Chương 1187: Xông Vào Thần Sơn
Trong suốt cuộc họp, tranh cãi không nổ ra quá nhiều vì phần lớn mọi người đều cho rằng huyết thạch là chứng cứ đanh thép nhất. Nếu ngay cả huyết thạch cũng không thể xác định thân phận của Hắc Giáo Đình, vậy thì đá tội lỗi của Thánh Tài Viện cũng chỉ là thứ vớ vẩn.
Tất cả các phán quan sau khi nhậm chức đều sẽ nhỏ máu lên huyết thạch, sau đó được thần quan cất giữ. Chỉ trong những cuộc họp kín, thần quan mới dựa vào thân phận của họ để đưa ra đá tội lỗi, rồi từ đó phán quyết có tội hay vô tội.
Bọn họ tin chắc rằng đá tội lỗi không thể làm giả, lại luôn được các phán quan giữ bên mình, cho nên họ khẳng định huyết thạch là thứ có khả năng cao nhất để chứng minh thân phận Hắc Giáo Đình.
Cô gái kia không hề có khí tức của Tát Lãng, các bằng chứng khác cũng đã được đưa ra, vong trùng cũng đã chứng thực. Hiện tại, chỉ còn thiếu lời thừa nhận mình là Tát Lãng của cô gái đó. Nhưng vì vong trùng tồn tại, cô gái ấy cũng không nhớ mình có ký ức và nhân cách của Tát Lãng. Có thừa nhận hay không cũng chẳng còn ý nghĩa gì, huống chi tội phạm thì đời nào tự nhận mình có tội.
...
Cánh cửa phòng họp kín được hai Thánh Tài Pháp Sư mở ra. Địa vị của Thánh Tài Pháp Sư vô cùng cao quý, chuyên phụ trách xử quyết, một khi đã phán có tội thì họ có quyền xử lý tại chỗ.
Mỗi một vị Thánh Tài Pháp Sư đều là Siêu Giai Pháp Sư, đây mới chính là điểm đáng sợ nhất.
Bao lão đầu đứng chờ ngoài cửa. Với thân phận là thần quan đời trước, địa vị hiện tại của ông không cho phép ông bước vào trong đó. Ông chỉ có thể đứng ngoài chờ đợi kết quả, nhưng nhờ vào sức ảnh hưởng của mình, ông cũng đã đoán được kết quả từ mười ba vị phán quan.
“Tôi đã cố hết sức rồi, ông bạn già à,” Renner thở dài, vỗ vai Bao lão đầu.
Bao lão đầu thực ra không phải họ Bao. Sau khi về hưu, ông mai danh ẩn tích, mở ra hội săn Thanh Thiên, tiện thể lấy luôn họ Bao, còn tên thật của ông là Tống Khải Minh.
Tống Khải Minh liếc nhìn các vị phán quan khác, kết quả cũng tương tự.
Tống Khải Minh sợ rằng khả năng Tâm Hạ bị phán có tội là rất cao.
“Khách quý hiếm gặp, tôi để ý ngài đã không quan tâm đến Thánh Tài Viện ít nhất mười năm rồi, đúng không?” Đại phán quan Durank thấy Tống Khải Minh, lập tức vừa cười vừa nói.
“Không có gì để nói cả, số phận của ông rồi cũng sẽ giống như Essen Del mà thôi,” Tống Khải Minh lạnh lùng quay người, không muốn nói chuyện thêm với Durank.
Durank hằn học nhìn Tống Khải Minh.
Bao lão đầu đã biết kết quả, bây giờ ông chỉ lo cho Chúc Mông, Hàn Tịch, Bàng Lai.
Chỉ là, với thế lực khổng lồ của Thần Miếu Parthenon, lại thêm Thánh Tài Viện, bọn họ cũng không dám chắc có thể bảo vệ được Mạc Phàm.
...
...
Men theo con đường núi, Mạc Phàm đi qua Tín Ngưỡng Điện, lách qua Phán Quyết Điện, rất nhanh đã tới đường núi Tinh Hà.
Lúc này, Bao lão đầu đã chờ sẵn ở đường núi Tinh Hà.
“Thế nào rồi?” Hàn Tịch lập tức bước lên hỏi.
Nếu Thánh Tài Viện đưa ra một kết quả công bằng, thì dù cho chuyện có lắng xuống cũng sẽ không gây ra hoảng loạn nào cho mọi người.
Hàn Tịch vẫn hy vọng chuyện này sẽ không vượt khỏi tầm kiểm soát.
Bao lão đầu lắc đầu nói: “Kết quả sẽ được công bố vào tối nay.”
“Mạc Phàm, nếu muốn gặp Tâm Hạ thì chỉ còn cách xông qua Thần Sơn mà thôi. Trước khi bị phán tội danh, Tâm Hạ vẫn là thành viên của Thần Miếu Parthenon. Chỉ cần cậu xông qua được đường núi Tinh Hà thì cậu sẽ có cơ hội gặp con bé một lần. Mặc dù bây giờ không ai được phép gặp Tâm Hạ, nhưng đây là quy tắc, Thần Miếu Parthenon cũng không thể phá bỏ nó được,” Bàng Lai nói với Mạc Phàm.
Mạc Phàm khẽ gật đầu.
Người của Thần Miếu Parthenon chắc chắn sẽ không để mình đến đỉnh núi Thần Nữ, càng không cho mình tới Thánh Nữ Điện. Xông qua Thần Sơn chính là biện pháp duy nhất.
Lúc này, Bao lão đầu đi đến bên cạnh Mạc Phàm, nói: “Cậu phải dùng thực lực của chính mình để vượt qua.”
“Tôi biết,” Mạc Phàm đáp.
Trước đó Bàng Lai cũng đã nói qua, nơi này tồn tại một áp chế cổ xưa cực kỳ mạnh mẽ, người càng mạnh thì càng bị áp chế.
Mạc Phàm dù có ỷ vào Ác Ma hệ, nhưng vẫn phải dùng thực lực của chính mình để vượt qua đường núi Tinh Hà, đến gặp Tâm Hạ.
“Mạc Phàm...” Bàng Lai định nói gì đó nhưng lại thôi.
Mạc Phàm xoay người lại nhìn Bàng Lai.
“Nếu cậu thất bại, toàn bộ công sức tu luyện của cậu sẽ trở thành công cốc. Thánh Tài Viện đã quyết định rồi thì rất khó thay đổi, ngay cả Thánh Tử Văn Thái năm đó cũng không thoát được tội danh, trước kia Essen Del là đệ nhất Ám Ảnh hệ trên toàn thế giới cũng vậy. Cậu vừa mới đạt được thành tựu ở học phủ chi tranh, lại vừa được nhận Thần Ấn Tán Dương, chúng tôi đều tin cậu có thể vượt qua chúng tôi, tiền đồ vô lượng. Tôi hy vọng cậu có thể hiểu rõ, bất luận cậu có làm gì cũng không thể thay đổi được kết quả này. Hy vọng cậu có thể tỉnh táo lại, đừng làm chuyện vô ích có thể nguy hiểm đến tính mạng... Ít nhất thì trong buổi phán xét cuối cùng, chúng tôi sẽ để đại nghị viên ra mặt, giúp cậu có thể gặp mặt cô bé lần cuối,” Bàng Lai cuối cùng vẫn nói ra những lời này.
Đường Trung không nói gì vì ông hiểu rõ tính cách của Mạc Phàm. Đường Trung biết chuyện của Tâm Hạ sẽ thành ra thế này, ông muốn ngăn Mạc Phàm lại. Cho dù Mạc Phàm không muốn chấp nhận thì sự thật đã rõ ngay trước mắt, Tâm Hạ chính là Tát Lãng, ông không muốn Mạc Phàm hy sinh một cách vô ích.
Nhưng khi thấy được phản ứng của Mạc Phàm, Đường Trung đã không nói ra điều đó.
Hàn Tịch, Chúc Mông cũng nghĩ như vậy. Nếu không phải tự dựa vào chính sức mình để đạt được thành tựu, có lẽ bọn họ đã ngăn Mạc Phàm lại rồi. Xông vào đỉnh Thần Nữ là khiêu khích tôn nghiêm của Thần Miếu Parthenon, là chống lại phán quyết của Thánh Tài Viện. Uy lực của hai tổ chức này vượt xa Hiệp Hội Ma Pháp, ngay cả những Cấm Chú Pháp Sư cũng không dám đắc tội.
Mạc Phàm nhìn Bàng Lai, rồi nhìn những người đã vì chuyện của mình mà đến đây bảo vệ.
Chuyện này Mạc Phàm nằm mơ cũng không nghĩ tới. Trước đó, hắn còn đang nghĩ làm sao để mang Tâm Hạ trở về, rồi hai người sẽ sống một cuộc sống ung dung, thoải mái. Đùng một cái, tin dữ ập tới, khiến Mạc Phàm ngỡ như mình đang ở trong một cơn ác mộng hoang đường.
Hắc Giáo Đình là kẻ thù đã khiến Mạc Phàm cảm thấy khó khăn rồi. Hắn không biết thân phận của bọn chúng, mà chúng vẫn luôn âm thầm đòi lấy mạng hắn, tạo nên những tai ương hạo kiếp khiến một người có tu vi như hắn cũng không gánh nổi.
Nhưng chuyện Tâm Hạ bị kết tội còn đáng sợ hơn cả việc đối đầu với Hắc Giáo Đình.
Bị Hắc Giáo Đình hãm hại, Mạc Phàm chỉ biết tức giận mà phấn đấu để thực lực của mình tăng cao. Nhưng chuyện này xảy ra lại khiến Mạc Phàm như rơi vào ác mộng, bị đòn roi tra tấn, chìm vào bóng tối sâu thẳm không có ánh sáng.
Mạc Phàm mới chỉ hiểu được một chút cảm giác này.
Bất luận thế nào cũng phải gặp được Tâm Hạ, dù ra sao vẫn muốn được ở bên cạnh em ấy. Với Mạc Phàm mà nói, tin tức này gần như làm sụp đổ tinh thần của hắn, vậy còn Tâm Hạ thì sao?
Lúc còn nhỏ, em ấy đi lại khó khăn, không như những người khác, thường hay khóc thầm. Bây giờ xảy ra chuyện này, làm sao em ấy có thể chấp nhận được?
“Nếu không bảo vệ được Tâm Hạ, tu vi có cao hơn nữa, thành tựu nhiều hơn nữa thì có ý nghĩa gì?” Mạc Phàm nói.
“Nhưng cậu có nghĩ đến những...” Bàng Lai định nói tiếp.
Lúc này, Bao lão đầu nhìn Bàng Lai rồi lắc đầu. Bàng Lai cũng không nói nữa.
Mạc Phàm bước lên đường núi Tinh Hà, nơi này chỉ những người được cho phép mới có thể đi qua.
Hai tháng trước, Mạc Phàm được phép đi, nhưng hôm nay, hắn hoàn toàn là một vị khách không mời mà đến.
“Thưa ngài, đây là đường núi Tinh Hà, nếu không được phép mà đi vào sẽ lập tức chết không có chỗ chôn, xin hãy suy nghĩ kỹ,” ở cửa vòm bằng đá, một pháp sư phán quyết nói một cách nghiêm túc.
“Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi,” Mạc Phàm trả lời.
Bàng Lai hiểu rõ sự nguy hiểm của nơi này hơn bất kỳ ai khác. Thấy Mạc Phàm đi vào đó, sắc mặt ông đã thay đổi.
Năm đó, chính Bàng Lai cũng từng xông vào nơi này và đã phải lui ra. Nhưng hôm nay, Mạc Phàm còn kiên định hơn ông năm đó. Chưa thấy được Tâm Hạ, hắn nhất định sẽ không bỏ cuộc, và kết cục rất có thể là tu vi của cậu ta sẽ bị phế bỏ hoàn toàn.
“Có người xông vào đường núi Tinh Hà!”
“Có người xông vào đường núi Tinh Hà!”
“Có người xông vào đường núi Tinh Hà!”
Âm thanh vang vọng khắp Thần Sơn, tiếng chuông cổ xưa ngân lên, cũng không biết đã bao nhiêu năm rồi người ta mới được nghe lại.
Đường núi Tinh Hà đang tỏa ra ánh sáng xanh lục hỗn độn đan xen vào nhau. Bất kể nhìn từ góc nào trên Thần Sơn cũng thấy được một nguồn năng lượng chập chờn.
Như lời Bàng Lai nói, chỉ cần bước vào trong, kết giới áp chế sẽ được kích hoạt, bao phủ con đường trong một phạm vi rộng lớn. Mạc Phàm cứ ngỡ mình đang đi trong một đường hầm hỗn độn. Xung quanh không có gì, chỉ có những pho tượng tràn ngập sát khí, đứng sừng sững ở mỗi nơi khác nhau trên bậc thang đường núi.
Mạc Phàm cảm nhận được thực lực của mình đang bị áp chế nhưng không quá mạnh, hẳn là vẫn có thể thi triển ra toàn bộ sức mạnh.
Nhưng Bàng Lai đã nói, đến cả Siêu Giai Pháp Sư cũng không có cách nào vượt qua.
Có người xông vào Thần Sơn! Tin tức này lập tức làm chấn động cả ngọn núi, ngay cả những tín đồ của Tín Ngưỡng Điện cũng đều nghe thấy, rồi lan nhanh đến toàn bộ thành Athens.
Giống như dũng sĩ ngày xưa đã từng làm điều cấm kỵ, hành động này lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Đề xuất Voz: Tổng hợp các truyện ma em đã viết trên forum cho các thím tiện theo dõi