Chương 1268: Bướm Đêm Xuất Hiện

Mạc Phàm cảm thấy chuyện này không hề đơn giản, bèn báo lại cho viện trưởng Tiêu.

Rất nhanh sau đó, viện trưởng Tiêu đã liên lạc với một đạo sư khác để cùng Mạc Phàm làm rõ sự việc.

Vị đạo sư kia đến nơi thì trời đã tối mịt. Mạc Phàm cho rằng ban đêm tầm nhìn kém, không nên hành động vội vàng, nhưng vị đạo sư này tính tình lại khá nóng nảy.

"Sợ cái gì chứ? Nếu có yêu ma lớn xuất hiện, Chu Kiến Thiên tôi đây cũng đủ sức ứng phó!" Chu Kiến Thiên nói.

Chu Kiến Thiên cũng mang theo năm sáu học viên, những người này tỏ vẻ không mấy tình nguyện. Dù sao thì đây cũng không phải nơi họ làm nhiệm vụ, nếu không phải việc này ảnh hưởng đến đề tài tốt nghiệp của họ thì còn lâu mới chạy đến đây.

Có một con đường dẫn thẳng đến hồ Thanh Y, cả nhóm đến nơi mà không bị bất kỳ yêu ma nào cản trở.

Trở lại hồ Thanh Y, Mạc Phàm quan sát một lần nữa.

Không biết vì sao, hồ Thanh Y lúc này lại cho hắn một cảm giác hoàn toàn khác.

Mặt nước vẫn tĩnh lặng, không một cơn gió, không một gợn sóng. Nhưng khi Mạc Phàm đến gần, hắn lại thấy bóng của những vì sao trên trời phản chiếu lấp lánh trên mặt nước, tựa như được khảm vô số viên bảo thạch.

"Cậu đùa tôi đấy à? Ảnh phản chiếu có đây này, nước cũng chẳng có vấn đề gì!" Chu Kiến Thiên tức giận nói.

"Đúng thế, rõ ràng là một cái hồ bình thường, lãng phí thời gian của chúng tôi."

"Chuyện bé xé ra to."

Chu Kiến Thiên trừng mắt nhìn Mạc Phàm: "Cậu đúng là cái đồ miệng còn hôi sữa, việc cỏn con thế này mà cũng làm không xong, chúng tôi còn công trình lớn chưa hoàn thành đây. Nếu chỉ vì thế này mà cậu sợ hãi thì rút lui đi, để tôi bảo viện trưởng Tiêu tìm người khác!"

Mạc Phàm cạn lời. Chuyện này quá đỗi kỳ lạ, rõ ràng ban ngày có vấn đề, tại sao đến đêm lại trở lại bình thường?

Chu Kiến Thiên tức giận dẫn đám học viên của mình rời đi, chỉ còn lại Mạc Phàm cùng những học viên do hắn phụ trách.

"Thầy ơi, những người đó không chịu nghe gì cả, chẳng lẽ họ tưởng chúng ta lừa họ sao? Rõ ràng ban ngày hồ nước có vấn đề mà!" Tào Cầm Cầm tức giận nói.

"Được rồi, để thầy điều tra cho rõ. Giờ mọi người về nghỉ ngơi đi, hôm sau chúng ta lại đến." Mạc Phàm nói.

"Vâng."

...

Quay về huyện Đồng Hương, trong lòng Mạc Phàm càng thêm phiền muộn.

Hắn cũng là người từng trải, vậy mà hôm nay lại gặp phải chuyện khó hiểu đến vậy.

Thứ nhất, Mạc Phàm cảm giác mặt nước có vấn đề, giống như có một thứ gì đó đứng im trong nước, phải đến thật gần mới thấy rõ.

Đáng tiếc là ban ngày không thể tới gần, nếu không đã biết rõ đó là thứ gì.

Nghĩ tới nghĩ lui mà không ra kết quả, Mạc Phàm không lãng phí thời gian nữa mà ngồi trên giường tiến vào trạng thái minh tu.

Đến rạng sáng, tu vi Lôi hệ của hắn đã tăng lên một chút. Mạc Phàm hy vọng Lôi hệ có thể đột phá lên cấp thứ hai của cao giai, như vậy uy lực sẽ tăng lên đáng kể.

*Cốc, cốc, cốc!*

Tiếng gõ cửa vang lên, Mạc Phàm thoát khỏi trạng thái minh tu.

"Thầy ơi, thầy! Không thấy Bạch Hồng Phi đâu nữa rồi!" Giọng nói lo lắng của Tào Cầm Cầm vang lên.

"Không thấy? Chẳng lẽ thằng nhóc này nửa đêm chạy đi tìm hoa hỏi liễu rồi à?" Mạc Phàm lẩm bẩm.

"Bạch Hồng Phi còn mang hết đồ đạc của mình đi rồi!"

"Chẳng lẽ tên này muốn một mình tìm ra nguyên nhân? Dù có muốn nhận được huy chương ưu tú cũng không nên hành động lỗ mãng như vậy, cái gì cũng phải từ từ chứ. Sao mình lại lẩm cẩm như mấy ông già thế này nhỉ? Phải đi tìm cậu ta thôi, hy vọng là không xảy ra chuyện gì." Mạc Phàm tự mắng mình.

Làm đạo sư cũng không yên thân, phần lớn học viên đều có tính cách kiêu ngạo, luôn muốn làm vài việc để chứng tỏ bản thân. Khi đến hồ Thanh Y, Mạc Phàm đã cảm thấy một luồng khí lạnh đến không rét mà run, điều này cho thấy mặt hồ cực kỳ nguy hiểm. Bạch Hồng Phi lại tự mình chạy tới đó một mình, trong khi cậu ta cũng chỉ mới vừa bước vào cao giai không lâu.

...

Màn đêm tĩnh lặng, không có bất kỳ tiếng côn trùng hay chim hót, chỉ có những vì sao dày đặc trên trời soi sáng khu rừng, khiến nơi đây không đến mức tĩnh mịch hoàn toàn.

"Nhất định phải tìm ra nguyên nhân, nếu không lấy được huy chương ưu tú thì còn mặt mũi nào trở về Bạch gia nữa!" Bạch Hồng Phi tức giận tự nhủ.

Cậu vén đám cỏ cao, chậm rãi bước đến hồ Thanh Y.

Hồ Thanh Y vẫn tĩnh lặng và tuyệt đẹp, được rừng núi bao quanh khiến nó trông như một viên đá quý màu xanh biếc. Bạch Hồng Phi nhìn mặt hồ, có một cảm giác kỳ lạ nhưng không thể nói thành lời.

Dù vậy, cậu không lùi bước, can đảm tiến lên.

Đi tới ven hồ, cậu định cúi xuống xem dòng nước có vấn đề gì không.

Đúng lúc này, Bạch Hồng Phi phát hiện ra chính giữa hồ không hề có ánh sao.

Mặt nước tĩnh lặng nhưng lại không hề phản chiếu những vì sao dày đặc trên bầu trời, một mảng đen kịt khiến Bạch Hồng Phi lạnh sống lưng.

*Phốc đát... phốc đát... phốc đát...*

Có thứ gì đó mềm mại đang chạm vào mặt nước, tỏa ra một mùi hương dễ chịu.

*Phốc đát... phốc đát... phốc đát...*

Bỗng nhiên, âm thanh ngày càng nhiều, Bạch Hồng Phi thấy vô số đôi cánh mỏng manh đang làm mặt nước gợn sóng. Dưới ánh sao, chúng còn phát ra ánh sáng lấp lánh.

*Phốc đát... phốc... cộc!*

Bạch Hồng Phi còn chưa kịp định thần thì một mảng lớn sinh vật bay vút khỏi mặt hồ, giống như một tấm lụa mỏng màu xanh biếc bị gió cuốn lên không trung, bao trùm cả mặt hồ.

Bạch Hồng Phi ngây người, cậu thấy vô số đôi cánh màu xanh, thấy những sinh mệnh lanh lợi, xinh xắn, chúng tạo thành những đám mây trên bầu trời khiến ánh sao trở nên mờ ảo, mơ mộng.

"Cậu làm gì ở đây vậy?" Một giọng nói dịu dàng vang lên từ sau lưng Bạch Hồng Phi.

Bạch Hồng Phi giật mình, xoay người lại thì thấy một cô gái mặc trang phục thời Đường đang đứng sau lưng mình. Thân hình cô hơi nghiêng về phía trước, một lọn tóc buông xõa trên gương mặt, rủ xuống trước ngực.

Trên mặt cô không có nụ cười, đôi mắt trong veo nhìn Bạch Hồng Phi một cách tò mò, nhưng lại như có phần trêu chọc.

"Cô... cô làm tôi hết hồn! Cô nương, đêm hôm khuya khoắt sao cô lại ở đây? Nơi này nguy hiểm lắm đấy." Thấy đối phương là một cô gái, Bạch Hồng Phi mới thở phào nhẹ nhõm.

"Cậu vẫn chưa trả lời tôi." Cô gái nói.

"Tôi là học viên của Minh Châu học phủ, đến đây để làm nhiệm vụ tốt nghiệp." Bạch Hồng Phi nói thật.

"Vậy tại sao chỉ có một mình cậu?" Cô gái tiếp tục hỏi.

"Tôi... tôi đến đây để lập công." Bạch Hồng Phi ngượng ngùng nói.

"Có phát hiện ra gì không?" Cô gái đi tới bên cạnh, đôi mắt xinh đẹp vẫn nhìn cậu.

"Vừa rồi cô có thấy thứ gì đó bay trên trời không? Giống như là bướm vậy, đây là lần đầu tiên tôi thấy nhiều bướm đến thế, phủ kín cả trung tâm hồ nước. Đúng rồi, trông cô không giống pháp sư, sao lại chạy ra khỏi khu vực an toàn? Cô đi lạc tới đây à? Nơi này dễ mất mạng lắm đấy." Bạch Hồng Phi nói.

"Ừm, tôi hình như bị lạc đường, tại tôi đi hái thuốc... Nơi này đã ở ngoài khu vực an toàn rồi sao?" Cô gái suy nghĩ một lúc rồi trả lời.

"Dĩ nhiên rồi! Ôi trời, may là cô gặp được tôi, nếu không đã bị yêu ma kéo vào hang ăn thịt rồi. Đi thôi, tôi dẫn cô về, nhà cô ở đâu?" Bạch Hồng Phi nói.

"Thật sao? Cậu lợi hại lắm đúng không?" Cô gái không hề hoảng sợ.

"Tôi á? Chẳng giấu gì cô, tôi là pháp sư cao giai." Bạch Hồng Phi đáp.

"À à, thế là rất lợi hại rồi. Cậu không cần lo cho tôi đâu. Từ nhỏ tôi đã sống ở đây, ngọn núi này, khu rừng này, cả cái hồ này nữa, tôi đều quen thuộc, cũng biết đường tránh yêu ma." Cô gái nói.

"Như thế cũng không được, tôi phải đưa cô về nhà. Nhà cô ở đâu?" Bạch Hồng Phi kiên quyết.

"Vậy còn nhiệm vụ của cậu thì sao? Không làm nữa à?" Cô gái cười hỏi.

"Tôi sợ cô gặp chuyện thôi, với lại vừa nãy tôi đã thấy được thứ đó rồi, để tôi quay về báo cho đạo sư của tôi, rồi kêu chính phủ tới giải quyết là xong. Đúng rồi, cô cũng thấy đúng không? Là bướm đấy!" Bạch Hồng Phi nói.

Nụ cười của cô gái dần biến mất. Cô nhìn chăm chú Bạch Hồng Phi, ngữ khí cũng thay đổi: "Ngươi đã bao giờ thấy bướm đêm chưa?"

"A, hình như là thế... mà bướm đêm thì phát ra tiếng như nào nhỉ?" Bạch Hồng Phi ngây ngô hỏi.

"Ồ..." Cô gái chỉ đáp lại một tiếng.

"Đúng, đúng, những thứ kia nhất định là bướm! Nếu không tận mắt nhìn thấy, tôi cũng không dám tin là có nhiều bướm như thế, cũng không tưởng tượng nổi chúng sẽ gây hại đến mức nào." Bạch Hồng Phi nói.

Nói đến đây, Bạch Hồng Phi cũng suy nghĩ về sự việc đàn bướm xuất hiện vừa rồi.

Nghe nói bướm cũng giống như châu chấu, là những sinh vật mà khi chúng đi qua nơi nào thì nơi đó không còn một ngọn cỏ. Vừa hay lại đến mùa sinh sản, không lâu trước cậu còn nghe nói phía Tây xuất hiện tai họa châu chấu ma. Nơi này là phía Đông, tuy không có nhiều châu chấu ma nhưng số lượng bướm lại nhiều không đếm xuể.

*Phốc đát... phốc đát...*

Bỗng nhiên, Bạch Hồng Phi nghe được tiếng vỗ cánh, một trận cuồng phong thổi tới khiến cậu trở tay không kịp.

"Cô nương, cẩn thận, có gió lớn!" Bạch Hồng Phi theo bản năng muốn bảo vệ cô gái.

Thế nhưng, khi Bạch Hồng Phi định lấy thân mình ra che chắn, cậu lại thấy hai chân cô gái đang bắt chéo, đứng yên tại chỗ. Dáng người cô yểu điệu, ánh mắt lạnh lùng, mà sau lưng còn có một đôi cánh mềm mại khổng lồ.

Đôi cánh này không phải ma cụ, mà giống như mọc ra từ sau lưng cô. Cơn cuồng phong vừa rồi chính là do đôi cánh này vỗ mà ra.

Bạch Hồng Phi sững sờ. Giờ phút này, cậu có thể thấy rõ một vòi rồng bướm khổng lồ từ trên không trung lao xuống, quây quanh cô gái đang đứng trước mặt mình.

Vozer tỏa khắp muôn nơi

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Ở Nhân Gian Đạp Đất Thành Tiên
BÌNH LUẬN