Chương 1219: Để Anh Vì Em Mà Chiến Đấu Đến Giây Phút Cuối Cùng

Màu đen đặc sệt bao trùm lấy toàn thân, không lạnh lẽo như tưởng tượng, nhưng lại giống như vô số sợi tơ nhện dính chặt, khiến người ta ngạt thở, cảm giác như bất cứ lúc nào cũng sẽ bị lũ côn trùng ghê rợn bò đến ăn sạch.

Tâm Hạ mở mắt, nhưng chẳng nhìn thấy gì, chỉ có bóng tối kéo dài vô tận. Thân thể rơi xuống một cách nhẹ nhàng đến lạ, khiến cô nghi ngờ có phải mình đã trở thành một linh hồn hay không.

Mình chết rồi sao? Tâm Hạ tự hỏi trong lòng.

Không âm thanh, không ánh sáng, không nhiệt độ. Chắc là mình chết thật rồi. Cảm giác trống rỗng đến hoảng loạn, sự cô độc dâng lên trong lòng một nỗi chua xót khôn nguôi.

Nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, bi thương từ một giọt nước mắt vỡ òa thành dòng lũ, không cách nào ngăn lại được.

Rốt cuộc… vẫn không thể gặp lại anh ấy sao?

Tâm Hạ không sợ cô độc, cô đã quen với việc ở một mình từ nhỏ, cho đến khi có một cậu bé nhà bên chạy tới. Dù cô không đủ can đảm để nói một lời, cậu bé ấy vẫn luôn miệng liến thoắng, chỉ cần nghe cậu kể những chuyện lặt vặt trong khu phố cũng đủ để xua tan đi bao u ám.

Sống ở cuối con hẻm, không cách nào bước ra khỏi nhà dù chỉ nửa bước, Tâm Hạ chỉ biết ngồi bên bệ cửa sổ, chờ đợi một gương mặt tinh nghịch quen thuộc chạy đến. Dọa cô cũng được, làm mặt xấu cũng được, cười hì hì cũng được. Sự xuất hiện của Mạc Phàm khiến cô không còn cảm thấy mình là một người vô hình, không còn cảm giác bị lãng quên trong căn nhà nhỏ cuối phố.

Theo năm tháng lớn lên, cảm giác ấy vẫn không hề phai nhạt, giống như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức. Chỉ cần nhìn thấy anh, trong lòng cô lại dâng lên niềm vui sướng và mong chờ.

Nỗi sợ hãi không phải vì cô độc, mà là vì cảm giác ấy sẽ không bao giờ trở lại nữa. Nếu vậy, sống hay chết cũng chẳng khác gì nhau. Bởi lẽ, Tâm Hạ cảm thấy sự tồn tại của mình, cảm giác mình còn sống, đều là do những cảm xúc mà Mạc Phàm mang lại.

Thân thể vẫn đang chìm xuống, trong một không gian dường như không có đáy.

Tâm Hạ cố gắng giữ cho mình tỉnh táo, cố gắng ghi nhớ thật kỹ gương mặt ấy. Cô cảm thấy mình sắp rơi vào giấc ngủ ngàn thu, và đây là điều duy nhất cô có thể làm.

Sột soạt…

Bỗng nhiên, một âm thanh rợn người vang lên bên tai.

Tâm Hạ nhìn vào bóng tối xung quanh, dù không thấy gì nhưng năng lực cảm nhận tâm linh cho cô biết có vô số nhuyễn trùng đang vây quanh mình.

Những con nhuyễn trùng ấy trông như những con giòi khổng lồ, đầu liền với cổ, miệng chi chít răng nhọn, ngoài ra không có gì khác.

Nhuyễn trùng ngày càng nhiều, vây quanh cô như một bàn tiệc thịnh soạn, dáng vẻ thèm thuồng không thể chờ đợi được nữa.

Tâm Hạ cười khổ. Hóa ra mình vẫn chưa chết, chỉ là sắp trở thành thức ăn cho lũ côn trùng này.

Cô nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên, thờ ơ với nỗi sợ hãi đang bủa vây.

Sột soạt…

Nhuyễn trùng màu đen điên cuồng bò tới, giống như một cơn thủy triều hắc ám muốn nuốt chửng tất cả.

“Cút hết cho ta!”

Một ngọn lửa nóng rực tựa mặt trời bùng lên, soi sáng cả không gian tăm tối, thiêu rụi tất cả những con nhuyễn trùng ghê tởm.

Hỏa diễm điên cuồng thiêu đốt xung quanh Tâm Hạ. Ngọn lửa bùng lên quá nhanh, mắt thường không thể nào nhìn kỹ, chỉ thấy một bóng hình ác ma đang điên cuồng tàn sát không ngừng nghỉ.

Rốt cuộc nơi đây có bao nhiêu nhuyễn trùng? Tâm Hạ không thể đếm xuể. Dường như cả không gian này được tạo nên từ nhuyễn trùng, và giờ đây, giữa biển trùng ghê rợn ấy lại hiện ra một bóng hình ấm áp đến lạ.

Nhờ ánh lửa, Tâm Hạ mới nhìn rõ được xung quanh. Nơi này giống như một hang động sâu dưới lòng đất, bốn phía đều bị vô số nhuyễn trùng che kín không một kẽ hở.

“Anh… Anh Mạc Phàm…” Tâm Hạ biết ngọn lửa này là của ai. Cô mở to mắt, kinh ngạc nhìn bóng hình ấy. Lệ nóng tuôn rơi, ướt đẫm gò má, chảy xuống cằm rồi thấm ướt lồng ngực.

Mạc Phàm không nghe thấy tiếng gọi của Tâm Hạ, lúc này hắn đang chìm trong trạng thái cuồng sát. Hài Lạp muốn mang Tâm Hạ đến đây để ăn sạch, Mạc Phàm liền giết sạch hàng ngàn, hàng vạn con nhuyễn trùng của nó.

Sau khi vào nơi này, thực lực của Hài Lạp đã tăng lên rất nhiều. Mạc Phàm phải giết hết lớp lớp nhuyễn trùng dày đặc mới đến được bên cạnh Tâm Hạ. Nhưng đây là địa bàn của Hài Lạp, nó sẽ không để bất cứ ai dễ dàng rời đi.

Hết lớp này đến lớp khác. Mạc Phàm vừa thiêu rụi đám nhuyễn trùng trong phạm vi một cây số quanh Tâm Hạ, ngay lập tức lại có những bầy trùng khác từ khắp nơi ùa đến lấp đầy.

Tâm Hạ nhìn xung quanh, cảm giác như mình và Mạc Phàm đã rơi vào một tinh cầu được tạo nên hoàn toàn từ nhuyễn trùng, từng lớp từng lớp dày đặc đến mức không thấy được điểm cuối.

Mạc Phàm vẫn đang điên cuồng tàn sát, hồn ảnh trên người lúc sáng rực, lúc lại yếu đi. Mỗi khi lũ nhuyễn trùng xâm chiếm lại không gian nhỏ bé ấy, trên người Mạc Phàm lại tỏa ra ánh sáng màu máu, và rồi hàng vạn con nhuyễn trùng lại tan thành tro bụi.

Hắn giết chóc như không biết mệt mỏi, Tâm Hạ không thấy Mạc Phàm nghỉ ngơi dù chỉ một giây.

Cô chưa từng nghĩ rằng Mạc Phàm sẽ đuổi theo mình đến tận đây. Rõ ràng, bị kéo vào địa ngục này thì cũng chẳng khác nào một người đã chết.

Mạc Phàm hóa thành mấy ngàn vệt lửa, bắn ra tứ phía. Mỗi một vệt lửa thiêu rụi một tầng nhuyễn trùng, mấy ngàn vệt lửa cùng lúc mở ra một lỗ hổng khổng lồ.

Mạc Phàm nhìn vào, vốn tưởng rằng sẽ thấy được điểm cuối, nhưng bên ngoài vẫn là vô tận nhuyễn trùng, số lượng dường như không hề suy giảm.

Hắn đã dốc hết tất cả sức lực, nếu vẫn không thể tìm được lối ra, điều đó có nghĩa là tất cả đã kết thúc.

Lỗ hổng vất vả tạo ra lại nhanh chóng bị đám côn trùng lấp kín. Mạc Phàm rơi xuống bên cạnh Tâm Hạ, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi chưa từng có, nhưng trong mắt hắn, Tâm Hạ không hề thấy sự tuyệt vọng.

Mạc Phàm nhìn Tâm Hạ, đôi mắt đỏ như máu đang dần trở lại màu nâu đen vốn có.

Hai người nhìn nhau, không nói một lời, nhưng ánh mắt đã thay vạn lời muốn nói.

“Anh nhất định sẽ đưa em ra ngoài,” Mạc Phàm cất lời.

Tâm Hạ không muốn Mạc Phàm chiến đấu nữa. Cô ôm chặt lấy hắn từ sau lưng như muốn bảo vệ, thân thể mềm mại dán chặt vào tấm lưng rộng lớn, đôi tay ôm lấy ngực, đầu tựa lên vai Mạc Phàm.

Tâm Hạ chỉ hy vọng được ở bên Mạc Phàm như thế này, ôm nhau thật chặt, chờ đợi lũ côn trùng đến ăn thịt cả hai.

Mạc Phàm hiểu ý của Tâm Hạ. Trên thực tế, hắn cũng đã kiệt sức.

Nắm lấy đôi tay lạnh lẽo của cô, Mạc Phàm nhẹ nhàng gỡ ra, rồi chậm rãi quay người lại.

Nhìn vào đôi mắt bình tĩnh của Tâm Hạ, Mạc Phàm cười cay đắng, rồi đột nhiên ôm ghì cô vào lòng. Thân thể mềm mại của Tâm Hạ dán chặt vào người hắn, như muốn hòa làm một.

“Cứ như thế này sao?” Mạc Phàm thì thầm bên tai cô.

“Vâng, như vậy là đủ rồi.” Tâm Hạ gật đầu.

Cả Mạc Phàm và Tâm Hạ đều không khóc, đôi mắt dần trở nên tĩnh lặng, cảm xúc trong lòng cũng dần bình yên.

“Anh Mạc Phàm.”

“Hửm?”

“Em yêu anh.”

Mạc Phàm chưa từng nghe Tâm Hạ nói ba chữ này, nhất thời không biết phải đáp lại ra sao.

Hắn cũng yêu Tâm Hạ, một thứ tình cảm quý giá xen lẫn giữa tình thân và tình yêu, chỉ là…

Sột soạt…

Hài Lạp lại phát ra những âm thanh ồn ào, nó muốn phá hỏng giây phút yên bình ngắn ngủi của hai người.

Nhuyễn trùng màu đen lại đang ùa tới. Ánh lửa bảo vệ xung quanh hai người đang dần thu nhỏ lại. Lũ nhuyễn trùng không thể chờ đợi được nữa, chúng như thủy triều cuộn trào, phát ra những âm thanh đầy tham lam.

Mạc Phàm và Tâm Hạ không quan tâm đến chúng, mặc kệ tiếng gõ cửa của tử thần đang ngày một dồn dập.

Vù! Vù! Vù!

Bỗng nhiên, Thiên Kiếp Hỏa Diễm màu nâu trên người Mạc Phàm lại một lần nữa bùng lên, dần dần bao trùm toàn thân.

Tâm Hạ kinh ngạc nhìn Mạc Phàm khoác lên mình chiến y hỏa diễm, không hiểu hắn định làm gì.

“Anh xin lỗi, anh không làm được.” Giọng Mạc Phàm vang lên qua lớp mặt nạ lửa.

Tâm Hạ hy vọng hai người có thể lặng lẽ chết đi bên nhau.

Nhưng Mạc Phàm không thể làm được, hắn không muốn cứ như vậy mà buông xuôi theo ý cô.

Chi… chi… chi…!

Lũ nhuyễn trùng há to miệng, lao về phía Mạc Phàm và Tâm Hạ.

Nắm đấm của Mạc Phàm bùng cháy, liệt hỏa cuồn cuộn theo những du long thiểm điện bắn ra tứ phía, thiêu rụi tất cả nhuyễn trùng màu đen dám đến gần.

Tâm Hạ ngước nhìn Mạc Phàm.

Toàn thân hắn là hỏa diễm, không còn nóng rực, cũng không còn mạnh mẽ như trước đó nữa.

Mạc Phàm cũng nhìn Tâm Hạ, khẽ nói: “Để anh vì em mà chiến đấu đến giây phút cuối cùng, được không?”

Chưa kịp đợi câu trả lời, Tâm Hạ đã thấy bóng ma đan xen giữa lôi điện và hỏa diễm ấy lao về phía biển nhuyễn trùng vô tận. Thi thể lũ trùng rơi xuống như những mảnh vụn màu đen, hóa thành tro bụi, một cơn mưa máu tanh tưởi không ngừng trút xuống.

Tâm Hạ đứng đó, đôi mắt dõi theo bóng hình ấy, không rời.

Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Con Gián Bắt Đầu Tu Tiên, Ta Trở Thành Trùng Tổ
BÌNH LUẬN