Chương 1191: Huyết Tộc Bola

*

Gã hấp huyết quỷ ngưng tụ máu tươi xung quanh, hóa thành hai cây roi máu dài trong tay.

Gã sử dụng cặp roi máu điêu luyện, quất lên mình bầy sói trắng khiến chúng da tróc thịt bong, thậm chí bị quật bay vào vách núi, máu chảy đầm đìa.

Gã hấp huyết quỷ nhếch mép cười, mỗi cú vung roi đều kéo theo tiếng rên rỉ thảm thiết của bầy sói, khiến chúng không tài nào tiếp cận được. Một con sói vất vả lắm mới áp sát được, liền bị gã hấp huyết quỷ cao ngạo phi thân đạp thẳng vào đầu, khiến nó lăn quay xuống bậc thang rồi bất tỉnh.

“Lại đây, lũ ngu xuẩn các ngươi, để ta chơi đùa một chút.” Gã huyết tộc này cao ngạo tột độ, không hề có sự xảo quyệt, gian trá như con Gargoyle trước đó. Từng cử chỉ của gã đều tao nhã như một đấu sĩ bò tót đang đùa giỡn với bầy sói trắng.

Bầy sói không có cách nào chạm được vào người gã huyết tộc. Thân pháp của gã cực kỳ tinh diệu, ngay cả Mạc Phàm cũng chỉ thấy được những tàn ảnh chớp nhoáng.

Mạc Phàm cũng biết đôi chút về năng lực của huyết tộc qua Liễu Như, nhưng khí chất của Liễu Như còn kém xa gã này mấy bậc. Nếu không phải đang ở trong kết giới áp chế sức mạnh, Mạc Phàm chắc chắn không phải là đối thủ của hắn.

Gã huyết tộc thân thủ nhanh nhẹn, đạp lên đầu một con sói rồi tung thêm một cú đá, khiến nó đập mạnh vào vách đá, gãy mất mấy cái răng.

Một con sói khác nhảy lên định táp, nhưng nào ngờ thân hình gã bỗng tan ra, hóa thành một con dơi màu tím, lách qua khe hở giữa hai hàm răng của con sói.

Con sói đớp phải không khí, vừa đáp xuống đất thì gã huyết tộc đã trở lại hình người, một tay túm lấy chân sau của nó.

Một con sói khác vừa lao tới liền bị gã túm chân, dùng chính nó làm vũ khí đập vào con sói còn lại, khiến cả hai choáng váng. Gã huyết tộc nhìn cảnh đó mà nở một nụ cười chế giễu, đầy vẻ khinh thường.

“Trời... bầy sói đó trước mặt gã huyết tộc này chẳng khác gì một lũ chó con, mạnh kinh khủng!” Chúc Mông kinh hãi thốt lên.

“Đây là còn bị áp chế thực lực đấy. Nếu để gã này ra ngoài, chắc chắn sẽ gây nên một trận sóng to gió lớn. Thần miếu Parthenon chơi lớn thật, lại dùng một huyết tộc hai ngàn năm tuổi làm kẻ gác cổng.”

“Tôi đã nói rồi, đẳng cấp của gã huyết tộc này không giống pho tượng thứ hai đâu. Mạc Phàm rơi vào tay gã cũng không tệ lắm, gã này ỷ vào thân phận cao quý, khinh thường người khác nên sẽ không dùng thủ đoạn đê hèn. Nếu Mạc Phàm có thất bại thì cũng không đến mức bị phế hết tu vi. Hơn nữa, không biết gã huyết tộc đó thuộc đời thứ mấy, nhưng có vẻ không giống phần lớn huyết tộc khác, nhân tính vẫn còn khá cao. Gã chỉ hút máu của một người duy nhất để duy trì sinh mệnh, nhưng người cung cấp máu đó đã qua đời từ rất lâu. Mất đi nguồn cung cấp máu, tuổi thọ của gã cũng trở nên hữu hạn, thế là gã tự nguyện ngủ say ở con đường núi Tinh Hà này để bảo vệ cho Parthenon,” Bàng Lai cười khổ giải thích.

“Nói như vậy là hắn có thể rời khỏi đây bất cứ lúc nào sao?” Chúc Mông hỏi.

“Đúng vậy, đoán chừng trưởng bối của hắn có cùng nguồn gốc với Thần miếu Parthenon. Dưới ánh sáng của Parthenon, tốc độ lão hóa sẽ chậm lại,” Bàng Lai nói.

“Sao ông biết nhiều thế?” Hàn Tịch tò mò.

Bàng Lai lúng túng ho một tiếng, mặt dày nói: “Hồi trẻ ta tung hoành ngang dọc chưa từng nếm mùi thất bại, nhưng lại thua trong tay gã này, nên mới cay cú đi điều tra thông tin về hắn.”

“Nếu Mạc Phàm mà thắng thì có phải ông nên đi đào một cái lỗ để chui xuống không?”

“Cút!”

Trên đỉnh núi, nữ hiền giả Tisu hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt hả hê.

Từ lúc Mạc Phàm đến nhận Thần Ấn Tán Dương, Tisu đã bất mãn với thái độ ngang ngược của hắn. Giờ thấy huyết tộc Bola xuất hiện, trong lòng bà ta cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Loại người không biết lễ nghi, không biết tôn trọng người của thần miếu như thế này thì nên bị giáo huấn cho một trận thật đau.

“Hẳn là Bola sẽ giải quyết tên nhóc này một cách nhẹ nhàng. Hừ, nếu để một tên nhóc như cậu ta xông qua, thì uy nghiêm của Thần miếu Parthenon chúng ta còn đâu nữa?” Điện chủ Hải Long nói.

Ngay cả ma pháp sư Siêu Giai đỉnh cấp cũng khó lòng vượt qua, vậy mà Mạc Phàm chỉ là một Cao Giai pháp sư lại dám đến vượt ải. Nếu hắn thành công, không biết sẽ có bao nhiêu kẻ không biết trời cao đất dày kéo đến Parthenon khiêu khích. Mặc dù đây là quy tắc từ xưa, nhưng quá nhiều người đến gây rối cũng sẽ làm ảnh hưởng đến quyền uy của Thần miếu. Vì vậy, tốt nhất là để huyết tộc Bola giải quyết Mạc Phàm thật nhanh gọn, dập tắt ảo tưởng của những kẻ đang dõi theo ở dưới kia.

“Thưa Điện chủ, dù sao Mạc Phàm cũng là người đứng đầu trong cuộc thi Học Phủ Chi Tranh, nhận được Thần Ấn Tán Dương. Ở cấp Cao Giai, cậu ta như cá gặp nước, lại sở hữu năm hệ, hai Thú Triệu Hồi mạnh mẽ, trong đó Lôi hệ và Hỏa hệ đều có sức hủy diệt kinh người... cho nên việc cậu ta vượt qua hai pho tượng một cách dễ dàng cũng là điều dễ hiểu. Theo tôi được biết, con đường núi Tinh Hà này vốn dành cho những người trẻ tuổi chứ không phải thiết lập để đối phó với ma pháp sư Siêu Giai,” một quan chức cấp cao của Liên minh đường biển, Candy, lên tiếng.

Sự việc đảo nhỏ cự thú cuối cùng do Liên minh đường biển phụ trách. Lần này Candy đến đây để mượn các cao thủ từ Thần miếu Parthenon, cùng đến Địa Trung Hải tìm kiếm sinh vật kia, nhưng lại bất ngờ khi thấy Mạc Phàm xông núi.

Gần đây Kỵ Sĩ Điện không thể điều động người được. Vụ việc Tâm Hạ bị nghi là Tát Lãng đã gây chấn động lớn, một Thánh nữ bị ám sát nên tất cả các kỵ sĩ đều phải đề cao cảnh giác. Chỉ khi nào giải quyết xong vụ việc của Tâm Hạ thì mọi thứ mới trở lại bình thường. Candy đành ở đây chờ đợi, đến khi mọi chuyện ổn thỏa sẽ dẫn các cao thủ của Kỵ Sĩ Điện đến Địa Trung Hải.

Mạc Phàm nhìn những con sói nằm ngổn ngang hai bên đường núi, rồi lại nhìn gã hấp huyết quỷ mạnh mẽ trước mặt.

Những con sói này chưa chết. Mạc Phàm thu chúng trở lại không gian triệu hồi. Hắn tin Phi Xuyên Ngai Lang sẽ chăm sóc tốt cho đồng loại của mình. Lý do Mạc Phàm triệu hồi bầy sói rất đơn giản: trong không gian triệu hồi, Phi Xuyên Ngai Lang đã trở thành bá chủ, thu phục được tộc Sói Mắt Trắng. Chúng đã nghe theo sự điều khiển của Phi Xuyên Ngai Lang thì tất nhiên cũng sẽ nghe lệnh của Mạc Phàm, ra sức chiến đấu để lập công.

Bầy Sói Mắt Trắng này thực sự rất mạnh mẽ, đáng tiếc là gã hấp huyết quỷ này còn mạnh hơn rất nhiều, không cần tốn nhiều sức đã đánh bại tất cả chúng.

Mạc Phàm thầm lo lắng. Rất dễ để nhận ra thực lực của đối phương. Sức mạnh của gã hấp huyết quỷ này tuyệt đối không thua kém Hắc Ám Kiếm Chủ. Nếu không có kết giới áp chế, e rằng mình không phải là đối thủ của hắn.

Mạc Phàm vừa bình tĩnh phân tích vừa bước lên những bậc thang. Máu của bầy sói đã nhuộm đỏ thềm đá, mỗi bước chân của hắn đều để lại một dấu chân máu.

Dù biết đối thủ cực mạnh, nhưng hắn vẫn phải chiến. Mạc Phàm không thể chờ thêm một giây phút nào nữa, hắn phải gặp Tâm Hạ.

Bola đứng đó, ánh mắt nhìn Mạc Phàm đang đi lên. Biết Mạc Phàm là chủ nhân của bầy sói vừa rồi, ánh mắt gã lộ vẻ kinh ngạc khi thấy kẻ xông ải lại là một người trẻ tuổi hơn nhiều so với tưởng tượng.

Bola nhìn chằm chằm Mạc Phàm, hít vào một hơi. Gã có thể nhận biết được cảm xúc của đối phương bằng cách cảm nhận dòng máu đang lưu thông trong cơ thể họ, là sợ hãi, khẩn trương, hay bất cứ điều gì khác, gã đều có thể biết được.

Nhưng khi Bola ngửi thấy mùi máu tỏa ra từ Mạc Phàm, sắc mặt gã đột nhiên thay đổi. Đôi mắt sắc như móc câu dán chặt vào Mạc Phàm, khuôn mặt tái nhợt tuấn tú từ từ giãn ra, từ ngẩn ngơ chuyển sang nóng rực.

“Máu của ngươi... máu của ngươi!” Bola mừng rỡ như điên, chỉ tay vào Mạc Phàm.

Mạc Phàm không hiểu gã hấp huyết quỷ này đang phấn khích vì cái gì.

“Máu của ta thì sao?” Mạc Phàm hỏi.

“Ngươi đừng có giả vờ! Máu của ngươi không phải là máu bình thường, mà là Huyết Tích Tử! Nhưng kỳ lạ là ngươi lại không biến thành quái vật,” sắc mặt Bola vô cùng kỳ lạ, nửa vui sướng kích động, nửa lại hoài nghi.

Mạc Phàm sững sờ. Gã hấp huyết quỷ này lại cũng biết đến Huyết Tích Tử.

Huyết Tích Tử chính là kíp nổ của Ác Ma hệ. Lần trước hắn biến thành ác ma chính là nhờ vào sức mạnh của bốn hệ rồi bóp nát Huyết Tích Tử.

Xem ra Huyết Tích Tử đã xuất hiện từ rất lâu rồi.

“Ngươi cũng không giống những hấp huyết quỷ chính tông khác,” Mạc Phàm nói.

Mạc Phàm cảm thấy khí tức của gã này rất giống với Liễu Như. Có thể huyết thống của họ không phải kế thừa từ huyết tộc, mà là từ dòng máu ác ma.

“Đừng đặt ta ngang hàng với lũ sâu bọ cấp thấp chuyên hút máu bẩn thỉu kia! Nói, ngươi dùng cách gì để áp chế sự phản phệ của ác ma mà không bị nó nuốt chửng?” Bola chất vấn.

“Ta không có nghĩa vụ phải trả lời ngươi,” Mạc Phàm hờ hững đáp.

Bí mật của Mạc Phàm không phải là Ác Ma hệ, mà là mặt dây chuyền Tiểu Nê Thu. Chính nó đã giúp hắn giữ được ý thức khi hóa thành ác ma. Mạc Phàm kinh ngạc khi sinh vật cổ xưa này cũng biết mình có Ác Ma hệ, nhưng kẻ địch vẫn là kẻ địch, không cần nhiều lời.

“Tốt, tốt, tốt lắm! Rất có cốt khí! Vậy để ta xem ngươi có bản lĩnh gì mà dám ngông cuồng trước mặt bản tước như thế!” Bola trở nên tức giận.

Bóng áo choàng phất lên, Bola hóa thành một con dơi màu tím, xé gió lao đi. Chỉ trong chớp mắt, gã đã xuất hiện ngay trước mặt Mạc Phàm, tung một cú đấm thẳng vào lồng ngực hắn.

Nhanh quá!

Mạc Phàm kinh hãi, vội vàng gọi ra Huyền Xà Khải Giáp.

Rắc! Huyền Xà Khải Giáp lõm một mảng lớn. Cú đấm kinh hoàng hất văng Mạc Phàm bay ngược về phía vách núi, đâm sập liên tiếp bảy, tám tảng đá lớn.

“Yếu đuối như vậy thì không xứng đáng kiểm soát được sức mạnh ác ma!” Bola lại hóa thân thành dơi, bay vút đến chỗ Mạc Phàm.

Hai tay gã giơ lên, một luồng sáng máu bắn vào đống đá vụn. Luồng sáng rơi xuống, biến thành một ao máu, ăn mòn những viên đá tan thành bột mịn.

“Hừ, điêu trùng tiểu kỹ*!” Bola thấy Mạc Phàm đã né được, thân ảnh gã lại biến mất rồi xuất hiện ở một nơi cách đó hơn 100 mét.

Không gian khẽ rung động, Mạc Phàm vừa dùng Dịch Chuyển Tức Thời xuất hiện, nào ngờ Bola đã đứng chờ sẵn ở đó. Một bàn tay có móng vuốt sắc nhọn bằng máu bóp chặt lấy cổ Mạc Phàm nhấc bổng lên, ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm.

Mạc Phàm vừa kinh hãi vừa ngạc nhiên. Đây rốt cuộc là loại hấp huyết quỷ gì mà có thể đoán trước được cả vị trí Dịch Chuyển Tức Thời? Kinh nghiệm chiến đấu của gã dày dặn đến mức đáng sợ!

---

Chú thích: Điêu trùng tiểu kỹ - thành ngữ chỉ tài năng nhỏ mọn, không đáng kể.

Đề xuất Voz: Chuyện quận 4
BÌNH LUẬN