Chương 1134: Xếp Hạng Thêm Một Bậc Nữa

Mạc Phàm cũng không nghe Giang Dục phân tích thêm về những người khác, dù sao chỉ cần nhớ một vài gương mặt xuất chúng là được rồi.

Với trận thi đấu cuối cùng, có thể nói Mạc Phàm tràn đầy tự tin. Hiện tại hệ Ám Ảnh có yếu đi đôi chút, nhưng dùng để hỗ trợ chiến đấu thì vẫn ổn. Độn Ảnh cấp năm kết hợp với Ám Tước Đấu Bồng giúp năng lực né tránh của Mạc Phàm trên đấu trường trở nên mạnh vô đối. Nếu có cơ hội sử dụng Ty Dạ Thống Trị để khống chế, lại xen kẽ ma pháp hủy diệt thì không ai có thể ngăn cản nổi.

Đáng tiếc là ma pháp cao giai của hệ Triệu Hoán vẫn chưa học được. Mạc Phàm không thể quên được cảnh tượng Giang Dục gọi ra thú triều, nếu có kỹ năng này thì Mạc Phàm có thể cân cả mười người cũng được.

...

Sáng sớm tinh mơ, Venice đã vang lên những tiếng chuông cổ kính, đánh thức những người dân ở vùng Địa Trung Hải này dậy.

Sau tiếng chuông là những bản nhạc mang đậm phong cách Italy, du dương thanh thoát. Giai điệu vang lên khiến không khí trong lành càng thêm tươi mát.

Đã đến lúc khai mạc trận thi đấu cuối cùng. Tám quốc gia thể hiện xuất sắc trong phần thi Đoạt Bảo đứng thành một hàng giữa sân đấu lớn, dưới tám lá cờ khác nhau, đại diện cho tám quốc tịch khác nhau. Trên khán đài, hàng chục nghìn người đang ngồi xem, hò reo cổ vũ.

Tám đội tuyển, tổng cộng 100 người. Mặc dù những đội bị loại cũng có những học viên xuất sắc, nhưng bị loại là bị loại, những học viên này cũng không thể so sánh được với một trăm người đang đứng ở đây, bất kể là danh tiếng hay sức ảnh hưởng trong tương lai.

Thực lực, hoàn cảnh, xuất thân, đối thủ mỗi người mỗi khác, nhưng khi đứng chung trên một sân khấu, vinh quang và cơ hội sẽ tạo ra khoảng cách rất xa so với những đối thủ cùng trang lứa.

Trong buổi lễ khai mạc sẽ có bốn ván đấu, tám quốc gia cùng thi đấu trong ngày hôm nay, sau đó sẽ dựa vào kết quả thắng thua để tiến hành tranh tài vào ngày mai, cũng là bốn ván đấu.

Không có loại trực tiếp, mà sẽ dựa theo kết quả thắng thua để quyết định quốc gia nào mới là quán quân.

“Chúng ta có tất cả năm cơ hội, nếu tính theo xác suất thì chúng ta sẽ đấu với hầu hết các quốc gia khác. Nếu gặp phải đội mạnh thì không cần phải nói, nhất định phải ứng phó toàn lực, phải thắng được họ hoặc ít nhất là cầm hòa thì mới có thể lọt vào top 3. Sẽ không có phần thưởng nào cho năm hạng cuối cùng. Mặc dù không muốn tạo thêm gánh nặng cho các cô cậu, nhưng có một vài việc các cô cậu nên biết thì sẽ tốt hơn...” Phong Ly nói với vẻ nghiêm túc chưa từng có.

“Là chuyện gì vậy?” Mạc Phàm hỏi.

Mọi người đều biết Mạc Phàm là một tên “mù chữ” về những chuyện này, cho nên khi hắn hỏi câu đó, đến cả Tổ Cát Minh, Mục Đình Dĩnh, Quan Ngư cũng lười cười nhạo.

Xuất thân từ gia đình danh giá, bọn họ biết nhiều hơn những người khác. Học Phủ Chi Tranh, nếu nói là một cuộc quyết đấu ma pháp quy mô lớn trên toàn cầu, thì nó cũng liên quan tới việc phân chia một số tài nguyên hiếm có, những thứ không được chia đều mà phải dùng thực lực để phân định.

Yêu ma hoành hành, tài nguyên trong các thành thị của con người vô cùng khan hiếm. Một số tài nguyên hiếm nhưng lại cực kỳ quan trọng, các cường quốc không thể dùng chủ nghĩa bá quyền để chiếm làm của riêng được, họ cần một lý do chính đáng, công bằng, đường đường chính chính, một cách làm văn minh...

Cách này chính là để cho các học viên cao giai dùng thực lực nói chuyện, từ đó Học Phủ Chi Tranh ra đời.

Thứ hạng rất quan trọng, nó ảnh hưởng trực tiếp đến sự phân chia tài nguyên hiếm trên trường quốc tế. Chỉ cần nhận được một viên ma khoáng cấp A cũng đã cung cấp đủ năng lượng để xây dựng một thành phố, một pháo đài. Nhận được một ngọn núi Thứ Tỉnh Thạch, thì sản lượng khai thác hàng năm cũng đủ để một quốc gia bồi dưỡng mấy chục nghìn ma pháp sư. Bất kể những pháp sư này tu luyện tới trình độ nào, họ đều làm cho sức mạnh quốc gia đó tăng lên.

Kiểu chia bánh này tuy không được công khai cho toàn thế giới, càng không để người dân bình thường biết được, nhưng nó là cách phân chia tiêu chuẩn và khả thi nhất trong xã hội hiện nay.

Được nghe giải thích, Mạc Phàm hiểu ra ngay: “Khó trách quốc gia lại coi trọng chúng ta như thế, sẵn lòng cung cấp nhiều tài nguyên đến vậy. Hóa ra chúng ta chỉ hưởng phần nhỏ, còn quốc gia lại dựa vào thứ hạng để hưởng phần lớn. Lại nói, em biểu hiện xuất sắc như vậy, chúng ta lại bước vào trận đấu cuối cùng này, vậy quốc gia có phần thưởng gì đặc biệt cho em không? Lỡ như bên Nhật Bản tặng cho em hai mỹ nhân tuyệt sắc, hoặc là bên Anh quốc cho em một trang viên hàng trăm tỷ, hầu gái không mảnh vải che thân, bảo em trung thành với hoàng đế của họ, hay là...”

Khi Mạc Phàm nói ra những lời này, mọi người đều tỏ vẻ không quen biết hắn. Đoán chừng cũng chỉ có loại xuất thân bình dân như Mạc Phàm mới không biết quốc gia nào đang bỏ tiền của ra nuôi cái tên ma pháp sư lông bông không bị trói buộc như hắn.

Dù sao sau lưng Mạc Phàm cũng không có gia tộc hay hiệp hội ma pháp nào, cho nên hắn có thể thoải mái làm những điều mình thích mà không chịu sự gò bó. Còn những người khác thì luôn phải giữ khuôn phép, mỗi lời nói, mỗi cử chỉ đều có người giám sát. Đối mặt với lãnh đạo, giáo viên, hay những người tổ chức thi đấu mà không có lễ phép đều sẽ bị quy là do thế gia dạy dỗ có vấn đề.

“Tôi thấy cậu không chỉ thích tiền mà còn thích cả người đẹp nữa. Tốt, cậu thích người đẹp như thế nào, tôi làm mối cho cậu. Ở Trung Quốc, mặt mũi của tôi cũng có chút giá trị, ít ra người khác không thích cậu thì cũng không đến mức đá cậu ra khỏi cửa đâu.” Một giọng nói ôn hòa của người đàn ông trung niên truyền tới.

“Đại nghị trưởng!”

“Đại nghị trưởng!”

Phong Ly, Tùng Hạc nhìn thấy người vừa tới, vội cung kính chào hỏi, khí chất nghiêm nghị của một đạo sư ban nãy đã biến mất không còn một dấu vết.

“Uầy, là đại nghị trưởng...” Triệu Mãn Duyên kinh ngạc thốt lên, nhưng trong lòng lại vô cùng phấn khích. Thấy đại nghị trưởng đi tới, Triệu Mãn Duyên vội vàng ưỡn ngực ngẩng đầu, làm ra dáng vẻ khí chất của một công tử con nhà giàu nhất nước.

Những người khác đều có cử chỉ khiêm tốn, kể cả Ngả Giang Đồ, người hiếm khi thấy các lãnh đạo khác tới kiểm tra, cũng vội vàng thu lại vẻ kiêu ngạo của một quân nhân và chào theo kiểu nhà binh với Thiệu Trịnh.

Thiệu Trịnh cũng chào lại theo kiểu nhà binh. Vị đại nghị trưởng này cũng xuất thân từ trong quân đội. Chỉ là lúc Mạc Phàm đang quan sát vị đại boss của quốc gia này, hắn cảm thấy vị này cũng không khác gì mấy ông chú bán đồ ăn ngoài chợ mà hắn hay mua, nói trắng ra chỉ là ăn mặc lịch sự, khí chất đoan trang hơn cha mình là Mạc Gia Hưng một chút, còn lại cũng chẳng có gì đặc biệt.

Nếu đã có thân phận nghị trưởng thì đạo hạnh ma pháp phải thuộc cấp cao nhất của Trung Quốc, thế mà Mạc Phàm lại cảm giác trên người vị nghị trưởng này không có một chút khí tức ma pháp nào.

Những cao nhân trong truyền thuyết thường như vậy sao, nhìn qua không khác gì người bình thường? Rốt cuộc ma pháp của con hàng này mạnh đến cỡ nào mới có thể che đậy hoàn toàn khí tức ma pháp?

“Mạc Phàm, đừng có ăn nói lung tung trước mặt đại nghị trưởng. Phục vụ đất nước mới là vinh quang nhất, dù không có gì thì cậu vẫn là một học viên của đội tuyển Trung Quốc!” Phong Ly quát mắng, dạy dỗ nghiêm túc, nói xong những lời này, lại dùng tâm linh truyền âm vào đầu Mạc Phàm: “Nếu cậu dám chạy đi làm Hán gian thì tôi sẽ đánh gãy chân chó của cậu!”

“Em chỉ tùy tiện nói thôi, thầy làm gì căng thế. Đã dốc hết sức vì vinh quang quốc gia, em có đòi hỏi gì đâu, nhưng mà nếu có thì tốt hơn thôi. Về chuyện mai mối, tán gái thì em có thể tự mình làm được. Em đoán trong số những ma pháp sư chưa kết hôn ở đất nước chúng ta, cũng không có mấy người mà em không đánh bại được.” Mạc Phàm nở nụ cười.

“Cậu nghiêm túc một tí thì chết à!” Râu của Phong Ly sắp dựng đứng cả lên rồi.

“Haha, những lời cậu nói là sự thật. Ngày trước lúc còn trẻ, tôi cũng đã từng đánh cho những tên có ý định cướp vợ của tôi một trận. Ban đầu vợ tôi thích mẫu người đẹp trai, sau đó bà ấy phát hiện ra lúc tôi đánh nhau trông rất đẹp trai, thế là chúng tôi về chung một nhà.” Thiệu Trịnh phá lên cười.

“Nghị trưởng à... nói những lời đó không thích hợp lắm.” Lão bí thư trưởng của nghị viên ho nhẹ một tiếng.

“Tôi đến đây để khích lệ mọi người bằng lời nói, cũng không có phần thưởng vật chất gì cả.” Thiệu Trịnh nói thẳng.

“Đại nghị trưởng, lời khích lệ của ngài đã là phần thưởng lớn nhất rồi ạ!” Tổ Cát Minh nắm lấy thời cơ, nói.

“Vậy thì tốt rồi. Ngoài cổ vũ ra thì tôi cũng có mấy lời muốn nói. Cho dù các cô cậu ở phe nào, cũng nên biết rằng quốc gia chúng ta có địa hình phức tạp, yêu ma lại nhiều, số lượng tà ma nằm trong top 5 trên thế giới. Do sự thiếu hụt tài nguyên, quốc gia chúng ta xếp hạng dưới top 20 mà vẫn chống lại được yêu ma. Đây không phải là vì pháp sư của chúng ta mạnh mẽ thế nào, mà là vì người dân của chúng ta đông, và chúng ta phải trả một cái giá là quá nhiều người hy sinh. Tôi xin lỗi vì đã để Trung Quốc trở thành một quốc gia có tỷ lệ thương vong cao nhất thế giới...”

“Mọi người có thể đứng ở đây xem như là khá xuất sắc rồi. Tôi đặt hy vọng vào mọi người, hy vọng các cô cậu có thể giữ được thứ hạng cao hơn, để chúng ta nhận được nhiều tài nguyên hơn. Xin mọi người trước khi từ bỏ, hãy nghĩ về những yêu ma còn đang hoành hành ở biên giới, hãy đặt tay lên trán mình tự hỏi bản thân đã đến giới hạn chưa, hay vẫn còn có thể tiến thêm được một bậc nữa. Thêm được một hạng, chúng ta sẽ có thêm tài nguyên, và số lượng chiến sĩ hy sinh sẽ giảm được mấy chục nghìn người. Xin nhờ cả vào mọi người.” Thiệu Trịnh bình tĩnh nói, giọng điệu dần chuyển sang trang trọng, rồi lại từ trang trọng đến thành khẩn, từ thành khẩn đến mức bỏ qua thân phận của mình mà khẩn cầu.

Thiệu Trịnh nói những lời này, đã thể hiện rõ sự kỳ vọng của ông vào Học Phủ Chi Tranh lần này.

Một lời này của lãnh đạo quốc gia, đại diện cho toàn thể quốc gia. Mà nói tới quốc gia thì không thể di dời đến nơi nào khác để tránh yêu ma được. Từ sào huyệt, bộ lạc, đế quốc, đến những đồng bằng, dãy núi trải dài, bờ biển mênh mông, hồ nước phức tạp, sa mạc khô cằn... có quá nhiều nơi mà yêu ma sinh sống, chúng nó đang nhìn chằm chằm về phía thành thị của con người. Những người sống trong thành thị thì có người quan tâm, có người không. Nhưng khi đã là một ma pháp sư, thì phải luôn ghi nhớ điều này.

Câu nói của Thiệu Trịnh làm Mạc Phàm nhớ lại những lời của hiệu trưởng Chu đã từng nói trước đây.

Từ những học sinh sơ giai yếu nhất cho đến những học viên cao giai, tất cả đều phải đối mặt với những con yêu ma chưa bao giờ từ bỏ ý định xâm chiếm của mình.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Giới Thiên Hạ (Dịch)
BÌNH LUẬN