Chương 1174: Đoạt Lấy Nước Suối Pharaoh

Cả ngàn vong linh hóa thành hư không, vô số tàn phách và tinh phách bay về phía Mạc Phàm.

Những luồng sáng này bay lượn tựa như đom đóm, người thường không thể nào nhận ra được. Chỉ có những Vong Linh Pháp Sư hoặc người mang trên mình pháp khí đặc biệt mới có thể nhìn thấy.

Thành viên vừa vào sân của đội Ai Cập nhận ra có điều không ổn. Thấy những đốm sáng điên cuồng bay về phía Mạc Phàm, hắn lập tức nói nhỏ: "Cậu ta đang thu thập toàn bộ tàn phách và tinh phách của vong linh!"

"Chết tiệt! Trong đó có trộn lẫn cả Nước suối Pharaoh!" Said tức giận chửi thề.

Nước suối Pharaoh tạo ra vong linh, mỗi lần triệu hoán sẽ hao tổn một phần. Mạc Phàm tàn sát vong linh, thu thập tàn phách và tinh phách không khác nào đang cướp đi Nước suối Pharaoh, khiến bọn họ không thể thu hồi chúng về lòng đất.

Nếu Nước suối Pharaoh không thể quay về lòng đất thì sẽ không thể tái tạo tuần hoàn, tốc độ khô cạn của nó sẽ nhanh hơn rất nhiều.

Biết thì biết vậy, nhưng bọn họ không thể nào nhét đám vong linh kia trở lại lòng đất được, chỉ có thể để mặc chúng ở trên mặt đất.

Thiểm Điện Liên vẫn đang lan tràn như cũ, còn lại khoảng hai ba ngàn vong linh đang bao vây Mạc Phàm.

Ngoài mặt thì bình tĩnh nhưng trong lòng Mạc Phàm lại mừng rỡ như điên.

Thu thập tàn phách và tinh phách của mấy ngàn vong linh, Cự Ảnh Đinh của mình có lẽ sẽ đột phá lên cấp năm. Thêm cả Ty Dạ Thống Trị và Ám Tước Đấu Bồng, chắc chắn sẽ có biến đổi lớn!

"Bạo Quân Chế Tài!"

Một tiếng hiệu lệnh, vạn tia sét hưởng ứng! Sấm sét cuồng vũ giáng thẳng xuống đầu đám xác ướp đỏ thẫm. Lũ xác ướp tan thành tro bụi, tàn phách và tinh phách lại bay về phía Mạc Phàm.

Mạc Phàm đã nhận ra từ trước, những tàn phách và tinh phách này cực kỳ tinh khiết, dường như có chứa một loại năng lượng đặc biệt nào đó bên trong.

"Kỳ lạ, sao những thứ này lại thẩm thấu vào đất bùn?"

Mạc Phàm biết mặt dây chuyền Tiểu Nê Thu này rất kén chọn, nếu tàn phách và tinh phách có gì đó kỳ lạ, nó sẽ không hấp thu. Mạc Phàm đã chứng kiến không ít lần, nó hệt như một đứa bé không thích mùi cá tanh vậy.

Những tinh phách vong linh kia có lẽ đã bị khống chế hoặc chứa độc tố, loại này Tiểu Nê Thu không có hứng thú. Nhưng Mạc Phàm phát hiện những tàn phách này lại tiêu tán xuống lòng đất.

Mạc Phàm lập tức dùng ý niệm truy theo, phát hiện những tàn phách này tụ lại ở nơi mà đội Ai Cập đã nhỏ máu xuống.

Không bao lâu sau, một con xác ướp đỏ thẫm lại chui ra, hung hăng lao về phía Mạc Phàm.

Mạc Phàm vốn không để ý, tiện tay dùng Bạo Quân Chế Tài diệt nó. Không biết có phải do nó được tạo thành từ tàn phách cũ hay không mà Tiểu Nê Thu vẫn không có hứng thú.

Lần này, Mạc Phàm gọi ra Tiểu Viêm Cơ và Phi Xuyên Ngai Lang để tiêu diệt vong linh, còn mình thì tập trung quan sát những tàn phách kia.

"Trở về vùng đất đỏ, sau đó lại hóa thành vong linh... Nói cách khác, những vong linh này có một loại ấn ký đặc biệt nào đó, giúp chúng có thể tái sinh không ngừng." Mạc Phàm phỏng đoán.

Sau nhiều lần quan sát, cuối cùng Mạc Phàm cũng phát hiện ra, sau khi vong linh chết đi, tàn phách của chúng sẽ quay về lớp bùn đất màu đỏ rồi lại hóa thành vong linh một lần nữa.

Còn những vong linh rơi ra tinh phách thì sẽ chết hẳn, không có cách nào tái tạo lại.

"Quả nhiên là có một sức mạnh nào đó giúp chúng tái sinh vô tận. Tiểu Nê Thu, đừng vội ăn, tìm ra nguồn năng lượng đó đi, nó tuyệt đối ngon hơn tàn phách và tinh phách nhiều!" Mạc Phàm mừng rỡ, không những thu được hồn phách mà còn sắp khám phá ra bí mật của đội Ai Cập.

Tiểu Nê Thu rất có linh tính, chủ nhân vừa ra lệnh, nó liền bắt tay vào việc ngay.

"Ông!"

Rất nhanh, Tiểu Nê Thu đã rung lên, chứng tỏ nó đã phát hiện ra thứ gì đó đặc biệt khiến tên nhóc này hưng phấn, một món đồ còn ngon hơn cả tinh phách.

Tiểu Nê Thu tỏa ra một thứ ánh sáng kỳ lạ, chiếu rọi lên những thi thể vong linh. Nó phát hiện ra những đốm huỳnh quang màu tím nhạt bay ra cùng với tàn phách, quay trở về lớp bùn đất.

Huỳnh quang màu tím nhạt này còn khó phát hiện hơn cả tàn phách và tinh phách. Nếu không nhờ Tiểu Nê Thu, chính Mạc Phàm cũng đã bỏ qua rồi.

Thú vị nhất là, những vong linh sau khi chết rơi ra tinh phách thì đốm huỳnh quang màu tím nhạt này sẽ hòa làm một với hồn phách.

Tinh phách vốn có giá trị lớn hơn tàn phách rất nhiều, mà huỳnh quang màu tím nhạt hòa làm một với hồn phách sẽ biến thành tinh phách, đủ để thấy được năng lượng khổng lồ hiếm có chứa trong nó.

"Ha ha ha, mình hiểu rồi!"

Mạc Phàm bật cười, trong lòng vô cùng sảng khoái.

Nhờ có Tiểu Nê Thu, Mạc Phàm đã biết được bí mật triệu hoán vong linh vô tận của đội Ai Cập.

Đốm huỳnh quang màu tím kia chắc chắn là bản nguyên của một loại vong linh cực kỳ mạnh mẽ, có thể tạo ra vong linh, sau khi chúng chết còn có thể thu hồi lại. Đội Ai Cập chỉ cần hao tổn ma năng của Vong Linh hệ là có thể tái tạo lại, khiến chúng lao vào chiến đấu không ngừng.

Bởi vì năng lượng này phụ thuộc vào hồn phách, có khả năng họ đã đưa hồn phách của những vong linh khác vào trong một vong linh, làm thực lực của nó tăng lên nhiều so với đồng loại. Những vong linh này sau khi chết đi, tinh phách rơi ra cũng cao cấp hơn.

Tiểu Nê Thu đã hút đi bao nhiêu tinh phách thì bản nguyên của họ cũng sẽ giảm đi bấy nhiêu. Khó trách sau đó đội Ai Cập không còn triệu hoán số lượng lớn nữa, tốc độ cũng giảm đi nhiều.

Chỉ là năng lượng bản nguyên của bọn họ rất dồi dào, Tiểu Nê Thu chỉ hút được một phần nhỏ, chưa đủ để làm họ tổn thương đến mức phải chấm dứt việc triệu hoán.

"Tiểu Nê Thu, thử xem có hút được thứ đó không, đây chính là một miếng mồi béo bở đó!" Mạc Phàm lộ rõ vẻ hưng phấn.

Không cần Mạc Phàm nói, Tiểu Nê Thu cũng đã muốn nếm thử. Nó nhìn chằm chằm vào những đốm huỳnh quang màu tím, thấy chúng bay ra là hút ngay.

Lúc đầu còn hơi khó khăn, Tiểu Nê Thu chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng bay về phía bùn đất. Nhưng chỉ sau vài lần, nó đã thuần thục hơn, khẽ hút một cái là chuẩn xác, dù đôi khi chỉ được một mảnh nhỏ.

"Không ổn! Hắn đang trộm Nước suối Pharaoh của chúng ta!" Said hét lớn.

Những người khác cũng nhanh chóng phát hiện ra, sắc mặt ai nấy đều trở nên vô cùng khó coi.

Gần nửa bình Nước suối Pharaoh có giá trị liên thành, bọn họ đã dựa vào thứ này để có thể đi đến vị trí hiện tại.

"Làm sao hắn biết được chứ? Không thể nào! Ngay cả Siêu Giai Pháp Sư cũng khó mà nhìn thấu được!" Mios kinh hãi nói.

"Mau để những vong linh trở lại, nếu không Nước suối Pharaoh của chúng ta sẽ bị hắn lấy sạch!" Nafru nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, vội vàng hô lên.

Đội Ai Cập nhất thời hoảng loạn. Ai mà ngờ trên người Mạc Phàm lại có một món tụ hồn ma khí bá đạo đến vậy, một khi đã bị phát hiện thì rất khó mà che giấu.

...

Nụ cười của Mạc Phàm càng thêm tươi.

Mặc dù không biết đó là thứ gì, nhưng đã làm cho Tiểu Nê Thu hưng phấn đến vậy thì nhất định là một bảo vật vô giá. Những thứ không hợp khẩu vị của Tiểu Nê Thu thì đừng mong nó thèm để mắt tới.

"Muốn lui? Muộn rồi!"

Lần này Mạc Phàm không còn keo kiệt ma năng nữa. Bạo Quân Hoang Lôi hội tụ mây đen dày đặc trên hòn đảo nhỏ, thoáng chốc những móng vuốt sấm sét hủy thiên diệt địa giáng xuống. Những quỷ trảo hung hăng này chỉ cần chạm vào vong linh là đã khiến chúng tan xương nát thịt.

"Tiểu Viêm Cơ!"

"Linh linh!" Tiểu Viêm Cơ biết ba ba đang làm chuyện xấu, vui vẻ tung ra toàn bộ Kiếp Viêm.

Kiếp Viêm xen lẫn cùng Lôi Quân, sức hủy diệt chạm tới giới hạn. Hỏa quyền liệt diễm từ trên trời giáng xuống, phối hợp thêm Thương Lôi Trảo, hàng trăm vong linh bị Mạc Phàm tàn sát trong nháy mắt.

"Mạc Phàm, cậu làm gì thế? Cái này tiêu hao rất nhiều ma năng, cậu giết sạch bọn chúng thì đội Ai Cập lại có thể triệu hoán tiếp đó!" Giang Dục và Triệu Mãn Duyên thấy Mạc Phàm thi triển ma pháp có lực sát thương cực lớn, lập tức khuyên can.

Cứ dùng Phích Lịch như trước đó, chậm mà chắc, lại không tiêu hao nhiều ma năng, vẫn có thể khống chế được cục diện.

"Các cậu nghỉ ngơi đủ rồi, qua đây giúp tớ một tay diệt sạch chúng nó đi! Đừng có tiếc ma năng, tớ đảm bảo bọn họ rất khó tiếp tục triệu hoán vong linh nữa đâu!" Mạc Phàm gọi mọi người.

"Cậu chắc chắn chứ?" Mục Nô Kiều hỏi.

"Còn không tin tớ hay sao?" Mạc Phàm nói.

"Được, nghe theo cậu!"

Mục Nô Kiều, Triệu Mãn Duyên, Quan Ngư, Giang Dục đã chịu đựng đủ rồi, hận không thể phóng ra ma pháp cao giai để tiễn đám vong linh này xuống địa ngục.

Trong lúc nhất thời, ngay cả Triệu Mãn Duyên vốn không thể tấn công cũng dùng tới ma pháp Quang hệ, theo Mạc Phàm tàn sát bốn phương.

...

"Lui nhanh, lui nhanh!"

"Tên khốn Mạc Phàm này, ta nguyền rủa ngươi chết không yên! Nước suối Pharaoh của taaaa!" Said gần như muốn khóc.

Tốc độ rút lui của vong linh bên phía đội Ai Cập làm sao nhanh bằng tốc độ làm thịt vong linh của Mạc Phàm được. Trước đây thu thập tàn phách, tinh phách phải giết xong rồi tự tay thu thập, nhưng bây giờ chỉ cần chúng thoát ra là Tiểu Nê Thu đã hấp thụ được ngay. Vì vậy, Mạc Phàm mới kêu gọi mọi người không tiếc ma năng mà giết vong linh.

Năng lực hủy diệt của Mạc Phàm có thể so với cả một đội, nhưng những người khác cũng không phải dạng vừa. Bọn họ cảm nhận được sự hoảng loạn tột độ của đội Ai Cập, liền nhao nhao thi triển kỹ năng, triệu hồi Trảm Ma Cụ. Một nhát chém tiêu diệt hàng trăm vong linh, sau đó một mảng lớn huỳnh quang màu tím nhạt lại bay về phía Mạc Phàm.

"Chúng tôi đầu hàng! Chúng tôi đầu hàng!"

Nafru dứt khoát hô lớn, quyết định từ bỏ trận đấu.

Nước suối Pharaoh, đây là kết tinh chí cao vô thượng của Ai Cập, là thứ mà bọn họ phải trả một cái giá cực lớn để lấy ra từ trong kim tự tháp. Mỗi một giọt bị cướp đi, trong lòng họ lại đau như cắt.

"Hừ, muộn rồi! Dám dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy, sao không nghĩ đến hậu quả hôm nay?" Mạc Phàm không hề nương tay.

Đây là tranh tài, bọn họ mang đồ ra dùng, bị cướp thì còn biết kêu ai.

"Khốn kiếp! Chúng ta liều mạng với hắn!" Đội Ai Cập đã hoàn toàn bị Mạc Phàm dồn vào đường cùng, đôi mắt ai nấy đều đỏ ngầu.

Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ
BÌNH LUẬN