Chương 1230: Không Buông Tha Một Ai

Không một ai dám ngăn cản Mạc Phàm. Hắn từng bước tiến về phía Vũ Ngang, ánh mắt tựa như lửa cháy, vẻ ngoài trông vô cùng bình tĩnh nhưng lại đáng sợ đến tột cùng.

Vũ Ngang đã không còn vẻ đắc ý như lúc đầu, trên người vẫn còn mang xiềng xích.

Nơi này chỉ có một chánh án là pháp sư Siêu Giai, lại có gần hai mươi thẩm phán viên khác. Vũ Ngang chắc chắn rằng Mạc Phàm sẽ bị chọc giận, sau đó gây náo loạn một trận lớn, có như thế mới có cớ giết được Mạc Phàm, sau khi xong việc thì Lục Trảm Thiên sẽ đứng ra xử lý.

Kế hoạch này không hoàn hảo, nhưng đủ để Mạc Phàm phải chết, vậy là được rồi.

Nào ngờ Mạc Phàm lại dắt theo một tên Hấp Huyết Quỷ có thực lực mạnh đến mức có thể hành cả pháp sư Siêu Giai, cũng không ngờ thực lực của chính Mạc Phàm lại kinh khủng đến vậy. Những thẩm phán viên kia căn bản không chịu nổi một đòn.

"Mạc Phàm... tao... tao bây giờ cũng đang cống hiến cho Hội Thẩm Phán... Tao cam đoan với mày là cha mày không sao hết, Lục Trảm Thiên chỉ dọa mày thôi! Nếu mày giết tao, Hội Thẩm Phán sẽ không bỏ qua cho mày đâu..." Vũ Ngang cảm nhận được sát ý nồng đậm của Mạc Phàm, lập tức vứt hết vẻ cứng rắn, dập đầu xin tha.

Đến cả Lục Đỉnh Băng hắn còn dám giết, vậy thì còn ai mà Mạc Phàm không dám động vào?

"Vũ Ngang à, tao cứ tưởng mày phải biết rõ mày nằm trong danh sách phải giết của tao chứ? Mày đã đi gần Tát Lãng như vậy, thì đừng có sủa ra những câu ngu xuẩn thế nữa. Chuẩn bị đón nhận cái chết đi." Mạc Phàm lại tiến thêm một bước.

Khi một người chỉ tập trung vào một ý niệm duy nhất, tinh thần lực sẽ mạnh hơn gấp nhiều lần bình thường. Giờ phút này, trong đầu Mạc Phàm chỉ có một suy nghĩ duy nhất là giết chết Vũ Ngang, trong mắt hắn hằn lên những tơ máu, rồi gầm lên một tiếng.

"Chết!"

Tiếng gầm của Mạc Phàm đinh tai nhức óc, mang theo sát niệm kinh hoàng ập thẳng vào thân thể Vũ Ngang.

Sát niệm ấy tựa như ngàn vạn lưỡi dao sắc lẹm đâm vào kẻ thù, như chiếc búa tạ nặng trĩu oán thù, lại giống như một cơn bão đao cuồng loạn, điên cuồng xé nát thân thể Vũ Ngang.

"BÙM!"

Thân thể của Vũ Ngang nổ tung, bao gồm cả cái đầu. Trước khoảnh khắc phát nổ, khuôn mặt hắn vẫn còn nguyên vẻ sợ hãi tột độ. Vũ Ngang muốn được sống hơn bất kỳ ai, đã cố gắng vùng vẫy sống cho đến hôm nay, nhưng không ngờ lại chết dưới tay Mạc Phàm. Giờ phút này, dù có trăm vạn cái hối hận cũng chẳng giúp được gì.

Tròng mắt, bàn tay, mảnh sọ, nội tạng bay tung tóe. Một lúc sau, máu tươi sền sệt lơ lửng giữa không trung mới rơi xuống, nhuộm đỏ cả người Mạc Phàm.

Ngửi thấy mùi máu tanh tưởi của Vũ Ngang, tự tay làm hắn nổ thành trăm mảnh, Mạc Phàm mới tạm đè nén được cơn thịnh nộ của mình. Ít nhất là trong khoảnh khắc này, trong đầu hắn sẽ không hiện lên cảnh Hứa Chiều Đình khẩn cầu mình đốt cậu ta thành tro nữa.

Chết như thế nào, cũng thể hiện mức độ hận thù của Mạc Phàm đối với kẻ đó.

"Là tên nghị viên nào đã đồng ý cho Vũ Ngang gia nhập Hội Thẩm Phán núi Bắc Vũ?" Mạc Phàm quay sang nhìn phó chánh án Phùng Cảnh Lan.

Một kẻ độc ác tà khí đầy mình như Vũ Ngang mà cũng có tư cách sống, đây chính là sự sỉ nhục lớn nhất đối với Hứa Chiều Đình, người đã hy sinh để tìm ra danh sách những Lam Y Chấp Sự. Không thể tha thứ là không thể tha thứ, nếu loại người này không bị trừng phạt, Mạc Phàm thà đứng về phía đối lập với cả Hội Thẩm Phán và Hiệp hội Ma pháp.

...

"Chủ nhân, tôi đã bẻ gãy từng khúc xương lớn nhỏ, từng đốt ngón tay, ngón chân của hắn, rồi lột ra từng sợi gân một. Để hắn không ngất đi, tôi đã dùng Huyết Chú Đồng Thuật, giúp hắn tỉnh táo cảm nhận trọn vẹn mùi vị đau đớn từ mỗi tấc da thịt." Bola bay xuống, ném Lục Trảm Thiên như một đống giẻ rách trước mặt Mạc Phàm.

Khuôn mặt Lục Trảm Thiên co giật liên hồi, bảy phần là đau đớn, ba phần là căm hận và phẫn nộ tột cùng với Mạc Phàm.

Lục Trảm Thiên là chánh án, là chánh án của núi Bắc Vũ!

Ngay cả nghị viên cũng không dám đối xử với Lục Trảm Thiên như thế này.

Xương cốt đứt đoạn, gân cốt bị lột sống, cảm giác đó cả đời khó quên. Lục Trảm Thiên thề sẽ cho Mạc Phàm trải nghiệm loại cảm giác đau đớn này gấp trăm, gấp nghìn lần.

"Mạc Phàm, tha cho cậu ta một mạng đi. Vừa nãy tôi đã đi xem cha cậu, ông ấy không sao cả, chỉ là bị hoảng sợ quá độ thôi..." Dạ Ưng vội vàng nói.

"Đưa tôi đến chỗ đó." Mạc Phàm nói.

"Còn Lục Trảm Thiên... trước hết cứ để bạn của cậu thả hắn ra đi, trông hắn như người sắp chết rồi." Dạ Ưng nói.

Mạc Phàm không trả lời Dạ Ưng. Bola thì cười khẩy, một tay nhấc bổng Lục Trảm Thiên lên, ra ý không ai được phép đụng vào.

Mạc Phàm chưa nói thả, Bola tuyệt đối không dám thả. Tình hình tiếp theo thế nào, còn phải xem Mạc Gia Hưng ra sao đã. Lục Trảm Thiên tốt nhất nên cầu nguyện rằng mình chưa động tay động chân gì vào Mạc Gia Hưng, nếu không sẽ chỉ khiến Mạc Phàm nổi điên thêm một lần nữa.

Nói thật, mỗi khi Mạc Phàm tức giận, ngay cả Bola cũng cảm thấy có chút sợ hãi. Tử Thần Hy Lạp còn bị xé xác, huống chi là mấy tên thiểu năng này, tại sao cứ phải đi khiêu khích con ác ma đang ngủ say trong cơ thể Mạc Phàm cơ chứ?

À phải rồi, đám người này đâu có được chứng kiến "kiệt tác" mưa máu mà chàng thanh niên này tạo ra ở Thần Miếu Parthenon, nên không biết sợ là phải.

....

Mạc Phàm đi vào một căn nhà trên núi Bắc Vũ, vừa vào đã thấy thuộc hạ của Dạ Ưng đang dìu cha mình.

Sắc mặt Mạc Gia Hưng vẫn vàng như nghệ, trông có sức sống hơn một chút, nhưng có thể thấy mấy ngày qua ông đã vô cùng tiều tụy, bờ môi nứt nẻ, vành mắt thâm quầng.

Đôi mắt ông vẫn mở to, mang theo vẻ nghi ngờ và hoảng sợ. Cha mình chỉ là một người bình thường, không hề liên quan gì đến ma pháp. Mạc Phàm thấy thân thể ông không bị thương tổn gì, nhưng chắc chắn đã bị Lục Trảm Thiên kích động, tra tấn về mặt tinh thần.

Mạc Gia Hưng cho tới lúc này vẫn còn bất an, chỉ khi nhìn thấy Mạc Phàm mới dần bình tĩnh lại.

Mạc Gia Hưng bước nhanh tới, mở miệng nói: "Bọn họ nói con gây ra chuyện rất lớn, nói là giết người gì đó... nhưng giờ thấy con không sao là tốt rồi."

Mạc Phàm nghe xong, lệ khí trong người dần tiêu tán, chỉ còn lại nỗi chua xót dâng lên trong lòng.

"Cha à, điều cha nên lo lắng là bản thân cha kìa. Con thì vẫn ổn, nhưng sẽ có một vài kẻ phải trả giá đắt." Mạc Phàm nói.

Chuyện này, Mạc Phàm tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

"Mạc Phàm, cha cũng không sao, chỉ bị Vũ Ngang dọa một chút thôi. Không sao rồi thì bỏ qua đi, đừng làm lớn chuyện nữa." Mạc Gia Hưng không hy vọng Mạc Phàm làm điều gì kích động, huống chi vừa nãy Dạ Ưng có nói chuyện này rất nghiêm trọng. Mạc Phàm đến đây giết thẩm phán viên, đánh chánh án sống dở chết dở, những người đáng bị xử lý cũng đã bị xử lý rồi, không cần phải làm lớn chuyện thêm.

"Cha thử nghĩ mà xem, con đã vì quân đội, vì Hiệp hội Ma pháp, vì chính phủ, vì quốc gia mà làm biết bao nhiêu chuyện, không ít lần suýt mất mạng. Con không hề oán trách, chỉ yêu cầu bọn họ một việc duy nhất: chăm sóc cho cha ở Bác Thành cho tốt, bảo vệ cha mỗi khi con vắng mặt, đừng để đám sâu mọt của Hắc Giáo Đình có cơ hội hãm hại cha... Nhưng bọn họ đã làm được không? Quân đội, Lục Gia, Hội Thẩm Phán, con sẽ không buông tha cho bất kỳ một ai!" Cơn thịnh nộ này của Mạc Phàm còn lâu mới nguôi, không phải chỉ giết vài mạng người là có thể dập tắt.

"Mạc Phàm..." Mạc Gia Hưng thở dài.

Người đáng chết cũng đã chết, Mạc Gia Hưng không hy vọng Mạc Phàm truy cứu thêm nữa.

Nhưng nhìn thái độ của Mạc Phàm như thế, ông biết có khuyên cũng vô ích.

"Cha à, có một số chuyện không thể dễ dàng tha thứ. Càng dễ dàng tha thứ, bọn họ sẽ càng được nước lấn tới. Vậy còn những người vô danh tiểu tốt đã mất đi người thân, quyết dành cả đời để đấu tranh với Hắc Giáo Đình thì sao?" Mạc Phàm nói với Mạc Gia Hưng.

Mạc Phàm biết cha mình là người hiền lành, chỉ cần bản thân không bị ức hiếp quá đáng thì sẽ nhẫn nhịn, về cơ bản đều cho qua. Nhưng khi nghĩ đến việc Hội Thẩm Phán dùng một lý do vớ vẩn để đưa cha ra khỏi sự bảo vệ của quân đội, giam giữ ở một nơi mình không hề hay biết, thậm chí còn để một tên từng là thành viên Hắc Giáo Đình tiếp xúc với một người chưa từng tiếp xúc với ma pháp, lửa giận trong lòng hắn lại bùng lên.

...

Mạc Phàm đưa Mạc Gia Hưng rời khỏi nơi này, về thẳng Hội Thợ Săn Thanh Thiên.

Nơi này được bảo vệ nghiêm ngặt, như thế Mạc Phàm mới có thể yên tâm.

"Bác Mạc không sao chứ ạ?" Linh Linh hỏi.

"Không sao." Mạc Phàm nhìn Linh Linh rồi hỏi: "Nhà của Lục Gia ở đâu?"

"Ở hướng tây, có một nơi tên là trấn Lá Cải. Hơn một nửa người trong trấn đó là người của Lục Gia, biệt thự của bọn họ cũng ở đó." Linh Linh nói.

"Bola, xách con chó chết kia theo ta đến trấn Lá Cải một chuyến." Mạc Phàm nói.

Gọi ra Phi Xuyên Ngai Lang, Mạc Phàm cũng không vội vã, thong thả đi qua Ma Đô đến vùng ngoại ô nơi các gia tộc lớn thầu các dự án bất động sản.

"Tin tức đã truyền ra ngoài rồi, anh vẫn muốn tới Lục Gia sao?" Linh Linh ngồi ở phía sau, hơi lo lắng hỏi.

"Có Bola ở đây, em cứ yên tâm. Nếu có chuyện gì xảy ra thật, Đồ Đằng Huyền Xà cũng sẽ chạy tới đây nhanh chóng. Yên tâm đi, anh đã hứa với em là không sử dụng Ác Ma Hệ rồi mà." Mạc Phàm nói.

"Dạ." Linh Linh gật đầu nhẹ.

Mạc Phàm đã cam đoan thì cô cũng không cần phải lo lắng nữa.

Mạc Phàm không vội vã chạy tới đó ngay vì cần gặp một vài người, để bọn họ biết mình sẽ tới Lục Gia hỏi tội.

Lục Gia cũng không ngu đến mức khi Mạc Phàm giết một người của bọn họ mà họ không hề hay biết. Về phần bọn họ có bày ra kế hoạch gì để đối phó với mình, Mạc Phàm không sợ. Chưa nói đến Bola, một mình hắn cũng có thể xử lý được. Khi mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát, hắn sẽ gọi Đồ Đằng Huyền Xà tới. Đồ Đằng Huyền Xà còn từng gây ra một trận phong ba bão táp ở Thần Miếu Parthenon cơ mà.

Thần Miếu Parthenon có lực lượng vũ trang đủ sức chống lại Đồ Đằng Huyền Xà, còn Lục Gia thì...

Đồ Đằng Huyền Xà chỉ cần nổi điên lên một chút là có thể diệt cả gia tộc họ Lục.

❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Vozer thắm tình bao la ❂

Đề xuất Voz: Ký sự chuyển mộ
BÌNH LUẬN