chửi bới còn hơn là mãi mãi vô danh tiểu tốt, Beth đã chán ghét cái cảm giác không được ai chú ý rồi.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ
Đề xuất Voz: Em đã là thiên thần