Chương 1162: Đánh Bại Triết La

Mạc Phàm…

Gã này điên thật rồi sao?

Thương Lôi Trảo ào ạt giáng xuống, vô số ánh mắt đổ dồn vào chàng trai cởi trần đang hứng chịu sức mạnh kinh hoàng ấy.

Ý chí chiến đấu này quả thực khiến người ta phải khâm phục, bởi ai cũng biết thứ lôi điện này đủ sức đánh cho xương tan thịt nát. Vậy mà hết lần này đến lần khác, hắn vẫn ngoan cố phác họa Tinh Tọa Lôi Hệ, trông chẳng khác nào một kẻ cuồng ngược.

Xì xì xì…!

Thương Lôi Trảo không ngừng oanh tạc, cơ thể Mạc Phàm đã tích tụ vô số điện tích mạnh mẽ, mơ hồ tạo thành một vầng vương miện lôi điện lơ lửng trên người hắn.

“Ta không biết cơ thể ngươi làm thế nào chịu đựng được nguồn sức mạnh đó, nhưng ta nghĩ cuộc chiến của chúng ta nên kết thúc rồi. Ta đã rất mong chờ được đấu với ngươi, nhưng hành động ngu xuẩn này của ngươi thật khiến ta thất vọng.” Ánh mắt Triết La lạnh lùng nhìn Mạc Phàm.

Mạc Phàm tuy chưa ngã xuống, nhưng cũng chẳng khác gì đã gục. Những đòn Thương Lôi Trảo cường hóa đã đánh cho nội tạng của hắn gần như nát bét, với vết thương nặng thế này thì làm sao có thể chiến đấu tiếp được nữa.

Trên chiến trường này cùng lắm chỉ còn lại vài người. Giải quyết xong Mạc Phàm, xử lý Mục Ninh Tuyết đang lưỡng bại câu thương với Asha Corea, cuối cùng tìm đến đội Ai Cập đòi lại tôn nghiêm, chiến thắng vẫn sẽ thuộc về đội Anh quốc. Đội Anh quốc sẽ giành ngôi vị quán quân trong cuộc tranh tài học phủ lần này, đoạt lấy vinh quang cao nhất, có được tiếng nói lớn nhất trên trường quốc tế, cùng với vô số tài nguyên.

“Ngươi có thể dẫn dắt đội Trung Quốc đi đến đây đã là ghê gớm lắm rồi, nên biết thỏa mãn đi.” Hai tay Triết La huy động, tạo ra một cơn gió lốc chí mạng.

Triết La cũng không muốn tiếp tục trò chơi nhàm chán này nữa, hắn tùy ý tung một ma pháp Phong Hệ về phía Mạc Phàm, người lúc này chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng đủ để ngã gục. Như vậy là quá đủ để loại hắn khỏi cuộc chơi.

“Ngươi có thể ép ta đến bước này, cũng coi như là xuất sắc lắm rồi.” Mạc Phàm ngẩng đầu, vừa nói một luồng khói đen đã phả ra từ miệng.

“Ngươi tưởng mình là ai?” Triết La tức giận. Hắn chưa từng gặp kẻ nào không biết điều như Mạc Phàm. Thua thì thua đi, đường đường chính chính nhận thua cho đẹp mặt, cớ gì phải làm ra cái bộ dạng khiến người ta chán ghét thế này? Thắng bại đã rõ rồi, có biết không hả?

“Ta, sẽ là bóng ma ám ảnh ngươi suốt đời!” Lời nói của Mạc Phàm sắc lẻm, đôi mắt hắn chưa bao giờ mất đi ánh sáng.

Tiếng sấm lại một lần nữa nổ vang. Lần này, Mạc Phàm không thi triển Thương Lôi Trảo nữa, mà giải phóng toàn bộ lôi điện mà hắn đã hấp thụ ra ngoài.

Lôi điện lít nha lít nhít tạo thành một điện trường khổng lồ, bao trùm toàn bộ Lĩnh Vực Bạo Quân của Mạc Phàm.

Lĩnh Vực Bạo Quân được lôi điện bổ sung, nhưng lúc này, những tia lôi điện đã nhiều hơn gần mười lần, mật độ nguyên tố Lôi trong khu vực này cũng đậm đặc hơn gấp bội.

Triết La định tung ma pháp Phong Hệ để kết liễu Mạc Phàm, nhưng kinh hãi phát hiện trong khu vực này, ngoài nguyên tố Lôi ra thì không còn bất kỳ nguyên tố nào khác. Hắn hoàn toàn không thể thi triển ma pháp Phong Hệ.

Coong coong coong!

Toàn bộ chiến trường rung chuyển dữ dội, ngay cả những khán giả ở rất xa cũng cảm nhận được nguồn năng lượng ngột ngạt đến đáng sợ đang trỗi dậy.

“Ta ngược lại muốn xem, Hỗn Độn của ngươi có chịu nổi thứ này không!”

“Thương Lôi Cự Trảo!”

Sức mạnh vạn quân đã được đẩy đến cực hạn. Trên bầu trời, vô số du long màu mực cuộn trào, thân thể chúng vừa dài vừa đồ sộ, hội tụ trong đám mây điện ngay trên đỉnh đầu Triết La.

Triết La ngẩng đầu, chứng kiến một cảnh tượng khiến người ta phải thét lên kinh hãi. Hắn không thể tin nổi thứ lôi điện kinh hoàng này lại tuôn ra từ chính cơ thể của Mạc Phàm.

Khí tức lôi đình đè nén xuống, khiến Triết La không thể thi triển ma pháp. Uy thế này mạnh hơn không biết bao nhiêu lần so với Thương Lôi Trảo lúc trước.

“Hỗn Độn Chi Oa!”

Cuối cùng, Triết La cũng thi triển được ma pháp Hỗn Độn, dùng một mặt cong hỗn độn để bảo vệ bản thân.

Trước đây, chỉ cần có Hỗn Độn Chi Oa, Triết La luôn tự tin tuyệt đối, ung dung đùa giỡn với đối thủ. Nhưng lần này, khi thấy những du long lôi điện màu mực đang điên cuồng múa lượn, Triết La bỗng cảm thấy bất an.

Ầm ầm ầm oanh!

Thương Lôi Cự Trảo phóng xuống, chia thành nhiều luồng tấn công. Lôi điện khổng lồ tựa như móng vuốt của một con thần thú giáng xuống trần gian, dường như muốn san phẳng cả chiến trường rộng lớn này.

Hỗn Độn Chi Oa của Triết La lại một lần nữa hấp thu năng lượng của Thương Lôi Trảo. Những pháp sư Hỗn Độn Hệ chân chính đều hiểu rằng Hỗn Độn Chi Oa không phải là một cái hố không đáy, nó có giới hạn của riêng mình, và giới hạn đó phụ thuộc vào tu vi của pháp sư.

Tu vi của Triết La rất cao, cho nên dù đối mặt với đòn tấn công của bảy người, hắn vẫn có thể phản lại.

Nhưng giờ phút này, uy lực của Thương Lôi Cự Trảo mà Mạc Phàm thi triển không chỉ đơn thuần là tăng lên 1,5 lần. Sức mạnh của những tia lôi điện này đã vượt qua cấp thứ ba của Cao Giai, gần chạm đến ngưỡng Siêu Giai, hoàn toàn vượt xa giới hạn chịu đựng của Hỗn Độn Chi Oa mà Triết La thi triển!

Hỗn Độn Chi Oa vỡ tan tành! Triết La vội vàng triệu hồi Khải Ma Cụ nhưng cũng chẳng thể xoay chuyển được gì. Lôi điện cuồng bạo dễ dàng xé toạc lớp phòng ngự của hắn.

Phong Chi Dực của Triết La cũng vô dụng, tan biến chỉ trong chốc lát.

Trên tay Triết La còn một chiếc nhẫn, có thể sử dụng trong thời khắc nguy cấp, giống như Nhẫn Venice.

Nhưng kết giới của chiếc nhẫn cũng bị Thương Lôi Cự Trảo phá nát.

Cuối cùng, Nhẫn Venice cũng sáng lên, đây là niềm hy vọng cuối cùng của Triết La. Hắn tin rằng chỉ cần thoát được đòn này, chiến thắng sẽ thuộc về mình.

Đáng tiếc thay, kết giới của Nhẫn Venice cũng vỡ nát. Triết La cảm thấy những lớp phòng ngự này dường như chẳng làm suy yếu Thương Lôi Cự Trảo đi chút nào. Cái chết cận kề khiến đầu óc hắn trống rỗng, không còn tâm trí để suy nghĩ xem vấn đề nằm ở đâu.

Bang!

Triết La rơi từ trên không trung xuống, đập mạnh xuống mặt đất.

Không đau lắm, bởi vì ánh mắt hắn vẫn đang dán chặt vào Thương Lôi Cự Trảo có thể đoạt mạng mình bất cứ lúc nào.

Rơi xuống đất rồi, Triết La mới thấy Thương Lôi Cự Trảo khổng lồ đến mức kinh khủng như thế nào. Hắn có cảm giác cả bầu trời đều bị lôi trảo màu đen này che phủ, không dám tin một kỹ năng Lôi Hệ khủng khiếp như vậy lại đến từ một học viên trạc tuổi mình.

Nằm trên mặt đất, không biết qua bao lâu, Triết La mới lấy lại tinh thần để đứng dậy.

Hắn không sao cả, thậm chí không bị thương. Thương Lôi Cự Trảo đã bị kết giới của Nhẫn Venice chặn lại.

Nhìn người toàn thân đầy thương tích ở cách đó không xa, rồi lại nhìn bản thân mình sạch sẽ, áo mũ chỉnh tề, nỗi cay đắng trong lòng Triết La không từ nào diễn tả nổi.

Thua rồi, mình vậy mà lại thua rồi.

Đối mặt với chín người, không ai làm gì được mình. Đối mặt với một người, mình lại thua.

Mình thua không phải vì ma pháp hay tu vi, mà là thua ở khí phách chiến đấu của đối phương.

“Nếu ta không dùng lôi điện đánh lên người ngươi, có phải ngươi đã thua rồi không?” Một lúc lâu sau, Triết La mới cất lời.

“Làm gì có nhiều ‘nếu’ như vậy.” Khuôn mặt Mạc Phàm lem luốc, bẩn thỉu đến không dám nhìn thẳng, nhưng hắn vẫn nở một nụ cười.

Triết La sững sờ, còn chưa kịp nói thêm gì thì trợ lý trọng tài đã đưa hắn ra khỏi sân. Triết La đành nuốt những suy nghĩ đó vào lòng.

Đúng vậy, chiến đấu làm gì có “nếu”. Nếu đây không phải là một cuộc thi, nếu đối phương không hạ thủ lưu tình, thì người đưa mình đi không phải là trợ lý trọng tài, mà là Thần Chết.

Một trợ lý trọng tài đưa Triết La đi, một người khác cũng đã đáp xuống bên cạnh Mạc Phàm.

Nữ trợ lý trọng tài này thấy Mạc Phàm đã kiệt sức. Thắng thì thắng rồi, nhưng bị chính lôi điện của mình hành hạ đến mức này, liệu có còn chịu đựng nổi không?

“Cậu dũng cảm lắm.” Nữ trợ lý trọng tài không nhịn được mà khen Mạc Phàm một câu.

Mạc Phàm ngẩng mặt lên, có thể nghe thấy tiếng khán giả hò reo vang dội từ những vách đá xung quanh. Không cần đoán cũng biết bọn họ đã bị Thương Lôi Cự Trảo của mình làm cho kinh ngạc.

Thực ra, chính Mạc Phàm cũng rất kinh ngạc. Dùng Lĩnh Vực Bạo Quân để đối phó với Triết La, để hắn phản lại lôi điện của mình rồi hấp thụ, cứ như vậy mà đánh bại được Hỗn Độn Bất Bại của hắn.

Chậc chậc, mình càng ngày càng thấy phục mình quá đi mất.

Bang!

Một giây sau, Mạc Phàm ngã vật ra, nằm trên nền đất bột, thở hổn hển từng hơi một.

Trợ lý trọng tài đi tới, ngồi xổm xuống định đưa Mạc Phàm ra khỏi sân.

“Ấy, làm gì thế hả?” Mạc Phàm kêu lớn.

“Cậu đã kiệt sức rồi.” Trợ lý trọng tài nói.

“Nói bậy! Tôi vẫn đánh tiếp được, đừng chạm vào tôi, tôi ổn mà!” Mạc Phàm la lên, nhưng cơn đau đớn toàn thân lại truyền đến.

“Cậu chắc là vẫn chiến đấu được trong bộ dạng này chứ?” Nữ trợ lý trọng tài này quả thực rất quyến rũ, nhìn dáng vẻ của Mạc Phàm có chút buồn cười.

“Chắc chắn rồi! Tóm lại cô đừng chạm vào tôi. Quy định của cuộc thi có ghi rõ, chỉ cần tuyển thủ chưa mất đi ý thức hoặc không gặp nguy hiểm đến tính mạng, Nhẫn Venice không tự động kích hoạt thì chưa bị loại. Nhưng cô mà chạm vào tôi là tôi bị loại thật đấy!” Mạc Phàm nói.

“Được thôi, cậu thấy nằm thoải mái thì cứ nằm đi. Chỉ là…” Nữ trợ lý trọng tài cũng hết cách với tên vô lại này, ai mà chẳng thấy hắn đến ngón tay cũng không nhấc nổi nữa. “Cậu hạ được Triết La, coi như đã là quán quân của cuộc tranh tài học phủ lần này rồi. Bị thương đến cái dạng ma chê quỷ hờn thế này, đừng cố quá làm gì. Lỡ vết thương trở nặng, sau này chữa trị cũng dễ để lại di chứng đấy.”

“Làm người thì phải có mục tiêu theo đuổi chứ.” Mạc Phàm gắng gượng đặt hai bàn tay cháy xém ra sau gáy.

“Cậu muốn trở thành đệ nhất quốc phủ?”

“Đúng thế.”

Đề xuất Voz: Yêu Thầm Chị Họ
BÌNH LUẬN