Chương 1253: Giết Trương Thất Hổ
Mấy gã quân nhân ảo tưởng có thể giam cầm được Mạc Phàm, nào ngờ lại bị hắn giam ngược lại. Cảnh tượng này khiến Trương Thất Hổ càng thêm thẹn quá hóa giận.
Trong màn đêm đen kịt như mực, không một ai chú ý đến một bóng người nhỏ bé đang lặng lẽ tiếp cận các thành viên của Kim Chiến Đoàn Thợ Săn. Chẳng biết bóng hình ấy đã làm gì, chỉ thấy toàn bộ gông cùm xiềng xích trên người họ đều loảng xoảng rơi xuống đất.
Hứa Bình Đông, Dương Bảo, Chuột Bay đã được tự do, lập tức thi triển ma pháp cao giai tấn công về phía đám quân nhân.
– Có chuyện gì xảy ra vậy? – Trương Thất Hổ vừa quay đầu lại đã phát hiện toàn bộ tiểu đội của mình bị tập kích.
– Có người giải thoát cho đám thợ săn rồi, chúng ta phải nhờ đến Thạch quân ti tiếp viện thôi!
– Đồ ăn hại! Có mấy đứa thợ săn quèn mà cũng giải quyết không xong! – Trương Thất Hổ gầm lên.
Hắn dán chặt ánh mắt vào Mạc Phàm, toàn thân được nham thạch bao bọc, trông như một con tê giác hình người hung hãn lao thẳng về phía Mạc Phàm.
Tốc độ xung kích của Trương Thất Hổ cực nhanh, cũng không biết hắn dùng cách nào để xác định được vị trí của Mạc Phàm trong bóng tối mịt mùng này.
– Lần này mày chết chắc rồi! – Trương Thất Hổ cười lạnh.
Dịch Chuyển Tức Thời cũng cần một khoảng thời gian ngắn để thi triển. Trương Thất Hổ dựa vào ba động của nham thạch để khóa chặt vị trí của Mạc Phàm, lao tới với tốc độ kinh hoàng hòng không cho Mạc Phàm có cơ hội thi triển ma pháp không gian.
“Oành!”
Cú va chạm của Trương Thất Hổ gây ra một tiếng nổ kinh thiên động địa, bóng người của Mạc Phàm lập tức tan rã.
Sau khi trượt đi một đoạn dài theo quán tính, Trương Thất Hổ mới dừng lại được. Hắn quay người, muốn nhìn thấy cảnh Mạc Phàm bị chia năm xẻ bảy. Một đòn toàn lực như vậy, kể cả có mặc khải ma cụ cũng khó mà sống sót.
– Sao lại thế này? – Trương Thất Hổ quay đầu lại, chỉ thấy những làn khói đen đang dần tan đi.
Không có máu tươi, không có thi thể. Thứ mà hắn vừa đâm trúng chỉ là một khôi lỗi bóng tối.
– Thứ cặn bã, chết đi cho ta! – Mạc Phàm bất thình lình xuất hiện ngay bên cạnh Trương Thất Hổ, giọng nói lạnh buốt. Trên cánh tay hắn, những luồng lôi điện màu đen kịt đang xoắn lại, tích tụ sức mạnh kinh người.
Trương Thất Hổ sững sờ, nhưng rồi lại nở một nụ cười khinh bỉ.
– Chỉ bằng mày? Mày không thể phá vỡ lớp giáp này của tao đâu. Người phải chết chính là mày! – Trương Thất Hổ ngạo mạn đứng im, mặc cho Mạc Phàm tùy ý tấn công.
Mạc Phàm không nói nhiều lời, lôi điện trên cánh tay bùng nổ dữ dội hơn, ngay lập tức một tia Tịch Diệt Tử Quang bắn thẳng vào lồng ngực Trương Thất Hổ.
Một luồng lôi điện với uy lực gấp 12 lần được nén lại thành một tia tử quang, sức xuyên phá của nó ngay cả pháp sư cao giai cũng khó lòng chống đỡ! Tia sét hủy diệt dễ dàng phá tan lớp giáp nham thạch, xuyên thủng lồng ngực của Trương Thất Hổ.
“Phụt!”
Trương Thất Hổ phun ra một ngụm máu lớn, cả người ngửa ra sau. Đòn tấn công vừa rồi đã để lại một lỗ thủng cháy đen to bằng nắm đấm trước ngực hắn. Đôi mắt Trương Thất Hổ lộ rõ vẻ khó tin.
Nham hệ vốn có khả năng phòng ngự cực mạnh, đủ sức chống lại Lôi hệ, tại sao lại bị đánh xuyên qua dễ dàng như vậy?
– Vẫn chưa chết à, đúng là sống dai thật. – Mạc Phàm lạnh lùng nhìn Trương Thất Hổ.
Thân thể Trương Thất Hổ co giật, Tịch Tử Lôi Quang tuy không giết chết được hắn ngay lập tức nhưng cũng đã khiến hắn bị trọng thương.
Mạc Phàm không cho hắn cơ hội sống sót. Ngọn lửa bùng lên trong lòng bàn tay, hóa thành một thanh Liệt Hỏa Viêm Kiếm rực cháy.
Lão Ngân thấy tính mạng của Trương Thất Hổ đang ngàn cân treo sợi tóc, vội vàng lao tới ứng cứu.
Mạc Phàm chẳng thèm liếc nhìn lão Ngân, tay còn lại lóe lên ánh bạc rồi vỗ một cái về phía lão như đuổi ruồi.
Một luồng sức mạnh Không Gian hệ khổng lồ đập thẳng vào người lão Ngân, hất văng lão bay xa hàng chục mét.
Mạc Phàm giơ cao Liệt Hỏa Viêm Kiếm, không chút do dự đâm thẳng vào ngực Trương Thất Hổ.
“Hô hô hô hô!”
Hỏa diễm cuồn cuộn chui vào cơ thể đã hóa đá của Trương Thất Hổ. Ngay cả nham thạch ở Hỏa Diệm Sơn còn bị thiêu rụi, huống chi là cái loại người như hắn.
Trương Thất Hổ gào thét trong đau đớn tột cùng. Thân thể bên ngoài vẫn còn nguyên vẹn, nhưng nội tạng bên trong đang bị ngọn lửa thiêu đốt, một cảm giác thống khổ không thể chịu đựng nổi. Hắn cảm nhận được Mạc Phàm không giết mình ngay lập tức, mà đang bắt hắn từ từ cảm nhận sự tra tấn khủng khiếp này trước khi chết.
– Kiếp sau nhớ làm người tốt, đừng có làm súc sinh. – Mạc Phàm lạnh lùng nói.
Dứt lời, Mạc Phàm tăng nhiệt độ của Liệt Hỏa Viêm Kiếm lên cực hạn, khiến cơ thể Trương Thất Hổ nổ tung trong biển lửa.
Trương Thất Hổ còn muốn báo thù cho em trai mình, nào ngờ chính hắn cũng phải chết một cách thê thảm.
– Aaa! – Lão Ngân vành mắt đỏ ngầu, điên cuồng lao đến như một con dã thú.
Nữ quân thống Hoàng Nghệ cũng đã tới nơi. Cái chết của Trương Thất Hổ đã hoàn toàn chọc giận bọn họ.
– Mấy người rất trung thành, nhưng lại không phân biệt được đúng sai, giúp kẻ ác làm điều sai trái, đó không phải là một điều tốt. – Mạc Phàm nhìn hai người, lôi điện lại bắt đầu nhảy múa trong lòng bàn tay.
– Thương Lôi Trảo!
Mạc Phàm khóa chặt lão Ngân, lôi điện hóa thành một chiếc lệ trảo thiểm điện cuồng bạo đến cực điểm, xé nát khải ma cụ của lão Ngân, khiến máu thịt văng tung tóe khắp mặt đất.
Hoàng Nghệ sững sờ, nhìn Mạc Phàm mà trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ.
Thực lực của người trẻ tuổi này sao lại có thể đạt đến trình độ kinh khủng như vậy? Cùng là pháp sư cao giai mà không chịu nổi một đòn của cậu ta.
– Vì cô là phụ nữ, tôi sẽ cho cô chết một cách nhẹ nhàng nhất. – Mạc Phàm lạnh lùng nhìn Hoàng Nghệ.
Hoàng Nghệ không cam chịu ngồi chờ chết, cắn răng, định liều mạng một phen với Mạc Phàm.
“À hú!”
Bỗng nhiên, Phi Xuyên Ngai Lang xuất hiện ngay sau lưng Hoàng Nghệ, há cái miệng to như chậu máu ngoạm một phát.
“Cạp!” một tiếng gọn ghẽ.
Phi Xuyên Ngai Lang ngoạm đứt nửa thân trên của Hoàng Nghệ. Nửa thân dưới còn lại phun máu tung tóe rồi đổ ập xuống đất.
Con sói cũng không lãng phí thức ăn, nuốt chửng luôn phần còn lại, miệng dính đầy máu tươi, sau đó quay sang Mạc Phàm nở một nụ cười trông có vẻ rất thật thà.
… Mạc Phàm cũng cạn lời.
Hắn nghĩ rằng nữ quân thống kia chết đi sẽ hận mình, vừa mới nói sẽ cho cô ta chết một cách nhẹ nhàng, kết quả lại bị con sói của mình xé làm hai mảnh. Chuyện này cũng không thể trách Mạc Phàm được, ai mà biết Phi Xuyên Ngai Lang lại có sở thích đặc biệt với con gái như vậy.
– Đi súc miệng ngay! Lần sau cấm ăn bậy nữa! – Mạc Phàm quát khi thấy Phi Xuyên Ngai Lang chạy tới gần.
“À hú!” Phi Xuyên Ngai Lang tỏ ra rất cao hứng, nhưng khi thấy Linh Linh cũng làm bộ mặt chán ghét, nó mới biết mình đã làm sai, vội vàng chạy đi tìm chỗ súc miệng, tiện thể nôn người kia ra, tìm chỗ chôn cất. Nói thật, hương vị của người này cũng bình thường.
Những kẻ mạnh nhất đã bị tiêu diệt, lại có thêm sự trợ giúp của Kim Chiến Đoàn Thợ Săn, đám quân nhân còn lại chỉ là pháp sư trung giai, không còn gây ra được uy hiếp gì. Một nửa bị Mạc Phàm và Phi Xuyên Ngai Lang tàn sát, Tương Thiểu Nhứ bắt mười người làm tù binh, một đám khác bị mắc kẹt trong bẫy của Mục Nô Kiều, số còn lại thì bị Kim Chiến Đoàn Thợ Săn phế đi tu vi.
– Mấy người cũng nhân từ quá nhỉ. – Mạc Phàm quét mắt một vòng quanh thung lũng, thấy Kim Chiến Đoàn Thợ Săn vẫn để lại không ít người sống sót.
– Những người này phải giao cho quân đội xử lý, chúng tôi chỉ giết những kẻ chống cự đến cùng. – Hứa Bình Đông nói.
– Anh em Mạc Phàm, đời tôi chưa phục mấy ai, nhưng cậu là người đầu tiên sau đoàn trưởng khiến tôi phải nể sát đất! – Dương Bảo kích động nói, ánh mắt tràn đầy vẻ sùng bái.
– Tôi từng nghe nói người đứng đầu Học Phủ Chi Tranh là trời sinh song hệ, mỗi hệ đều mạnh đến vô lý. Lúc trước tôi không tin, nhưng hôm nay được tận mắt chứng kiến rồi thì tôi đã hoàn toàn tin đó là sự thật. Nếu không phải là siêu giai pháp sư, chắc chẳng ai làm gì được cậu. – Chuột Bay nói.
Mọi người đều đã chứng kiến trận chiến vừa rồi. Một mình Mạc Phàm đối đầu với hơn một trăm quân nhân, không nói đến việc những pháp sư cao giai kia không phải là đối thủ của hắn, mà ngay cả những tiểu đội liên thủ cũng không làm gì được. Chém Trương Thất Hổ, giết Hoàng Nghệ, diệt lão Ngân dễ như giết gà.
– Mấy tên này không mạnh, chẳng qua ỷ vào đông người. Mà đối với tôi, đông người cũng chẳng có tác dụng gì. – Mạc Phàm nói.
Đến bây giờ, Mạc Phàm không hề sợ chiến đấu với số lượng đông, sáu hệ ma pháp của hắn đủ sức nghênh chiến với mọi tình huống.
Kẻ uy hiếp nhất là Trương Thất Hổ, gã này ở cấp cao giai đã rất lợi hại, thực lực không kém Bùi Lịch bao nhiêu, lại còn có linh vực đặc biệt. Nhưng lúc trước Mạc Phàm đã có thể đánh bại hắn, giờ đây khi mấy hệ ma pháp đều được tăng cường, đối phó với mấy tên pháp sư có lĩnh vực chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
– Cát Minh và Trương Tiểu Hầu bị chúng đưa đi đâu rồi? – Mạc Phàm hỏi Hứa Bình Đông.
– Bọn họ bị đưa vào lối vào trong lòng đất, nghe nói là để tìm Đại Địa Chi Nhị. – Hứa Bình Đông đáp.
Bọn chúng có cách liên lạc đặc biệt, chuyện xảy ra ở đây hơn phân nửa người bên trong đều đã biết. Trương Thất Hổ vẫn chưa là gì, Thạch Thiên Thọ mới là kẻ địch lớn nhất, hắn ta là một siêu giai pháp sư, Cát Minh không phải là đối thủ của hắn.
– Đoàn trưởng bị hai tên phản đồ Đồng Tráng và Trịnh Thông ám toán, nếu không thì thực lực của đoàn trưởng hoàn toàn có thể chống lại Thạch Thiên Thọ. Mạc Phàm, tôi biết cậu có bản lĩnh lớn, nhưng Thạch Thiên Thọ mạnh hơn những kẻ ngoài này nhiều lần, cậu đi một mình rất khó cứu được mọi người. Tôi cảm thấy muốn đối phó với Thạch Thiên Thọ thì trước tiên phải cứu được đoàn trưởng ra, đoàn trưởng có thể kìm chân hắn. – Chuột Bay đề nghị.
– Được, chúng ta đi vào trong, tùy cơ ứng biến. – Mạc Phàm nói.
– Vậy những người này thì phải làm sao đây? – Tương Thiểu Nhứ chỉ vào các quân nhân bị bắt làm tù binh.
– Cho nên tớ mới nói, giết hết đi cho đỡ rách việc. Giờ chúng ta lại phải cử người canh chừng lũ này. – Mạc Phàm nói.
Những quân nhân bị bắt nghe xong thì rùng mình. Nhìn vẻ ngoài người này trông cũng hiền lành, sao lại có thể nói ra những lời tàn nhẫn như vậy? Chừa lại một con đường sống cho bọn họ được không, dù sao lúc bắt giữ Kim Chiến Đoàn Thợ Săn, bọn họ cũng không giết một ai cả.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ
Đề xuất Voz: Yêu xa trong chờ đợi!