Chương 1148: Lời Xin Lỗi Của Thư Ký Nghị Trưởng

Câu hỏi này của Mục Nô Kiều khiến Đông Phương Liệt đứng bên cạnh chợt nhớ lại cảnh Mạc Phàm dùng một đấm đánh bại mình rồi biến mất tăm. Hóa ra là hắn đã đến Cố Đô.

"Phải rồi, mọi người sao thế? Chẳng phải tôi thắng rồi sao?" Mạc Phàm nhìn quanh, phát hiện ánh mắt của mọi người có chút kỳ lạ.

Trong ánh mắt kỳ lạ đó có chút gì đó khó tả, tựa như đang nhìn một kẻ điên, nhưng lại xen lẫn cả sự sùng bái và kinh ngạc như thể vừa gặp được thần tiên.

Mạc Phàm không nghĩ nhiều, đi về khu chữa trị để xem tình hình của Triệu Mãn Duyên thế nào.

Chiến thắng lần này không thể không kể đến công lao của Triệu Mãn Duyên. Mạc Phàm phải xem Triệu Mãn Duyên chết hay chưa để còn đốt vàng mã báo tin vui rằng mình đã tiễn đội tuyển Đức về với cát bụi.

Đến phòng hồi sức, Mạc Phàm thấy Triệu Mãn Duyên vẫn còn đang hôn mê.

Triệu Mãn Duyên bị thương rất nặng, cơ hội hồi phục chưa đến một nửa. Mạc Phàm đang định rời đi thì một lão bà sắc mặt khó coi bước đến.

Ngoài lão bà này ra còn có Phong Ly, các học viên khác trong đội tuyển quốc gia, mấy vị đại nghị viên, Bàng Lai, đại nghị trưởng Thiệu Trịnh cùng Hàn Tịch vừa mới kết thúc chương trình của mình. Tất cả mọi người cùng nhau đi tới.

"Mọi người cũng đến xem tình hình của Triệu Mãn Duyên đấy à? Gã rùa đen xui xẻo này dai mạng lắm, chưa chết được đâu." Mạc Phàm cười ha hả.

Hắn cứ ngỡ mọi người sẽ cười theo rồi vào thăm Triệu Mãn Duyên, ai ngờ lão bà Tổ Tuệ Ân lại gượng gạo bước tới, dắt theo Tổ Cát Minh với vẻ mặt như ăn phải phân, rồi cúi gập người trước Mạc Phàm.

Mạc Phàm hơi sững sờ, sau đó liếc nhìn lão hồ ly Hàn Tịch đang tủm tỉm cười.

Lần này thì Mạc Phàm hiểu ra rồi.

"Tôi thật sự xin lỗi, đứa cháu của tôi ăn nói có phần cay nghiệt, là do tôi đã lơ là giáo dục nó. Tôi cũng đã trách nhầm cậu, đó là lỗi của tôi. Cho nên, tôi đưa nó đến đây để xin lỗi cậu, mong cậu rộng lượng bỏ qua, đừng để trong lòng." Giọng của Tổ Tuệ Ân nhẹ nhàng, so với trước đó cứ như hai người hoàn toàn khác nhau.

Thư ký nghị trưởng, một chức vị còn cao hơn cả hội trưởng hiệp hội ma pháp, vậy mà lại đang cúi đầu xin lỗi một học viên trẻ tuổi. Nếu không biết Mạc Phàm chính là đại ân nhân của Cố Đô thì đây quả thật là một chuyện hoang đường khó tin.

"Tôi lại là một kẻ hẹp hòi, nói trắng ra là tiểu nhân đấy. Mà đã là tiểu nhân thì những chuyện thế này tôi thù dai lắm, nên chắc chắn sẽ để trong lòng." Mạc Phàm không có ý định tha cho loại tiểu nhân này, huống chi hắn đã từng nghĩ đến việc giẫm chết tên ngốc Tổ Cát Minh này cả vạn lần rồi.

Nghe Mạc Phàm nói vậy, mặt Tổ Tuệ Ân tối sầm lại như than.

Cậu ta đúng là tiểu nhân thật, khuôn mặt còn lộ rõ vẻ hả hê.

Mạc Phàm không cho Tổ Tuệ Ân một chút mặt mũi nào, khiến bà ta cứ đứng đơ ra đó.

Khi Hàn Tịch kể lại chuyện ở Cố Đô, Tổ Tuệ Ân đã chết lặng.

Những lời phát ngôn của thư ký nghị trưởng, cho rằng Mạc Phàm có rắp tâm bất chính, đã sớm lan truyền ra bên ngoài. Vì có liên quan đến Học Phủ Chi Tranh nên thông tin này đã nhanh chóng lan rộng khắp cả nước. Lại thêm Lục gia cố ý đổ thêm dầu vào lửa để đối phó Mạc Phàm, bôi nhọ danh tiếng hòng làm hắn lung lay tinh thần thi đấu. Việc Hàn Tịch công bố sự thật đã giáng một đòn chí mạng vào Tổ Tuệ Ân và Lục gia độc ác, biến họ thành đối tượng để người dân trút giận.

Đặc biệt là những người đã trải qua tai nạn ở Cố Đô, họ vẫn luôn tôn kính Mạc Phàm và Trương Tiểu Hầu. Họ thà bị người ta chửi cha mắng mẹ chứ nhất quyết không để ai xúc phạm hai người anh hùng của mình. Khi Hàn Tịch công khai sự thật, những tin tức tiêu cực về Mạc Phàm đang ở đầu sóng ngọn gió lập tức biến thành cơn phẫn nộ của quần chúng, yêu cầu vị thư ký nghị trưởng đã phát ngôn bừa bãi kia phải xin lỗi Mạc Phàm.

Lúc nói ra những lời đó, Tổ Tuệ Ân cũng không lường trước được hậu quả. Cho dù Mạc Phàm có là hoàng đế thì bà ta vẫn có thể giải thích, nhưng sự kiện ở Cố Đô không phải là chuyện có thể dùng thân phận để so sánh, càng không thể bóp méo sự thật.

Thư ký nghị trưởng thì là cái thá gì?

Lúc Cố Đô gặp đại kiếp, bà ta có giết được một con vong linh nào không? Có cứu được người dân nào không? Có bắt được nửa con chó săn nào của Hắc Giáo Đình không?

Chẳng làm gì cả, chỉ ngồi trên cao khoa tay múa chân. Chưa đầy một tiếng, Tổ Tuệ Ân đã bị cả thiên hạ chửi bới đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Đây cũng là lý do bà ta phải dắt theo Tổ Cát Minh đến xin lỗi Mạc Phàm trước mặt mọi người. Nếu không xin lỗi thì sự nghiệp của bà ta thật sự sẽ tiêu tùng, cấp trên cũng sẽ không để một người như vậy tiếp tục giữ chức vụ thư ký nữa. Tổ Tuệ Ân đã đụng phải một người mà ngay cả cấp trên cũng không dám lên tiếng bênh vực.

Trong khoảnh khắc đó, các cấp trên đã vạch rõ giới tuyến với thư ký nghị trưởng. Ngay cả Lục gia, vốn vẫn muốn đối phó Mạc Phàm, cũng không dám hành động trực diện nên đã lật mặt, đề cử một người có thẩm quyền để bác bỏ những phát ngôn trước đó của Tổ Tuệ Ân.

Tổ Tuệ Ân suýt chút nữa đã xé xác đám người Lục gia ngay tại chỗ. Bà ta là người thay Lục gia làm mọi chuyện, vậy mà bây giờ lại bị qua cầu rút ván.

Đến bây giờ, Tổ Tuệ Ân còn không dám nhìn giày của Mạc Phàm chứ đừng nói là nhìn mặt. Bà ta hối hận đến phát điên, tại sao lúc đó lại vì thằng cháu ngu ngốc Tổ Cát Minh này mà lên tiếng. Đứa cháu này tuy thông minh nhưng lại không có tầm nhìn, tại sao lại muốn đi nịnh bợ Lục gia, những chuyện này vốn đâu có liên quan đến mình.

"Nghị trưởng, ngài xem, việc này chỉ là hiểu lầm thôi..." Tổ Tuệ Ân nói như sắp khóc. Chỉ mới qua một tiếng mà sự việc đã đi quá xa so với tưởng tượng, bà ta không dám nghĩ đến những chuyện sắp xảy ra.

"Làm thư ký của nghị trưởng, cô biết rõ mình phụ trách việc phát ngôn. Mạc Phàm đã không chấp nhận lời xin lỗi, tôi hy vọng cô có thể tự mình giải quyết cơn giận dữ của quần chúng ngoài kia." Thiệu Trịnh bình tĩnh nói.

Thiệu Trịnh thực ra đã đoán trước được việc này, nhưng mức độ chửi bới của người dân cũng khiến ông ta giật mình. Nếu một đại nghị trưởng như ông mà nói một câu không phải về Mạc Phàm, chắc cũng sẽ bị chửi đến mức này.

Thiệu Trịnh không có ý giúp Tổ Tuệ Ân. Với tội lạm dụng quyền lực, kết bè kéo phái, Thiệu Trịnh đã muốn cho bà ta nghỉ việc từ lâu rồi. Thư ký nghị trưởng trên danh nghĩa là phụ tá, nhưng thực chất là tai mắt do kẻ thù chính trị của ông phái tới giám sát, rất nhiều sách lược mà Thiệu Trịnh muốn thi hành đều bị bọn họ cản trở.

Quan điểm của Thiệu Trịnh là đã ở chức vị này thì phải không thẹn với lòng. Cho nên, dù xét từ đại cục hay vì lòng dân, Tổ Tuệ Ân buộc phải từ chức.

"Mục Nô Kiều, liên lạc với người nhà của em đi. Từ trận đấu sau, em sẽ thay thế vị trí của Tổ Cát Minh." Phong Ly bỗng nhiên quay lại nói với Mục Nô Kiều.

Vừa nghe xong câu này, Tổ Cát Minh liền ngã quỵ xuống đất, hai mắt mở to kinh ngạc.

"Thầy... em..." Tổ Cát Minh định nói gì đó.

"Không cần nhiều lời. Mâu thuẫn giữa hai đứa tôi đã biết từ lâu. Bây giờ chuyện này liên quan đến thứ hạng quốc gia, tôi không muốn vì mâu thuẫn cá nhân giữa các học viên mà dẫn đến thất bại. Cũng đừng nói chuyện nhân quyền công đạo, nếu cậu thắng trận đấu vừa rồi thì tôi cũng sẽ đuổi Mạc Phàm." Phong Ly nói không một chút tình cảm.

Tổ Cát Minh hoàn toàn suy sụp.

Chưa kịp đối đầu với Mạc Phàm, hắn đã thua một cách thảm hại.

Tổ Cát Minh cũng không biết mình đã rời đi như thế nào. Hắn vốn định dựa vào trận đấu kế tiếp để cứu vãn tình thế, để dì Tổ Tuệ Ân không trút giận lên đầu mình, để bà ta vẫn coi hắn là một người có ích. Nhưng bây giờ, tư cách thành viên đội tuyển quốc gia đã bị tước đoạt, hắn thật sự đã trở thành một kẻ vô dụng.

Tổ Cát Minh nằm mơ cũng không thể ngờ được kết cục này.

Rèm cửa mỏng khẽ lay động. Mục Ninh Tuyết tựa đầu vào thành giường, nội tâm phức tạp. Cô muốn được chiến đấu trên sân đấu chứ không phải nằm ở đây.

Quả nhiên, có người đẩy cửa bước vào, không ai khác chính là vị anh hùng đang được cả nước tung hô.

Mục Ninh Tuyết nhìn hắn, hắn cũng thản nhiên cười híp mắt.

"Tuyết Tuyết, anh đến thăm em này. Em thấy trong người khỏe hơn chưa?" Mạc Phàm đi tới, trên người vẫn còn vài vết thương, nhưng trông vẫn tràn đầy sinh lực như thể không gì có thể hạ gục được hắn.

Mục Ninh Tuyết ngước mắt lên, đang định nói một câu chúc mừng thì bỗng thấy trên gò má hắn có một dấu son môi hết sức rõ ràng. Đó là một màu hồng phấn, chủ nhân của đôi môi kia chắc hẳn cũng là một mỹ nhân rung động lòng người, dấu môi rất đầy đặn và tinh xảo.

Mục Ninh Tuyết rất muốn coi như không nhìn thấy, nhưng Mạc Phàm lại cứ ghé sát mặt lại gần. Tâm trạng muốn khen ngợi Mạc Phàm lúc trước giờ đây đã biến thành sự chán ghét và tức giận dâng trào.

"Anh soi gương chưa?" Giọng Mục Ninh Tuyết vẫn bình thản, không có vẻ gì là tức giận.

"Chưa." Mạc Phàm đáp.

Mặt mũi hắn tràn đầy nghi hoặc, liền đi vào phòng vệ sinh soi gương, và đột nhiên phát hiện trên mặt mình có một dấu son môi thơm nồng.

Mạc Phàm cảm giác như sét đánh ngang tai, vội vàng lau đi.

Chết tiệt thật!

Đây là dấu môi của Mục Nô Kiều.

Mục Nô Kiều cũng đã trút được gánh nặng trong lòng, thừa dịp trong phòng chỉ có Triệu Mãn Duyên đang hôn mê nên đã lén hôn Mạc Phàm một cái. Nụ hôn này không có ý gì khác, chỉ đơn thuần là tình cảm bạn bè, dù sao thì việc Mục Nô Kiều có được một suất trong đội tuyển quốc gia cũng có công lao rất lớn của Mạc Phàm.

Vì vậy, để ăn mừng, Mục Nô Kiều đã quên hết tất cả mà hôn Mạc Phàm một cái. Hôn xong mới ý thức được mình đã vượt quá giới hạn, liền giật mình bỏ chạy như một con nai nhỏ.

Mạc Phàm nào có biết, cứ thế vội vàng chạy đến thăm Mục Ninh Tuyết, còn định khoe khoang chiến tích hôm nay mình lợi hại ra sao. Ai ngờ bây giờ lại thành ra thế này.

"Tuyết Tuyết, he he, anh lau rồi. Chúng ta nói tiếp chuyện lúc nãy nhé. Sao tay em lạnh thế, để anh sưởi ấm cho." Mạc Phàm nói.

Đề xuất Voz: Tớ quên rằng mình đã chia tay!
BÌNH LUẬN