Chương 1150: Tam Phương Hỗn Chiến
Hai ngày sau, trận đấu cuối cùng của vòng ba chính thức bắt đầu.
Tâm điểm chú ý đổ dồn vào các đội tuyển trong nhánh thắng.
Ở vòng đấu thứ hai, đội tuyển Mỹ từ nhánh thua đã vươn lên nhánh thắng, trong khi đội tuyển Đức bại dưới tay đội tuyển Pháp, giúp Pháp tiến vào nhánh thắng.
Như vậy, nhánh thắng có bốn đội: vòng một là đội tuyển Hy Lạp đối đầu đội tuyển Trung Quốc, vòng hai là đội tuyển Mỹ và đội tuyển Pháp.
Điều thú vị là tại vòng đấu thứ ba, đội tuyển Mỹ lại chạm trán đội tuyển Hy Lạp. Trận đấu diễn ra vào buổi sáng và kết quả là đội tuyển Mỹ một lần nữa bại trận.
Lần đầu tiên, đội tuyển Mỹ đã không thể đánh bại Hy Lạp. Đến lần tái đấu này, họ còn thảm bại hơn, nguyên nhân là do đối phương có một nữ pháp sư Hệ Không Gian cực mạnh.
Mạc Phàm nhận ra người đó, chính là ả đàn bà điên Asha Corea.
Cả trận đấu, Mạc Phàm vừa ngắm nhìn bờ mông căng mẩy của Asha Corea, vừa tiện thể nhận ra thực lực của cô nàng này quả thực kinh khủng. Đội tuyển Mỹ vốn đã yếu thế hơn, nay lại càng thảm hại, hoàn toàn không có gì kịch tính.
Ở vòng thứ ba, đội tuyển Trung Quốc may mắn gặp đội tuyển Pháp.
Thực lực của đội tuyển Pháp cũng rất mạnh, nếu đội tuyển Trung Quốc muốn thắng cũng phải trả một cái giá không nhỏ. Tuy nhiên, các tuyển thủ Pháp đã bị thương từ trận đấu với Đức, nên phải tung ra cả tuyển thủ dự bị để đối đầu với đội Trung Quốc, kết quả là thảm bại chóng vánh.
Các tuyển thủ Pháp đã cố hết sức chống cự, nhưng khi Mục Ninh Tuyết tung ra Băng Tuyết Lĩnh Vực, họ nhanh chóng tan vỡ.
Chiến thắng này khiến mọi người đều vui mừng, đội không tốn quá nhiều sức lực khi đấu với Pháp. Nếu phải thi đấu thêm một trận nữa, họ vẫn còn đủ sức, chỉ cần thắng thêm một trận nữa là có thể chắc suất top 3.
...
Trong trận đấu với đội tuyển Pháp, Mạc Phàm bị thương nhẹ nên phải vào phòng hồi sức nghỉ ngơi, bỏ lỡ trận đấu giữa đội tuyển Ai Cập và đội tuyển Anh quốc.
Phòng hồi sức cách đấu trường không xa, Mạc Phàm vẫn nghe thấy những tiếng xì xào bàn tán ồn ào.
Không biết vì sao, Mạc Phàm cảm thấy có chút bất an.
"Đội tuyển Anh quốc thua rồi."
"Cậu chắc chắn không đùa tớ chứ?"
"Tớ không đùa, đội tuyển Anh quốc thật sự thua rồi. Mẹ nó, tớ cảm giác sắp điên rồi! Đội tuyển Ai Cập dùng tà thuật, cấm thuật gì vậy, triệu hoán vong linh vô tận, hết con này đến con khác mạnh hơn. Cậu không biết đâu, Triết La là người mạnh nhất đội tuyển Anh, lúc tớ thấy cậu ta thi triển ma pháp đã thấy con hàng này đúng là một tên biến thái trong giải đấu rồi, thế mà tung ra ma pháp Cao Giai cấp ba vẫn không thể chống lại chiến thuật biển vong linh của chúng." Giọng nói của Triệu Mãn Duyên trong điện thoại có phần khoa trương.
Triệu Mãn Duyên sau khi hồi phục liền lập tức đi xem trận đấu, còn Mạc Phàm thì nằm ở phòng hồi sức. Bọn Pháp đã liều mạng tấn công Mạc Phàm, tuy khiến hắn bị thương nhưng cũng không biết đã phải hứng bao nhiêu băng giá của Mục Ninh Tuyết. Mấy tên tuyển thủ Pháp cũng ngây thơ thật, cứ tưởng hạ được Mạc Phàm là có thể thắng đội Trung Quốc, ai ngờ Mục Ninh Tuyết tung lĩnh vực ra là cho bọn họ ăn mấy cái tát sấp mặt.
"Con mẹ nó nữa chứ, đội tuyển Ai Cập muốn nghịch thiên hay sao? Định dùng chiến thuật vong linh để giành luôn chức vô địch giải đấu các học viện à?" Kết quả này khiến Mạc Phàm cũng phải giật mình.
Trong giải đấu quốc quán, Mạc Phàm đã từng đối đầu với đội tuyển Ai Cập, thậm chí còn mắng bọn họ là đồ khốn nạn. Ai mà ngờ được bây giờ họ lại quật khởi mạnh mẽ như vậy, đánh bại cả thánh quốc Hy Lạp, hạ gục cả đội tuyển được mệnh danh hạng nhất là Anh quốc.
Mặc dù mọi người đều thấy chiến thuật của đội tuyển Ai Cập không được quang minh chính đại cho lắm, nhưng nếu không tìm được cách khắc chế, họ thực sự có khả năng giành chức vô địch, ngay cả một đội tuyển tinh anh như Anh quốc còn không đấu lại.
...
Nếu đội tuyển Trung Quốc là ngựa ô, thì Ai Cập chính là rồng đen. Toàn bộ tin tức liên quan đến giải đấu đều đổ dồn về đội tuyển Ai Cập.
Chiến thuật vong linh của đội tuyển Ai Cập đã giúp họ giành ba chiến thắng liên tiếp, vững vàng ở vị trí đầu bảng, ba vị trí dẫn đầu đã có chủ.
Nước Mỹ năm nay thua thảm, mất vị trí top 3. Tiếp theo, đội tuyển Anh quốc, đội tuyển Trung Quốc và đội tuyển Hy Lạp, ba đội này sẽ phải quyết đấu để tìm ra người chiến thắng, sau đó đội đó sẽ tiến vào trận chung kết đối đầu với đội tuyển Ai Cập.
Trước đây, chưa từng có những ngựa ô, rồng đen nào tranh giành chức vô địch như thế này. Cách mà đội tuyển Ai Cập leo lên vị trí này khiến nhiều người trên thế giới không thể chấp nhận được, nói sâu xa hơn là không thể chấp nhận được người dân Ai Cập.
...
Sau ba lượt tranh tài, các đội tuyển Mỹ, Pháp, Đức và Canada đã không còn cơ hội lọt vào top 3. Mọi người cũng không còn quan tâm đến họ nữa, mà đổ dồn sự chú ý vào bốn đội tuyển đứng đầu.
Đội tuyển Ai Cập như một con boss cuối, với ba trận toàn thắng, tiến thẳng vào vòng chung kết, ung dung ngồi nhìn ba đội tuyển còn lại kịch liệt tranh đấu.
Đến vòng thứ tư, quy tắc đã có sự thay đổi.
Bởi vì liên quan đến thắng bại chung cuộc, ba đội còn lại được xem là ngang hàng. Vì vậy, vòng thứ tư sẽ không còn là các trận đấu tay đôi, mà là một trận tam phương hỗn chiến.
Tam phương hỗn chiến có thể nói là giai đoạn đặc sắc nhất. Dù là để giành tấm vé vào trận chung kết hay chỉ để tranh hạng tư, đội nào cũng sẽ dốc hết sức mình, hứa hẹn tạo nên những màn so tài đỉnh cao nhất.
Mọi người thở dài, đã đoán ra vô số kết quả nhưng không ai ngờ được đội tuyển Ai Cập sẽ vào chung kết, còn ba đội tuyển Hy Lạp, Trung Quốc, Anh quốc sẽ phải tham gia một trận hỗn chiến.
Trong mắt mọi người, trận chung kết đáng lẽ phải là cuộc đối đầu giữa Hy Lạp và Anh quốc. Các đội còn lại sẽ thi đấu hỗn chiến để tranh hạng ba, còn Anh quốc và Hy Lạp sẽ tranh nhau ngôi vị quán quân và á quân.
Ai cũng đoán như vậy, nhưng tại sao kết quả lại thành ra thế này?
Tình huống này khiến toàn bộ kèo cá cược trước đó trở nên nực cười... Rất thú vị là chẳng ai đoán đúng, cũng chẳng ai mất tiền.
...
"Mẹ nó, đã có đội tuyển Anh quốc lại còn thêm đội tuyển Hy Lạp, chúng ta còn chơi cái gì nữa? Thà gặp riêng đội tuyển Anh quốc rồi cá chết lưới rách còn hơn. Giờ thì hay rồi, biến thành tam phương hỗn chiến, tớ cũng chẳng dám tưởng tượng ngày đó sẽ xảy ra chuyện gì nữa." Triệu Mãn Duyên sau khi hồi phục đã trở lại trạng thái sung mãn, lớn tiếng chửi bới.
Cái trận tam phương hỗn chiến này đúng là làm người ta muốn khóc, muốn giành chiến thắng từ trong khe hẹp giữa hai cường quốc này khó như lên trời vậy.
"Thật ra cũng không bi thảm như chúng ta tưởng tượng. Đội tuyển Anh quốc và đội tuyển Hy Lạp có thực lực tương đương, chắc chắn họ đều muốn giành tấm vé vào chung kết. Nếu họ hợp tác với nhau, chúng ta sẽ không có cơ hội." Nam Giác nói.
"Khó nói trước được về trận hỗn chiến ba bên, đặc biệt là khi phải đấu cùng hai cường quốc kia."
"Sợ thật, lỡ hai con rồng đó thấy chúng ta vướng víu, liên thủ giải quyết chúng ta trước rồi mới phân thắng bại sau thì cực kỳ không ổn... Mạc Phàm, không phải cậu quen Irene sao? Hay là đi thương lượng với cô ấy một chút, chúng ta liên thủ với đội tuyển Anh quốc xử lý đội tuyển Hy Lạp trước, sau đó chúng ta sẽ phân thắng bại với họ. Bên đội tuyển Anh quốc chắc chắn sẽ đồng ý, họ cũng không muốn quyết đấu sớm với đội tuyển Hy Lạp đâu." Giang Dục nói với Mạc Phàm.
"Irene chắc chắn sẽ đồng ý, nhưng những người khác thì chưa chắc." Mạc Phàm đáp.
"Đúng rồi, lúc rời sân đấu không phải người ứng cử viên của Hy Lạp còn chào hỏi cậu sao? Có phải cô ấy quen Tâm Hạ không nhỉ, nên mới biết cậu? Hay là cậu đi thương lượng với cô ấy đi, chúng ta với đội tuyển Hy Lạp liên thủ đánh bại đội tuyển Anh quốc." Triệu Mãn Duyên nói.
"Mỗi quốc gia đều có mục đích riêng. Trong tình huống này, ai dám tin tưởng quốc gia khác? Ai tin trước, kẻ đó sẽ chết đầu tiên." Ngả Giang Đồ im lặng một hồi lâu mới lên tiếng.
Thương lượng lúc này chẳng có ý nghĩa gì. Tình huống nào cũng có thể xảy ra, chỉ có thể tùy cơ ứng biến trên chiến trường mà thôi.
...
...
Rời khỏi đội, Mạc Phàm muốn cùng Mục Ninh Tuyết đi ăn một bữa tối kiểu Ý, kết quả là Mục Ninh Tuyết lại trở về phòng tu luyện, bỏ mặc Mạc Phàm một mình trên bờ biển ngắm những ánh đèn phản chiếu dưới mặt nước, hóng gió mát.
Tìm một chỗ nào đó ăn cơm vậy. Mạc Phàm vừa suy nghĩ về đội tuyển Ai Cập, vừa bước vào một nhà hàng pizza trông cũng không đến nỗi tệ.
Vừa ngồi xuống, Mạc Phàm đã thấy một cô gái đẹp như tranh vẽ, mang mạng che mặt bằng lụa đen, ngồi xuống đối diện. Đôi mắt sáng ngời của cô nhìn hắn như cười như không, khí chất khiến người ta không thể nhìn thấu, không biết là quyến rũ gợi cảm hay là thánh khiết thoát tục.
"Trùng hợp ghê ha." Mạc Phàm ngẩng đầu lên nhìn, thuận tay kéo mạng che mặt của cô xuống rồi nói tiếp: "Nơi này khuất, sẽ không có ai nhận ra cô đâu, đừng che đi nhan sắc của mình."
"Ngày mốt, chúng ta sẽ liên thủ đánh bại đội tuyển Anh quốc." Asha Corea nói thẳng vào vấn đề.
"Được." Mạc Phàm gật đầu nhẹ.
"Tôi nói nghiêm túc đó." Asha Corea nhấn mạnh.
"Tôi cũng nghiêm túc mà." Mạc Phàm đáp.
"Hợp tác vui vẻ." Nói xong câu đó, Asha Corea quay người rời đi.
"Không ăn một chút sao?" Mạc Phàm cầm lấy một miếng pizza thơm ngào ngạt, lịch sự mời một câu. "Muốn ăn pizza ngon thì phải đến Ý đấy."
"Tôi đang giảm cân."
...
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Vozer dịch bất ngờ như thơ
Đề xuất Linh Dị: Mê Động Long Lĩnh - Ma Thổi Đèn