Chương 1137: Bỏ Qua Lớp Phòng Ngự
"Thụy Địch, có vẻ đám người phương Đông này coi thường chúng ta rồi," một nữ học viên người Đức có nốt ruồi trên mặt nói.
Cô gái người Đức này muốn ám chỉ rằng thực lực của đội tuyển Trung Quốc cũng không quá mạnh.
Các đội tuyển vào đến vòng chung kết đều sẽ dốc toàn lực. Đội tuyển Trung Quốc năm nay đúng là một con hắc mã, không giống những năm trước, họ đã vào được đến trận cuối cùng. Thế nhưng, có lẽ vì lần đầu tiến xa đến vậy nên trận đầu ra quân họ vẫn chưa bung hết sức, đội hình lại lỏng lẻo. Đội tuyển Đức thật không tài nào hiểu nổi bọn họ đang nghĩ cái quái gì.
Chẳng lẽ bọn họ thật sự nghĩ có thể thắng được một đội tuyển hiếm khi nếm mùi thất bại như chúng ta sao?
"Bọn họ không phải rất thích giấu bài sao? Vậy thì chúng ta cứ cho họ nếm mùi lợi hại, không cho họ cơ hội thay người luôn. Một mạch đánh cho cả năm người bọn họ tàn phế, giành chiến thắng chớp nhoáng để tiết kiệm ma năng cho trận ngày mai," pháp sư Băng hệ Munich nói.
"Đừng khinh địch, có thể họ đang thăm dò chúng ta," đội trưởng Jonson nói.
Hai bên đứng cách nhau 150 mét. Toàn bộ sân đấu cát vàng này có đường kính hơn 300 mét, bước vào cứ ngỡ như lạc giữa sa mạc. Rõ ràng xung quanh Venice được nước bao bọc, nhưng giờ phút này chỉ cảm thấy khô nóng.
Chiến trường được mô phỏng vô cùng chân thực. Các học viên đứng trên hai ngọn đồi cát khác nhau, địa hình cũng không quá trập trùng. Khi ma pháp khởi động, những hạt cát cũng từ từ bay lên.
Về phía đội tuyển Đức, gió hú nổi lên không ngừng, cuộn theo những hạt cát. Cát ngày càng nhiều, tập trung thành những đám mây cát lơ lửng trên đỉnh đầu đội tuyển Đức. Rõ ràng có một pháp sư nào đó đang điều khiển, mượn sức gió để tạo thành một lớp phòng ngự khổng lồ.
...
"Xem ra bọn họ rất biết lợi dụng hoàn cảnh. Vậy thì hãy xem lâu đài cát của tớ đây!" Triệu Mãn Duyên cũng không chịu yếu thế, hắn dậm mạnh chân xuống cồn cát. Dưới sự khống chế của Triệu Mãn Duyên, những hạt cát dưới chân nhanh chóng hình thành một bức tường cát, tạo nên một lô cốt vững chãi.
Năm người đội tuyển Trung Quốc đứng gọn trong lô cốt. Bất kỳ ma pháp hủy diệt nào muốn làm tổn thương họ thì trước tiên phải phá vỡ được công trình phòng ngự này đã.
"Thổ Chi Ấn Ký!" Triệu Mãn Duyên sử dụng ma khí, món đồ này có thể tăng cường uy lực của ma pháp Thổ hệ.
Những dấu ấn này có thể tăng thêm 20% uy lực.
"Cái lô cốt bằng cát này của cậu xấu quá đi," Tương Thiểu Nhứ chê.
"Mẹ kiếp, tớ có phải kiến trúc sư đâu! Làm cho nó chắc chắn thì được, chứ đẹp đẽ thì chịu. Đàn ông bọn tớ tuy có chỗ xấu xí, nhưng dùng tốt là được," Triệu Mãn Duyên cãi lại.
Tương Thiểu Nhứ "xì" một tiếng khinh miệt, không thèm nói chuyện với tên lưu manh này nữa.
Tương Thiểu Nhứ tin chắc Mạc Phàm và Triệu Mãn Duyên thân thiết với nhau như vậy là bởi vì hai người này có chung chí hướng đồi trụy, bẩn bựa.
"Là cấp thứ hai của Thiên Diễm Lễ Tang - Lửa Địa Ngục!" Nam Giác nhìn qua khe hở, lập tức cảnh báo mọi người.
Cấp thứ nhất của Thiên Diễm Lễ Tang là một cơn mưa lửa nhỏ từ trên trời rơi xuống, sau khi tiếp xúc với bất cứ thứ gì sẽ bùng cháy thành biển lửa.
Mà cấp thứ hai, Lửa Địa Ngục, chỉ có một viên đá lửa khổng lồ xuất hiện trên bầu trời, càng đến gần mặt đất càng lớn, trông như những ác quỷ dưới địa ngục đang gào thét.
Bình thường Thiên Diễm Lễ Tang có màu đỏ rực, nhưng bây giờ lại là màu xanh lá cây đậm. Cái vầng lửa bao quanh hòn đá địa ngục cũng mang một màu xanh u tối.
"BÙM!"
Một tiếng nổ vang trời, Lửa Địa Ngục va vào mặt cát gây ra một trận sóng cát kinh hoàng. Những hạt cát sỏi hóa thành hư vô dưới ngọn lửa màu xanh, bao gồm cả lô cốt vững chắc của Triệu Mãn Duyên cũng tan rã ngay trong khoảnh khắc đó.
Ngọn lửa xanh tạo ra một làn sóng xung kích cực mạnh, uy lực quét ngang nửa sân đấu, làm rung chuyển cả kết giới bên ngoài.
Đội hình của đội tuyển Trung Quốc trở nên hỗn loạn.
Bọn họ bị uy lực của Lửa Địa Ngục đánh cho tan tác, ai cũng không ngờ đội tuyển Đức lại không thèm dùng ma pháp sơ giai để thăm dò mà trực tiếp tung ra một kỹ năng Hỏa hệ đáng sợ như vậy.
Phải mất một lúc lâu, ngọn lửa địa ngục mới tiêu tán. Mặt mũi Triệu Mãn Duyên dính đầy cát, trên người còn có vài dấu hiệu bị bỏng.
"Khốn kiếp! Gã đó lại có thể phá vỡ phòng ngự của mình dễ như vậy sao?" Triệu Mãn Duyên tức tối chửi thề.
Triệu Mãn Duyên từng luyện tập với Mạc Phàm, ngay cả ma pháp của Mạc Phàm cũng không thể tùy tiện phá nát phòng ngự của hắn, vậy mà cái tên người Đức kia lại làm được?
"Còn có pháp sư phòng ngự nào vô dụng hơn cậu không hả?" Mục Đình Dĩnh bực bội nói.
"Ma pháp hủy diệt này có gì đó không đúng. Lần sau cậu gia cố thêm một lớp phòng ngự nữa đi," Ngả Giang Đồ nói.
"Gã đó là người đã hạ Minh Bộ Tùng. Chắc chắn ma pháp của cậu ta có bí mật gì đó khiến phòng ngự trở nên yếu đi," Nam Giác phân tích.
"Lại tới nữa kìa! Tốc độ hoàn thành tinh đồ của cậu ta nhanh quá!"
Ngọn lửa màu xanh lá cây đậm lại xuất hiện, lần này không rơi từ trên trời xuống mà ngưng tụ thành một con mãng xà lửa khổng lồ.
Mãng xà lửa chỉ có một con nhưng thân thể to như một con quái vật, toàn thân tỏa ra ngọn lửa xanh biếc. Nó há to miệng, thân hình dài mấy chục mét lao tới.
"Tao không tin mày có thể phá được phòng ngự của tao lần nữa! Thủy Hoa Thiên Mạc!" Triệu Mãn Duyên nổi giận, quanh người hắn xuất hiện những tinh đồ hệ Nước trong veo, rực rỡ.
Ánh sáng tinh đồ lóe lên, một kết giới màn nước dựng đứng sừng sững. Màu lam thủy tinh hoàn mỹ khiến Thủy Hoa Thiên Mạc tràn đầy linh tính.
"Đồ Đằng Ấn Ký!" Triệu Mãn Duyên không giữ lại chút gì, gọi ra sức mạnh từ chiếc mõ rùa.
Những ấn tự đồ đằng xếp thành một hàng rào, in sâu lên Thủy Hoa Thiên Mạc của Triệu Mãn Duyên.
"Hồn chủng Thủy hệ, lại có hàng rào đồ đằng tăng thêm 50% độ kiên cố cho kết giới, tao lại muốn xem mày phá kiểu gì!" Triệu Mãn Duyên gằn giọng.
Thông thường, ma pháp phòng ngự luôn có ưu thế hơn ma pháp hủy diệt. Một ma pháp hủy diệt cùng cấp rất khó xuyên thủng được một ma pháp phòng ngự tương ứng. Triệu Mãn Duyên biết đối phương là một pháp sư hủy diệt thiên tài xuất chúng tại Học Phủ Chi Tranh lần này, nhưng hắn tự tin mình có thể khiến cậu ta phải tuyệt vọng.
"Hú! Hú! Hú!"
Mãng xà lửa màu xanh lao tới, kết giới bằng nước bắt đầu rung chuyển dữ dội. Ngay lúc Triệu Mãn Duyên còn tưởng con mãng xà lửa sẽ tan biến thì nó lại xuyên thẳng qua Thủy Hoa Thiên Mạc, lao thẳng về phía bọn họ.
"Triệu Mãn Duyên, cậu mau làm cái gì đi!" Mục Đình Dĩnh hét lớn.
Mãng xà lửa lao tới, lại là một cảnh tượng hoang tàn, hỗn loạn. Đội hình của đội tuyển Trung Quốc tan tác không còn hình dạng, vì để né tránh con mãng xà lửa mà bọn họ phải vội vàng rút lui sang chỗ khác.
Triệu Mãn Duyên chết lặng, nhìn con mãng xà lửa khổng lồ đang từ từ phá hủy cồn cát.
"Nó... nó xuyên qua được thật sao?" Triệu Mãn Duyên lẩm bẩm.
Thủy Hoa Thiên Mạc của hắn vẫn còn nguyên vẹn, rốt cuộc nó đã lao đến chỗ họ bằng cách nào?
"Ma pháp phòng ngự của chúng ta dường như vô dụng trước ma pháp của cậu ta. Hay nói đúng hơn, ma pháp hủy diệt của cậu ta có thể xuyên qua lớp phòng ngự. Chắc chắn có liên quan đến trời sinh thiên phú! Chẳng trách Minh Bộ Tùng bị hạ trong một chiêu, nhất định là anh ta cũng không ngờ phòng ngự của mình lại trở nên vô dụng như vậy," Tương Thiểu Nhứ nhanh chóng nói ra suy đoán của mình.
Đã hai lần bị như thế. Lần đầu mọi người không biết, còn trách lô cốt bằng cát của Triệu Mãn Duyên quá yếu.
Lần thứ hai, con mãng xà lửa khổng lồ xuyên qua được Thủy Hoa Thiên Mạc của Triệu Mãn Duyên. Vấn đề không phải do phòng ngự của Triệu Mãn Duyên vô dụng, mà do phẩm chất ma pháp của đối phương quá đặc biệt.
Loại phẩm chất này cực kỳ hiếm thấy, chắc chắn có liên quan tới trời sinh thiên phú.
"Nếu phòng ngự đã vô dụng trước ma pháp hủy diệt của gã đó, thì đánh đấm còn có ý nghĩa gì nữa? Một khi dùng hết ma cụ và khải ma cụ, chúng ta chẳng khác nào bia thịt di động cho hắn bắn," Triệu Mãn Duyên nói, mặt mày dính đầy cát.
Hai đợt ma pháp đánh tới đã khiến cả đội phải sử dụng tới bốn món ma cụ phòng ngự. Vốn dĩ họ tính toán sẽ dùng ma cụ vào thời khắc cuối cùng, là con bài tẩy của mọi người, nhưng mới chiến đấu được một lúc mà đã phải trả một cái giá quá lớn.
"Tớ và Tương Thiểu Nhứ sẽ đi khống chế cậu ta. Lão Ngải, tốt nhất cậu nên gây đủ áp lực cho những người còn lại," Nam Giác nói.
Tương Thiểu Nhứ là pháp sư Tâm Linh hệ, có thể nói là khắc tinh của những pháp sư hủy diệt.
Nam Giác tin rằng đối phương sẽ không có phòng ngự tâm linh mạnh mẽ. Tương Thiểu Nhứ sẽ không ngừng gây áp lực tâm linh, còn hắn sẽ lợi dụng ma pháp Âm hệ để quấy nhiễu. Như vậy, Thụy Địch sẽ không thể dễ dàng thi triển ma pháp cao giai được nữa.
Làm vậy tương đương với việc hy sinh hai người để khống chế một người, cho nên Ngả Giang Đồ, Triệu Mãn Duyên và Mục Đình Dĩnh phải đối mặt với bốn người còn lại của đội Đức.
Không còn lựa chọn nào khác. Một pháp sư hủy diệt sở hữu trời sinh thiên phú đáng sợ như vậy cũng đủ sức đánh bại toàn bộ đội ngũ của họ. Nếu không hoàn toàn ngăn chặn được hắn, bọn họ chưa cần chờ đến lúc thay người đã gục ngã hết rồi.
"Liệu có cách nào đối phó được không? Cậu ta không có lý do gì lại bỏ qua việc phòng ngự, nhất định có điều gì đó mà chúng ta vẫn chưa biết," Triệu Mãn Duyên nói.
"Cậu tự mình mà suy nghĩ đi!" Mục Đình Dĩnh hừ lạnh một tiếng, rồi cùng Ngả Giang Đồ đi chiến đấu với các tuyển thủ khác của đội tuyển Đức.
Triệu Mãn Duyên không muốn, nhưng không thể không tham gia.
Phòng ngự của hắn vô dụng với tên pháp sư hủy diệt kia, nhưng không có nghĩa là nó vô dụng với những người khác.
Xử lý xong những người khác rồi sẽ từ từ tính sổ với cái tên pháp sư hủy diệt kinh khủng này sau.
Đề xuất Voz: Ma, Quỷ, Ngải