Chương 1227: Không Khoan Dung
Trên núi Bắc Vũ, một người đàn ông cao gầy với chiếc cằm dài đang ngồi trên đỉnh đồi. Tay hắn cầm một vật gì đó nho nhỏ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào lò lửa rồi ném thứ trong tay vào chậu than, mặc cho chúng bị ngọn lửa nuốt chửng từ từ.
Một nữ thẩm phán viên thực tập đi tới, đưa điện thoại cho Lục Trảm Thiên.
“Để sát vào tai ta.” Lục Trảm Thiên nói, tay vẫn không ngừng ném đồ vật vào chậu than.
Nữ thẩm phán thực tập chậm rãi quỳ xuống, thân thể hơi rướn về phía trước. Dù nàng có làm ra động tác quyến rũ, Lục Trảm Thiên cũng chẳng thèm liếc mắt.
“Cha, người có gì bất mãn với sắp xếp của con sao?” Lục Trảm Thiên hỏi.
“Chuyện con đang làm chỉ đem tới phiền phức lớn hơn thôi. Bây giờ Mạc Phàm không phải người bình thường, mặc dù cậu ta không gia nhập thế lực nào, nhưng vẫn có rất nhiều nhân vật lớn đang âm thầm chú ý đến cậu ta. Con quá nóng vội rồi.” Lục Tân nói qua điện thoại.
“Con sẽ không làm gì để người khác nắm thóp được đâu, tất cả đều tuân theo quy trình chính quy. Chẳng lẽ Lục gia chúng ta đã mềm yếu đến mức không được thẩm vấn những kẻ tình nghi sao?” Tay Lục Trảm Thiên siết chặt vật cuối cùng đến mức gần như nát thành bột: “Lúc nghe tin đó, con đã muốn băm vằm nó ra rồi, nhưng cha lại ngăn cản. Con đã nghe lời cha, đợi sau khi Thế Giới Học Phủ Chi Tranh kết thúc sẽ tính sổ với nó. Bây giờ cuộc thi đã kết thúc từ lâu, tại sao kẻ đã giết em trai con, đứa con trai của cha, vẫn còn sống nhởn nhơ ngoài kia? Cha à, cha có biết không, lúc con đến nơi đó, có bao nhiêu con kền kền đang rỉa xác em trai con không?”
Lục Trảm Thiên càng nói càng tức giận, hai mắt hắn nhìn chằm chằm vào chậu than, ngọn lửa từ trong chậu bỗng bùng lên dữ dội.
“Cả cha và con đều căm phẫn, cha chắc chắn sẽ không bao giờ tha cho cậu ta, nhưng kế hoạch này của con không hoàn hảo chút nào. Cậu ta là một tên điên.” Lục Tân nói.
“Nói đến đây thôi. Từ ngày cha ngồi lên vị trí cao, càng ngày càng trở nên lo trước lo sau.” Lục Trảm Thiên nói.
Ngọn lửa đã thiêu rụi mọi thứ. Lục Trảm Thiên xem đồng hồ, chậm rãi đứng dậy nói với nữ thẩm phán viên thực tập: “Cũng sắp đến giờ rồi, kêu người của chúng ta chuẩn bị dưới núi. Ta ngược lại muốn xem thằng ranh đó có ba đầu sáu tay thế nào.”
...
Lục Trảm Thiên đứng dưới chân núi, xung quanh có hơn hai mươi thẩm phán viên khác. Trong số đó có một người đeo nửa chiếc mặt nạ lạnh lùng, tỏa ra khí tức âm u như quái vật.
Phó chánh án Phùng Cảnh Lan nhíu mày, không hiểu ý đồ của Lục Trảm Thiên, bèn hỏi: “Chánh án, ngài tập hợp chúng tôi ở đây có việc gì không?”
“Không có gì, chỉ là đề phòng thôi. Đề phòng có kẻ xem thường Thẩm Phán Hội Bắc Vũ của chúng ta, xem thường việc hành pháp của chúng ta.” Lục Trảm Thiên nói.
Trong lòng Phùng Cảnh Lan đầy nghi hoặc, đang định hỏi thêm thì một thẩm phán viên với sắc mặt âm trầm bước tới, người này rõ ràng đang nén giận.
“Dạ Ưng?” Phùng Cảnh Lan khó hiểu nhìn Dạ Ưng.
“Lục Trảm Thiên, cậu có biết mình đang làm gì không?” Dạ Ưng lạnh lùng chất vấn.
“Tôi làm gì không cần ông xen vào. Hiện tại tôi là chánh án của núi Bắc Vũ, cút sang một bên cho tôi.” Lục Trảm Thiên không chút khách khí đáp trả.
“Cậu đang đùa với lửa đấy! Đây là lấy việc công báo thù riêng!”
“Không phải.” Lục Trảm Thiên cười khinh bỉ, trả lời hời hợt.
“Trước khi xảy ra chuyện lớn, thả cha của Mạc Phàm ra ngay!” Dạ Ưng tức giận nói.
“Ông ta là đối tượng tình nghi, tôi chỉ mời đến đây thẩm vấn vài câu, cho ông ta ở lại núi Bắc Vũ vài ngày thì có sao đâu. Chờ tôi thẩm vấn xong, nếu ông ta không còn là kẻ tình nghi thì tự khắc sẽ được bình an vô sự. Mạc Phàm đúng là đang như mặt trời ban trưa, nhưng không phải vì thế mà chúng ta muốn điều tra cũng phải khép nép hỏi ý hắn đâu nhỉ?” Lục Trảm Thiên vừa cười vừa nói.
“Cậu không có bất cứ lý do gì để bắt cha của Mạc Phàm đi cả!” Dạ Ưng gằn giọng.
“Tất nhiên là có rồi.” Lục Trảm Thiên liếc nhìn người đeo nửa chiếc mặt nạ bên cạnh. Trên tay người này còn có một sợi xiềng xích màu bạc tỏa ra sức mạnh hắc ám, đây là công cụ mà Thẩm Phán Hội dùng để áp chế tinh thần tội phạm.
“Hắn ta từng là một giáo sĩ áo đen của Hắc Giáo Đình, nhưng hiện tại đã quy thuận chúng ta, nguyện ý cải tà quy chính, trợ giúp chúng ta tiêu diệt Hắc Giáo Đình. Việc kiểm tra những người có liên quan tới Hắc Giáo Đình đã được tôi xin phép cấp trên trong Thẩm Phán Hội, cũng đã được nghị viên đồng ý. Hắn đã khai rằng một nhân vật có chức vị quan trọng trong Hắc Giáo Đình, cấp bậc còn cao hơn cả đại chấp sự Mục Hạ, đã từng tiếp xúc với cha của Mạc Phàm, tức Mạc Gia Hưng. Đương nhiên tôi không nghi ngờ Mạc Gia Hưng là thành viên Hắc Giáo Đình, nhưng tôi tin chắc có thể moi được thông tin có giá trị từ ông ta. Dù sao thì rất có thể Mạc Gia Hưng cũng đã từng tiếp xúc với Hồng Y Giáo Chủ của Hắc Giáo Đình – Tát Lãng. Vậy thưa ngài Dạ Ưng, lý do này đã đủ chưa?” Lục Trảm Thiên vênh váo, nở nụ cười đắc thắng nhìn Dạ Ưng.
Việc điều tra liên quan đến Tát Lãng không chỉ giúp phá án mà còn là công trạng cực lớn. Lục Trảm Thiên đã phát hiện ra một mối liên hệ trong quá khứ của Tát Lãng với cha của Mạc Phàm, có thể nói đây là một thông tin vô cùng đắt giá. Hắn không chỉ lập được công lớn, mà còn có thể nhân cơ hội này trừng trị Mạc Phàm.
“Vậy tại sao tôi lại nhận được tin có người lợi dụng Mạc Gia Hưng để uy hiếp Mạc Phàm?” Dạ Ưng hỏi.
“Uy hiếp? Tôi chỉ bảo cậu ta thông báo cho Mạc Phàm một tiếng là cha cậu ta đang ở đây thôi, sao có thể gọi là uy hiếp được?” Lục Trảm Thiên chỉ tay vào Vũ Ngang.
Sắc mặt Dạ Ưng tối sầm lại. Lần trước trong chiến dịch diệt Hắc Giáo Đình ở Ma Đô, Dạ Ưng đã nhận ra Vũ Ngang chính là kẻ đã trốn thoát hôm đó.
“Đừng nói với tôi là cậu không biết mâu thuẫn giữa Vũ Ngang và Mạc Phàm. Cậu đang cố ý chọc giận Mạc Phàm!” Dạ Ưng nói.
“Dạ Ưng, đừng suy nghĩ nhiều thế. Tôi chỉ cân nhắc thấy Vũ Ngang và Mạc Phàm quen biết đã lâu, không có lý do gì lại không đến chào hỏi một tiếng. Tôi đứng ra hòa giải cho chúng, dù sao thì Vũ Ngang cũng sẽ giúp chúng ta tìm ra nhiều thành viên Hắc Giáo Đình hơn.” Lục Trảm Thiên nói.
Nghe những lời này của Lục Trảm Thiên, trong lòng Dạ Ưng sôi trào lửa giận. Đây rõ ràng là một cái bẫy mà Lục Trảm Thiên đã giăng sẵn cho Mạc Phàm.
Vũ Ngang bị bắt và đang hỗ trợ Thẩm Phán Hội núi Bắc Vũ truy bắt thành viên Hắc Giáo Đình, chuyện này Dạ Ưng cũng có nghe qua. Vốn tưởng rằng Lục Trảm Thiên sẽ tận tâm diệt trừ Hắc Giáo Đình, nào ngờ hắn lại lợi dụng lòng oán hận của Vũ Ngang để đối phó Mạc Phàm, báo thù cho em trai mình.
Khi ở Peru, Lục Nhất Lâm đã có hành vi muốn giết Mạc Phàm, Mạc Phàm trong cơn phẫn nộ đã giết chết Lục Nhất Lâm, chuyện này rất nhiều người biết. Lục gia đương nhiên sẽ không bỏ qua cho Mạc Phàm, nhưng sau khi Mạc Phàm vang danh trong Thế Giới Học Phủ Chi Tranh, Lục gia cũng tạm gác lại việc trả thù. Chỉ có Lục Trảm Thiên cố chấp, nhất định phải khiến Mạc Phàm trả giá đắt vì đã giết em trai mình.
“Tôi muốn gặp Mạc Gia Hưng để xác nhận các người không tra tấn ông ấy.” Dạ Ưng nói.
“Ông ta rất ổn. Chuyện này tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm, không cần ông phải nhúng tay vào. Dạ Ưng, tôi là chánh án, đừng có can thiệp, hiểu chưa?” Giọng Lục Trảm Thiên đanh lại.
“Cậu... cậu...” Dạ Ưng tức đến không nói nên lời.
Nhìn những thẩm phán viên xung quanh, Dạ Ưng có thể đoán được Lục Trảm Thiên muốn làm gì. Giờ chỉ mong Mạc Phàm có thể giữ được bình tĩnh, vì Mạc Gia Hưng vẫn đang bình an vô sự. Lục Trảm Thiên không có gan sát hại Mạc Gia Hưng.
“Hắn đến rồi.” Vũ Ngang nhìn ra xa, trên mặt nở một nụ cười hưng phấn.
Cuối cùng Vũ Ngang cũng sắp được thấy dáng vẻ phát điên của Mạc Phàm. Đợi lâu như vậy, cuối cùng ngày này cũng tới.
Dạ Ưng thấy Mạc Phàm còn dẫn theo một người đàn ông phương Tây ăn mặc kỳ lạ đi tới. Dạ Ưng có thể cảm nhận được ánh mắt nghiêm nghị tràn đầy sát ý của Mạc Phàm.
“Mạc Phàm, bình tĩnh lại! Cho tôi một ngày, tôi nhất định sẽ để Lục Trảm Thiên thả tự do cho cha cậu!” Dạ Ưng bước nhanh tới trước mặt Mạc Phàm, bây giờ chỉ còn cách khuyên can cậu ta.
Thẩm Phán Hội núi Bắc Vũ là một căn cứ quan trọng, nếu có kẻ dám sử dụng bạo lực ở đây, Thẩm Phán Hội có toàn quyền bắt giữ và xử lý. Lục Trảm Thiên cố ý lợi dụng lòng oán hận của Vũ Ngang, cố ý bắt Mạc Gia Hưng để chọc giận Mạc Phàm, chính là để Mạc Phàm mất kiểm soát mà sử dụng vũ lực. Như thế, hắn mới có lý do chính đáng để bắt giữ Mạc Phàm.
Có nhiều thẩm phán viên làm nhân chứng, Mạc Phàm sẽ bị coi là kẻ gây rối, uy hiếp nơi hành pháp. Tóm lại, mọi tội lỗi sẽ đổ lên đầu Mạc Phàm.
“Dạ Ưng, tôi hiểu.” Mạc Phàm nhìn Dạ Ưng, giọng nói lạnh như băng.
“Cậu hiểu là tốt rồi. Tôi thật sự sợ cậu gây ra chuyện lớn. Đừng để những tên tiểu nhân này khiêu khích, tôi có thể cam đoan cha cậu không có việc gì.” Dạ Ưng nói nghiêm túc.
“Người thì chưa chết, tao cũng biết Vũ Ngang từng là thành viên của Hắc Giáo Đình. Tao gọi nó tới đây là để nhận diện cha mày.” Lục Trảm Thiên đứng ở đó, nói với Mạc Phàm một cách hờ hững.
Vũ Ngang cũng cười, ánh mắt cong lên thành một vòng cung oán độc, hắn muốn nhìn thấy Mạc Phàm sụp đổ rồi phát điên, sau đó sẽ lao tới như một con chó dại. Thế là xong chuyện.
“Vũ Ngang vẫn là tội phạm, hắn ta là một tử tù được dùng để moi thông tin về Hắc Giáo Đình.” Dạ Ưng vội giải thích, không hy vọng Mạc Phàm nghĩ rằng Thẩm Phán Hội cấu kết với Vũ Ngang.
“Tôi cũng biết.” Mạc Phàm trả lời.
Ngay cả chuyện này, Linh Linh cũng đã điều tra rõ ràng, cậu thừa biết đây là một cái bẫy.
Nhưng Mạc Phàm sẽ không nhẫn nhịn.
Có một số chuyện, một khi đã chạm đến giới hạn thì không thể tha thứ, huống chi kẻ thù còn xúc phạm đến cả hai giới hạn của cậu.
Thứ nhất, lấy cha mình ra để uy hiếp.
Thứ hai, là chuyện của Hứa Chiêu Đình. Cho dù Vũ Ngang có cải tà quy chính, có trợ giúp Thẩm Phán Hội thế nào đi nữa, chỉ cần biết hắn ở đâu, Mạc Phàm sẽ tự tay vặn cổ hắn.
Tội ác chồng chất, không thể khoan dung.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Vozer dịch từng tờ yêu thương ☽
Đề xuất Voz: Truyện Ma Lai và Đi Câu