Chương 1257: Đội Quân Bị Xóa Sổ

Rào rào rào…

Bầu trời nhuộm một màu nâu đặc quánh, phát ra thứ âm thanh khiến mặt đất run rẩy không ngừng. Vô số Ma Châu Chấu Bão Bụi che kín cả bầu trời, tựa như một cơn bão lốc xoáy, nhưng còn kinh hoàng hơn gấp bội.

Thị trấn không quá lớn, chỉ có vài con đường chính, một số khu dân cư, nhà máy và vài tòa nhà cao tầng được xây dựng từ đá rắn chắc. Nhờ vậy, chúng vẫn đứng vững trước sự càn quét của bầy Ma Châu Chấu Bão Bụi.

Rung chấn khiến những vật dụng không được che chắn trong các căn nhà vỡ tan tành, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn.

Bên dưới những căn hầm trú ẩn ở các góc phố, người dân đang chen chúc. Trên mặt đất, bầy ma vật đã càn quét không chừa một khoảng trống. Dường như đã đánh hơi được mùi người sống, chúng bắt đầu điên cuồng tấn công cửa hầm.

“Tại sao bọn chúng còn chưa chịu đi? Hay muốn biến tất cả chúng ta thành xương trắng mới hả hê?” Một người đàn ông trung niên trong hầm trú ẩn nói với vẻ mặt mệt mỏi.

Dưới hầm trú ẩn đều là các pháp sư quân đội đang canh gác, còn những người dân thường thì cố gắng ngủ để giữ sức. Nhưng pháp sư ở đây chỉ có hơn một trăm người, trong khi số lượng Ma Châu Chấu Bão Bụi lại gấp hàng nghìn, hàng chục nghìn lần, làm sao mà chống đỡ nổi?

Phía sau họ là những người dân và công nhân đang chen chúc, run lẩy bẩy. Nỗi sợ hãi đã giày vò họ đến mức tuyệt vọng.

“Chúng ta… có thể ra ngoài được không?”

“Không biết nữa,” một quân nhân trả lời.

Sau câu trả lời đó, cả đại sảnh vang lên tiếng khóc. Có phụ nữ, có trẻ em, thậm chí cả một vài người đàn ông cũng không kìm được nước mắt.

“Lê Khánh, cậu không thể nói lời nào khác được sao? Nói những lời đó để làm gì?” một quân nhân khác ở bên cạnh tức giận quát.

“Tôi không thích nói dối. Quân đội không thể chống lại được lũ Ma Châu Chấu Bão Bụi đông vô tận này. Ba ngày trôi qua, ngay cả liên lạc cũng mất. Ai cũng biết sự đáng sợ của chúng. Tôi tin quân đội không bỏ rơi chúng ta, nhưng ngay cả quân đội cũng không chống lại nổi chúng nó. Nếu bầy ma vật không biến mất, chúng ta cũng không sống được,” giọng của Lê Khánh đầy lo lắng nhưng lại rất tỉnh táo.

“Cậu ấy nói thật sao?” một lão già hỏi.

Tất cả quân nhân đều im lặng.

“Ta đã già rồi, chết cũng sắp đến nơi, nhưng cháu gái ta mới 8 tuổi. Xin các cậu, hãy nghĩ mọi cách cứu nó sống, van xin các cậu,” lão già khẩn cầu.

“Ông à, e rằng không ai trong chúng ta sống được đâu…”

“Thức ăn và nước uống chỉ cầm cự được không quá hai ngày nữa. Chỉ mong sao lũ Ma Châu Chấu Bão Bụi tự động rời đi.”

Bên ngoài thị trấn An Sừng 15 km, sau những tảng đá lớn, các quân nhân đang nhanh chóng lên kế hoạch tác chiến.

Doanh trại chỉ huy rất đơn sơ, chỉ vừa đủ để tránh bị bầy Ma Châu Chấu Bão Bụi phát hiện.

Có bốn chi đội được điều động đến đây, mỗi chi đội khoảng một nghìn người, dưới sự chỉ huy của Tham mưu Chước và các quân thống.

Ly Mạn thuộc tiểu đội tác chiến đặc biệt vừa mới được thành lập cách đây không lâu. Số lượng chỉ hơn 50 người, chủ yếu là pháp sư từ Trung giai trở lên, và Ly Mạn là người tổng phụ trách.

Nhóm Mạc Phàm đi theo Ly Mạn đến doanh trại chỉ huy. Mạc Phàm thấy một đội quân mặc quân phục màu đỏ sậm đang tiến về phía thị trấn An Sừng.

Vị trí của họ khá cao, có thể bao quát toàn bộ thị trấn An Sừng. Chỉ thấy bầy Ma Châu Chấu Bão Bụi như một cơn lốc đen khổng lồ bao phủ cả thị trấn và khu vực lân cận trong phạm vi 10 km. Thị trấn An Sừng bé nhỏ tựa như một hòn đảo cô độc giữa biển đen, bất cứ lúc nào cũng có thể bị sóng lớn nuốt chửng.

“Số lượng còn nhiều hơn cả lúc chúng ta gặp ở sa mạc,” Mục Nô Kiều thốt lên, cảnh tượng này thực sự chấn động lòng người.

“Một ngàn quân nhân, trông cũng chỉ như một chiếc thuyền lá nhỏ trước cơn sóng thần màu đen kia. Bọn họ đi vào đó, không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa,” Trương Tiểu Hầu lo lắng nói.

“Cũng không còn cách nào khác. Người dân trong thị trấn An Sừng chỉ có thể cầm cự thêm hai, ba ngày nữa thôi. Tham mưu Chước phải hành động nhanh chóng. Tình hình cũng không bi quan như mọi người nghĩ. Hơn một ngàn người kia đều là pháp sư Hỏa hệ, mặc giáp lửa có gắn tinh quỹ. Khi rót ma năng vào, nó sẽ tạo ra một lớp bảo hộ lửa thiêu chết những con Ma Châu Chấu Bão Bụi. Trước tiên, cho một ngàn người đi vào dò xét, đưa thức ăn nước uống, đồng thời tìm ra nguyên nhân kết giới mất hiệu lực,” Ly Mạn nói.

“Bọn họ sắp đi vào phạm vi của bầy ma vật rồi.”

“Ừm, mà loại bảo hộ bằng lửa kia thật sự có hiệu quả sao?”

Mạc Phàm nhìn từng người lính bước chân vào vùng đất của ác quỷ, trái tim nặng trĩu.

Mạc Phàm nhìn Ly Mạn, hỏi: “Kết giới của thị trấn bị sao vậy? Cô nói rõ cho tôi nghe xem nào.”

“Xây dựng một thành phố, quan trọng nhất là kết giới, nếu không sẽ bị yêu ma quấy rối. Sau khi Ma Châu Chấu Bão Bụi đột kích, lòng chảo này đã rơi vào tình trạng cảnh báo đỏ, hội nghị yêu cầu tất cả người dân và quân đội rút khỏi nơi này. Nhưng Quân ti Mộc Đạt đã tạo ra kết giới hỏa diễm để ngăn chặn chúng. Nhờ có kết giới lửa này, cứ điểm thành phố lòng chảo Tarim mới có thể phát triển nhiều thị trấn ra xung quanh, khai thác nguồn tài nguyên khổng lồ nơi đây,” Ly Mạn giải thích.

“Ma Châu Chấu Bão Bụi sợ lửa, đúng không?” Mục Nô Kiều hỏi.

Ly Mạn gật đầu: “Bọn chúng sợ nhất là hỏa diễm, cho nên kết giới hỏa diễm tuyệt đối là một lớp bảo hộ an toàn, biến mảnh đất nguy hiểm này thành nơi con người có thể sinh sống.”

Ly Mạn vừa nói, ánh mắt vừa hướng về thị trấn An Sừng đang bị bầy ma vật bao phủ.

“Liệu có tồn tại loại Ma Châu Chấu Bão Bụi không sợ hỏa diễm không?” Linh Linh đột nhiên hỏi.

“Không có đâu,” Ly Mạn khẳng định chắc nịch.

Nghe Linh Linh hỏi xong, Mạc Phàm không khỏi rùng mình, theo bản năng lấy ra khối đá đen kia từ trong túi đồ không gian.

Khối đá này là do con châu chấu ma biến dị tặng Mạc Phàm làm quà chia tay. Lúc đầu Mạc Phàm chỉ thấy nó là lạ, nhưng bây giờ suy nghĩ cẩn thận lại thì không khỏi lạnh hết cả người.

“A, Mạc Phàm, khối đá tinh xảo này không tệ nha, bên trong có thứ gì sao?” Tương Thiểu Nhứ nói.

Mạc Phàm không trả lời mà dùng tay bóp nát khối đá.

Đá vỡ ra, thứ bên trong lộ diện trước mắt Tương Thiểu Nhứ. Đó là một bào thai côn trùng dị dạng, dù đã chết từ lâu nhưng hình hài vẫn còn nguyên vẹn.

“Thứ này… sao lại có một con côn trùng chưa chào đời?”

“Đó là Ma Châu Chấu Bão Bụi sao? Vẫn còn trong trứng, đã chết rồi,” Ly Mạn kinh ngạc nói.

“Anh Phàm, sao anh lại có trứng của Ma Châu Chấu Bão Bụi?” Trương Tiểu Hầu hỏi.

Mạc Phàm không trả lời, vội kéo tay Ly Mạn chạy về hướng doanh trại chỉ huy.

Ly Mạn không hiểu chuyện gì nhưng nhìn sắc mặt Mạc Phàm thì cảm thấy có chuyện chẳng lành.

Những người khác cũng biết Mạc Phàm hiếm khi bộc lộ vẻ mặt hoảng sợ như vậy, vội vàng đuổi theo.

Cách thị trấn An Sừng 10 km, sóng âm đinh tai nhức óc truyền đến làm tinh thần các quân nhân rơi vào hỗn loạn.

May là nhờ vào giáp lửa tạo thành lớp bảo hộ, họ mới chống lại được, nếu không thì chẳng thể thi triển nổi bất kỳ kỹ năng nào.

Dẫn đầu đội quân là Quân thống Phạm Lượng, khuôn mặt hằn lên vẻ hung tợn, cũng nhờ khí thế đó mà các quân nhân dưới trướng ông luôn can đảm, lập được nhiều chiến công.

“Đừng sợ! Đám côn trùng này đã đối mặt với ta 10 năm rồi. Chỉ cần kết giới hỏa diễm của chúng ta xuất hiện, bọn chúng sẽ sợ đái ra quần. Cùng ta tiến vào! Người dân trong thị trấn đang cần chúng ta! Chúng ta sẽ là những người tiên phong, lập nên công trạng!” Phạm Lượng cao giọng nói với mọi người.

Lúc này, họ đã tiến vào vòng xoáy của Ma Châu Chấu Bão Bụi, tất nhiên sẽ có những con lao xuống tấn công.

“Cùng hô vang, chúng ta không sợ!”

“Chúng ta không sợ!”

“Chúng ta đánh đâu thắng đó!”

“Chúng ta đánh đâu thắng đó!”

Nhờ khí thế hừng hực, hơn một ngàn người tiếp tục tiến lên, trên vai khoác ba lô đựng lương thực và nước uống.

Con đường phía sau đã không còn thấy rõ, phía trước lại đen kịt một màu, chỉ còn bóng dáng thị trấn mờ ảo trong vòng xoáy châu chấu ma.

“Phạm Lượng, Phạm Lượng, nghe rõ trả lời! Rút lui ngay lập tức! Rút lui ngay lập tức!”

Một âm thanh yếu ớt vang lên từ thiết bị truyền tin của Phạm Lượng.

Phạm Lượng không nghe thấy gì vì sóng âm của bầy ma vật quá đáng sợ.

“Nói cái gì thế? Tôi không nghe rõ! Yên tâm, chúng tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ! Đội quân tiên phong chúng tôi xưa nay không làm nhục sứ mệnh!”

“Rút lui!! Tôi nói rút lui!” đầu bên kia gần như gào thét.

“Chúng tôi không làm nhục sứ mệnh! Cứ điểm Tarim mà chúng tôi đã dày công xây dựng sẽ không bao giờ chịu khuất phục trước lũ côn trùng bẩn thỉu, tham lam và ghê tởm này!” Phạm Lượng trả lời lại.

“Rút lui… rút lui…”

Tín hiệu truyền tin đã ngắt, chỉ còn lại tiếng rè rè đau nhói màng nhĩ.

Tại điểm quan sát cách doanh trại chỉ huy 15 km, Mạc Phàm, Tham mưu Chước, Ly Mạn, Trương Tiểu Hầu cùng ba quân thống khác đang mở to mắt nhìn. Họ thấy đội quân cách đó 5 km đang dần dần bị bầy Ma Châu Chấu Bão Bụi nuốt chửng.

“Lửa… lửa đâu?” một quân thống khác rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào nói.

Tham mưu Chước đứng sững sờ tại chỗ, mặt cắt không còn một giọt máu, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ.

“Vì sao kết giới hỏa diễm vô dụng? Vì sao? VÌ CÁI GÌ MÀ LẠI NHƯ THẾ?” một âm thanh tuyệt vọng vang vọng khắp doanh trại.

Mạc Phàm đứng ở xa, nhìn những người lính của đội tiên phong bị bầy Ma Châu Chấu Bão Bụi bám kín thân, nhìn họ biến thành những bộ xương trắng.

Có lẽ… nếu mình nhận ra những viên đá đen kia chính là trứng của Ma Châu Chấu biến dị sớm hơn, thì thảm kịch này đã không xảy ra.

Đề xuất Voz: Cuối cùng, mình cũng lấy được vợ
BÌNH LUẬN