Chương 1255: Tuyết Thượng Gia Sương

Mạc Phàm thao túng một đốm lửa trong hang tối, có thể mơ hồ nghe thấy tiếng thét thảm thiết từ nơi sâu nhất truyền tới.

"Ở đây có một lối rẽ, đi bên nào?" Mạc Phàm nhìn về phía trước, hỏi.

"Chúng tôi cũng không biết..."

Đang nói chuyện thì mọi người nghe thấy tiếng bước chân phát ra từ một lối rẽ, là hai bóng dáng quen thuộc đang dìu nhau đi ra.

Ánh lửa chiếu lên hai khuôn mặt với sắc mặt cực kỳ kém, vành mắt đỏ bừng.

"Hầu Tử!" Mạc Phàm mừng rỡ gọi.

"Anh Phàm!" Trương Tiểu Hầu vội bước nhanh tới, ôm chầm lấy Mạc Phàm như một đứa em trai bị tổn thương.

Mạc Phàm có thể cảm nhận được cảm xúc của Trương Tiểu Hầu, vết thương không nằm ở thể xác mà là ở trong lòng.

"Chuyện gì đã xảy ra?" Mạc Phàm nhẹ nhàng hỏi.

Cát Minh nói: "Thạch Thiên Thọ là một tên súc sinh, không phải người! Hắn đã giết hết mọi người ở bên trong."

Ngay sau đó, Cát Minh kể lại mọi chuyện. Mọi người nghe xong không khỏi hít vào một hơi khí lạnh.

Lòng dạ của Thạch Thiên Thọ cũng quá độc ác rồi! Vì để khôi phục Đại Địa Chi Nhị mà ra tay giết toàn bộ thuộc hạ của mình, nội tâm phải méo mó đến mức nào mới làm ra được chuyện này.

Mạc Phàm không ngờ mình lại đụng phải loại quân ti ác quỷ này, may mắn là Trương Tiểu Hầu vẫn bình an vô sự.

"Cứu mạng! Cứu mạng với!" Một người mặc quân phục loạng choạng chạy tới.

Người này vừa chạy ra, thấy những người khác thì cứ như vớ được cọng rơm cứu mạng.

"Là Đồng Lập!" Ánh mắt Cát Minh trở nên lạnh lùng.

Trương Tiểu Hầu cũng tức giận tới cực điểm với Đồng Lập. Hắn giả vờ đi theo mọi người, lợi dụng lòng tốt của Lâm Phi Lịch để dẫn Thạch Thiên Thọ tới đây, ép buộc giao ra Đại Địa Chi Nhị. Nếu không có loại tiểu nhân này thì đã không có chuyện gì xảy ra. Đồng Lập gieo gió ắt gặt bão!

Mạc Phàm biết Đồng Lập đã phản bội mọi người, nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của hắn thì chỉ cảm thấy chán ghét và khinh thường.

Chi! Chi! Chi!

Phía sau Đồng Lập là một đám độc trùng đang đuổi theo.

Tu vi của Đồng Lập không tầm thường, xem ra là người duy nhất trốn thoát được, chỉ còn cách nhóm Mạc Phàm hơn 100 mét.

"Cứu tôi! Tôi van xin các người! Tôi sẽ nói mọi chuyện mà tôi biết, chỉ cần cứu tôi, tôi sẽ ra đầu thú, chấp nhận sự phán quyết của tòa án quân sự..." Đồng Lập gào lên.

Mạc Phàm giơ tay lên, ánh sáng màu bạc ngưng tụ thành một bức tường vô hình chắn ngang cửa hang, không cho lũ độc trùng bay tới.

Mạc Phàm không chỉ ngăn lũ độc trùng mà còn nhốt cả Đồng Lập ở bên trong.

"Đừng mà! Đừng mà! Tôi van xin các người!" Đồng Lập trừng lớn hai mắt, trong con ngươi tràn đầy nỗi sợ hãi tột cùng.

Chi! Chi! Chi! Chi!

Đồng Lập không thể tiến thêm, lũ độc trùng dễ dàng đuổi kịp. Vô số độc trùng bám đầy trên người hắn, một số còn chui cả vào cơ thể.

Gương mặt Đồng Lập méo mó, điên cuồng đập vào bức tường hư không, muốn chạy ra ngoài nhưng Mạc Phàm vẫn thờ ơ.

Rất nhanh, động tác của Đồng Lập chậm lại rồi trở nên bất lực. Những con độc trùng căng mọng chui ra từ bụng hắn, vỗ đôi cánh màu máu bay đi.

"Chúng ta ra ngoài thôi, chờ lũ độc trùng bay tới thì chúng ta chết chắc!" Cát Minh nói.

Ma lực của Cát Minh phải mất một lúc lâu mới hồi phục lại bình thường, lúc này không thể chống lại Thạch Thiên Thọ được. Thực lực của cả nhóm cộng lại cũng không phải là đối thủ của hắn, dù sao thì hơn hai trăm thuộc hạ cũng đã bị Thạch Thiên Thọ giết sạch.

Hiện tại không thể đối đầu với Thạch Thiên Thọ. Nhân lúc hắn ta còn đang phát cuồng, phải lập tức rời khỏi sa mạc, báo cho quân đội để họ xử lý.

"Ừm, mọi người đã không sao rồi thì chúng ta mau chóng rời khỏi đây, nếu không cũng sẽ biến thành tế phẩm như những người khác." Tương Thiểu Nhứ nói.

Mọi người không dám ở lại lâu, lập tức rời khỏi nơi này.

Cả nhóm tụ họp với những người khác ở trạm dịch, ném đám tù binh quân nhân ở đó, sống chết mặc bay.

Đường về yên bình hơn lúc đi rất nhiều, nhưng tâm trạng của mọi người lại vô cùng nặng nề. Ai ngờ được chuyến đi khai hoang này lại gặp phải một tên điên, cũng may là cả đội vẫn còn nguyên vẹn, không gặp tổn thất lớn.

Mọi người cũng không dám tiết kiệm ma năng, nhanh chóng đến được sông Sa Khúc.

Đi trên sông Sa Khúc chưa được bao lâu thì có một tiếng rền vang lên. Mạc Phàm thấy rõ bầu trời sa mạc từ màu xanh chuyển sang màu đỏ rực, che khuất cả cồn cát, núi non và đường chân trời.

"Hắn ta có thể thao túng được Bạo Bụi Châu Chấu Ma sao?" Mạc Phàm ngạc nhiên hỏi.

Linh Linh giải thích: "Hắn ta chỉ dẫn dụ chúng thôi. Trước đó hai người họ bị dính độc ấn trên người, khiến họ trở thành mục tiêu bị tấn công. Trạm dịch bị hủy diệt cũng là do hắn dẫn dụ tới, không phải là thao túng. Không ai có thể thao túng được Bạo Bụi Châu Chấu Ma cả."

"Chẳng lẽ chúng ta sắp gặp phải tai họa rồi?" Tương Thiểu Nhứ nói.

Thạch Thiên Thọ là một pháp sư Độc hệ Siêu giai có thực lực kinh khủng. Hắn có được Đại Địa Chi Nhị, chẳng lẽ đã biến thành một tên ma đầu giết người không ghê tay, nhất là bây giờ còn có ý định dẫn dụ Bạo Bụi Châu Chấu Ma?

"Không thể nói vậy được. Coi như nếu chúng ta không vào sa mạc, cô nghĩ Thạch Thiên Thọ sẽ không đi tìm Đại Địa Chi Nhị sao? Thạch Thiên Thọ may mắn có được Đại Địa Chi Nhị từ người kia, chưa nói đến việc bổ sung năng lượng, chỉ riêng việc hắn dẫn mấy trăm quân nhân đến đây thì có trời mới biết hắn sẽ gây ra chuyện thương thiên hại lý gì. Cũng may là chúng ta đã phát hiện ra tên này biến thành ác quỷ, kịp thời thông báo cho quân đội để họ có thể giảm thiểu thương vong xuống mức thấp nhất."

"Đúng vậy, hơn phân nửa là Thạch Thiên Thọ muốn tăng cường thực lực. Nếu chúng ta liều mạng đánh với hắn thì sẽ không ai phát hiện ra chuyện này."

Mọi người không hành động bốc đồng, dù sao Thạch Thiên Thọ cũng là một Quân ti. Những người có thể ngồi vào vị trí này đều có thực lực kinh người, có thể trốn thoát được đã là may mắn lắm rồi. Bọn họ nhất định phải báo cáo sự việc cho cứ điểm tại lòng chảo Tarim, nếu không diệt trừ Thạch Thiên Thọ thì sẽ mang đến tai họa không thể lường trước được.

...

...

Mấy ngày sau, mọi người cuối cùng cũng ra khỏi sa mạc, không còn thấy những tầng mây màu nâu kinh khủng nữa.

Nhưng mọi người cũng không vì thế mà an tâm, Thạch Thiên Thọ sẽ không bỏ qua cho họ. Để bổ sung năng lượng cho Đại Địa Chi Nhị, hắn sẽ không ngừng giết chóc.

Cứ điểm lòng chảo Tarim được dựng lên từ đá màu xám, là một thành phố pháo đài với hơn trăm nghìn người sinh sống. Lấy cứ điểm này làm trung tâm, trong bán kính 100 km toàn là mỏ quặng, nhà máy sản xuất vật liệu, nhà máy năng lượng gió, cùng các thôn làng rải rác. Những ngôi làng này đều nằm trong khu vực an toàn, mỗi tuần tháp cứ điểm sẽ cử một nhóm tới canh giữ, phòng ngừa yêu ma hoặc sinh vật từ hang động đến xâm chiếm.

Vùng đất này cũng không yên bình, mỗi tháng đều chịu hai ba lần tập kích. Mỗi thị trấn nhỏ cùng với cứ điểm đều bố trí kết giới. Người dân và công nhân ở bên trong kết giới, cho dù yêu ma xâm nhập thì cũng được an toàn.

Mọi người đi thẳng đến cứ điểm. Trương Tiểu Hầu là quân nhân nên được đi vào, những người khác tuy mệt nhưng cũng đành chờ ở ngoài. Bọn họ hy vọng có thể nhanh chóng phát lệnh truy nã đối với Thạch Thiên Thọ.

Trương Tiểu Hầu đi vào doanh trại quân đội. Mỗi thị trấn đều có một Quân ti canh giữ, dù sao thì một thành phố cũng cần nguồn năng lượng khổng lồ. Các mỏ quặng và cơ sở năng lượng của các thị trấn trong phạm vi cứ điểm có thể duy trì năng lượng cho năm sáu thành phố lớn, bao gồm cả kết giới.

Một sĩ quan truyền tin đứng trong doanh trại báo cáo: "Thưa Đại quân ti, Quân thống Tần Lĩnh - Trương Tiểu Hầu nói có chuyện quan trọng cần báo cáo."

Lúc này, trên bàn dài chỉ có một Quân ti, còn lại đều là Quân thống, nhưng phần lớn là chỉ huy và sĩ quan truyền tin, không phải là Quân thống chiến đấu.

Hai tham mưu ngồi bên cạnh vị Quân ti, sắc mặt nghiêm túc.

Một nữ tham mưu nói: "Vẫn chưa tìm ra nguyên nhân. Ưu tiên hàng đầu là phải giải cứu công nhân, người dân cùng quân nhân và pháp sư. Bọn họ đã kẹt ở đó ba ngày, thiếu thức ăn, nước uống, lại còn có người bị thương. Nếu không có thuốc men, họ sẽ chết."

Đại quân ti Mộc Đạt hừ lạnh: "Cứu người? Ta không muốn cứu sao? Không tìm ra được nguyên nhân, không xua đuổi được đám Bạo Bụi Châu Chấu Ma thì dù có đưa bao nhiêu người đến thị trấn An Sừng cũng chỉ có chết! Đã qua ba ngày rồi, ngay cả một tin tức cũng không có, đúng là một đám thùng cơm!"

"Thưa Đại quân ti, Quân thống Tần Lĩnh ở bên ngoài xin được gặp mặt." Tên sĩ quan truyền tin lặp lại một lần nữa.

"Quân đội bên Tần Lĩnh đến đây làm gì? Không có thời gian để gặp!" Mộc Đạt tức giận nói.

"Nhưng cậu ta nói có chuyện quan trọng..."

"Chuyện nào còn quan trọng hơn tính mạng của mười ngàn người ở thị trấn An Sừng sao?"

"Cái này... Thôi được rồi, để tôi nói lại với cậu ta."

Đề xuất Võng Hiệp: Anh Hùng Xạ Điêu
BÌNH LUẬN