Chương 1275: Ngọn Lửa Này Không Thể Chống Đỡ
"Thầy, phấn của lũ thanh nga này có tác dụng thôi miên, để em đi cùng thầy!" Tào Cầm Cầm nói.
Tào Cầm Cầm là pháp sư Độc hệ, có thể lợi dụng gió để xua tan đám phấn độc này.
"Vậy em hãy tìm cách đánh thức những người của đội Liệp Yêu thành phố, để họ đưa người dân đến nơi an toàn hơn," Mạc Phàm nói với Tào Cầm Cầm.
"Một mình thầy đối phó nổi cô ta sao? Yêu nữ kia trông lợi hại lắm đấy," Tào Cầm Cầm lo lắng.
"Không vấn đề gì đâu," Mạc Phàm đáp.
Mạc Phàm nhìn Bạch Hồng Phi vẫn đang thất thần, cau mày nói: "Mau theo thầy! Chẳng lẽ em muốn trơ mắt nhìn người dân chết trong tay Du Sư Sư sao?"
Bạch Hồng Phi gật đầu thật mạnh, vội vàng đi theo Mạc Phàm.
...
May mắn là Du Sư Sư không thể khống chế được nhiều thanh nga như bầy châu chấu ma, nhưng số lượng này cũng đủ để khiến cả thị trấn nhỏ đối mặt với nguy cơ diệt vong.
"Liệt Hà Chi Hỏa!"
Trên người Mạc Phàm bùng lên hỏa diễm, rực sáng như một áng mây lửa xua tan một phần màn đêm.
"Ả ta ở ngay kia!" Sự trống rỗng và bàng hoàng trong lòng Bạch Hồng Phi dần biến thành phẫn nộ. Hắn mặc kệ lũ thanh nga, lao thẳng đến một mái hiên ngói đen.
Bạch Hồng Phi đuổi đến chỗ Du Sư Sư, lũ thanh nga cũng không hề ngăn cản.
...
Du Sư Sư nhẹ nhàng bước trên một đám mây màu xanh, đôi mắt quỷ dị đến đáng sợ khiến vẻ đẹp của ả cũng trở nên méo mó, kinh hoàng.
"Tại sao cô lại lừa tôi?" Bạch Hồng Phi đứng trên mái hiên hét lớn.
Du Sư Sư thấy Bạch Hồng Phi, lấy tay che miệng cười khúc khích: "Ban ngày cậu đâu có thấy bọn họ đối xử với tôi thế nào, tôi chỉ ăn miếng trả miếng mà thôi."
"Mã Não Đầu Nhện đã chết, đàn thanh nga của cô cũng được tự do rồi, xin cô đừng làm tổn thương những người dân vô tội nữa!" Khí thế của Bạch Hồng Phi đã không còn.
"Có vẻ cậu thực sự coi tôi là một cô gái yếu đuối nhỉ? Ha ha ha ha!" Du Sư Sư cười lớn, để lộ hàm răng nanh sắc nhọn.
Đồng tử Bạch Hồng Phi co rút lại, kinh hãi nhìn sự thay đổi của Du Sư Sư.
Rốt cuộc Du Sư Sư là người hay là yêu? Tại sao vừa trông giống người bình thường, chớp mắt đã biến thành ma vật đầy tà tính như vậy?
"Cậu là một cậu nhóc đơn thuần, coi như cậu đã giúp tôi diệt trừ một mối họa, tôi tha cho cậu một mạng. Về phần những người dân ở đây, ha ha ha, cậu cho rằng bọn họ chất phác lương thiện lắm sao? Tôi sống ở đây bao nhiêu năm, cảnh ăn tươi nuốt sống nào mà chưa từng thấy," Du Sư Sư cười lạnh.
"Có thể... nhưng những đứa trẻ kia thì có tội tình gì?" Bạch Hồng Phi nói.
Du Sư Sư không trả lời, nhưng lũ thanh nga bay lượn quanh người ả ngày càng nhiều hơn.
Vù vù vù!
Một quả cầu liệt diễm rực rỡ, nóng bỏng xé toạc bầu trời xanh hỗn loạn, lao thẳng về phía Du Sư Sư.
Lũ thanh nga bay quanh thân Du Sư Sư lập tức biến thành tro bụi, bức tường tạo nên từ chúng cũng không thể nào cản nổi ngọn liệt hỏa đang phóng tới.
Du Sư Sư phát hiện hỏa diễm bất ngờ ập đến, đôi cánh sau lưng lập tức chuyển động. Ả vỗ cánh, tạo ra một luồng gió mạnh làm lệch quỹ đạo của ngọn lửa, khiến nó bay chệch ra xa.
Vù vù vù!
Vừa đánh bay được ngọn lửa, một hỏa quyền nóng rực khác lại bay tới.
Ngay sau đó, những quả hỏa quyền như mưa sao băng xé toạc bầu trời đêm màu xanh, dồn dập lao về phía Du Sư Sư.
Du Sư Sư không ngừng vung tay đánh bật những quả cầu năng lượng, nhưng những quyền này không hoàn toàn nhắm vào ả, mà là vào bầy thanh nga, biến chúng thành tro bụi. Trong phút chốc, bầy thanh nga đã thưa thớt đi vài phần.
"Nói nhảm với loại này làm gì?" Mạc Phàm xuất hiện trên nóc một căn nhà khác, hai tay vẫn còn vương lại Liệt Hà Chi Diễm, trên người còn có những gợn sóng lửa khiến lũ thanh nga không dám lại gần.
Ánh mắt Du Sư Sư khóa chặt vào Mạc Phàm, vẻ mặt tràn đầy tức giận.
Thiên Diễm Quyền Vũ của Mạc Phàm không biết đã giết bao nhiêu thanh nga của ả, những con thanh nga này đều được nuôi dưỡng từ tinh khí của con người. Trước kia, để không bị đội Liệp Yêu chú ý, Du Sư Sư chưa bao giờ hút cạn tinh khí của ai đến chết.
"Ta sẽ hút khô tinh khí của ngươi!" Du Sư Sư lạnh lùng nói.
"Thật không đấy? Cũng không biết một kẻ nhỏ nhắn như cô có đủ sức làm tôi đổ mồ hôi không nữa," Mạc Phàm mỉa mai.
Du Sư Sư tức đến run người, một pháp sư quèn mà cũng dám khinh thường mình.
Phành phạch! Phành phạch! Phành phạch!
Những con thanh nga đang bám trên người dân đều nhanh chóng vỗ cánh bay lên không trung. Đôi cánh mỏng của chúng biến thành những lưỡi đao sắc bén, bay loạn xạ về phía Mạc Phàm.
Những lưỡi đao màu xanh có uy lực kinh người, nhà gỗ, mái ngói, mái hiên, trần nhà đều bị chém nát tan.
"Bạch Hồng Phi, mau đi cứu người!" Mạc Phàm nghiêm giọng nói với Bạch Hồng Phi.
Bạch Hồng Phi vẫn còn ảo tưởng rằng Du Sư Sư sẽ mở lòng từ bi. Nhưng thân phận của ả đã bị vạch trần, không còn nơi dung thân, Du Sư Sư rõ ràng muốn hủy diệt nơi này.
"Vâng... vâng, thưa thầy!" Bạch Hồng Phi không dám cãi lại, di chuyển với tốc độ nhanh nhất chạy đến các căn nhà bị ảnh hưởng, mang những người đang hôn mê ra ngoài.
Dù sao Bạch Hồng Phi cũng là pháp sư cao giai, lại thêm Mạc Phàm thu hút toàn bộ sự chú ý, nên việc cứu người của hắn cũng trở nên dễ dàng hơn.
Du Sư Sư không thèm quan tâm đến những kẻ trói gà không chặt kia. Mạc Phàm đã giết quá nhiều thanh nga của ả, đây mới là mối thù lớn nhất. Huống chi tu vi của hắn cao như vậy, nếu hút cạn toàn bộ tinh khí, ả có thể bồi dưỡng được một đàn thanh nga vô cùng mạnh mẽ.
Mấy căn nhà đều bị san thành bình địa. Mạc Phàm vừa ở trên một mái vòm, sau đợt tấn công của những lưỡi đao, hắn đã xuất hiện trên một mái ngói khác.
Du Sư Sư không tìm thấy Mạc Phàm đâu, đến lúc phát hiện ra thì hắn đã xuất hiện với đôi cánh Liệt Hà Chi Dực sau lưng, lao thẳng về phía ả.
Du Sư Sư phản ứng rất nhanh, vỗ cánh để tránh đòn tấn công liệt diễm của Mạc Phàm. Nhưng lần này Mạc Phàm không hề có ý định tấn công ả, đôi cánh sau lưng hắn đột nhiên tan ra, hóa thành hàng ngàn chiếc lông vũ lửa, một khi chạm vào thanh nga liền phát nổ.
Bầu trời đêm rực rỡ như bắn pháo hoa, từng đàn thanh nga cháy rụi, hóa thành tro tàn rơi xuống.
"Chết tiệt! Chết tiệt!" Du Sư Sư giận đến run người.
Mạc Phàm đang dùng Liệt Hà Chi Hỏa tàn sát lũ thanh nga, đó là tâm huyết bao nhiêu năm của ả.
"Đi chết đi!" Du Sư Sư tức giận lao về phía Mạc Phàm, tốc độ nhanh như gió, còn mang theo phấn độc.
"Tiểu Viêm Cơ, phụ thể!"
Mạc Phàm chờ đến khi Du Sư Sư nổi điên, liền hô lớn một tiếng.
Liệt Hà Chi Hỏa cùng Kiếp Viêm đồng thời xuất hiện dưới chân Mạc Phàm, song hỏa bao phủ lấy hắn như một bộ áo giáp hừng hực, khiến khí thế tăng lên mấy phần. Hai lĩnh vực hỏa diễm khuếch tán ra xung quanh, thiêu đốt những con thanh nga nhỏ bé thành hư vô.
Du Sư Sư lao đến trước mặt Mạc Phàm, nhìn thấy ngọn lửa hừng hực như núi lửa phun trào thì không khỏi kinh hãi.
Dù sao lửa cũng là thứ mà thanh nga e sợ nhất. Làm sao một ma pháp sư bình thường lại có được sức mạnh khổng lồ như vậy? Hơi nóng tỏa ra từ song hỏa thôi cũng đủ để thiêu đốt làn da của ả.
"Kể từ hôm nay, thiên địch của ngươi sẽ có thêm một người. Chính là ta!"
Liệt hỏa bao bọc thân thể, hỏa thần giáng thế, Mạc Phàm giơ tay khuếch tán hỏa diễm, đi đến đâu, thanh nga bị thiêu rụi đến đó, cả không trung biến thành một biển lửa.
Mạc Phàm phóng tới trước mặt Du Sư Sư, một thanh song hỏa chi kiếm khổng lồ rực cháy trong tay hắn.
Một kiếm chém xuống, kiếm quang nóng rực, sóng lửa gào thét. Du Sư Sư hốt hoảng muốn tránh nhưng đã không kịp, chỉ có thể điều khiển lũ thanh nga trước mặt tạo thành một bức tường để ngăn cản.
Ầm!!!
Hỏa diễm bắn ra tứ phía, Du Sư Sư bị sóng lửa hất văng ra ngoài, không biết bao nhiêu thanh nga đã thành tro bụi. Liệt Hà Chi Hỏa của Mạc Phàm đúng là khắc tinh của bầy thanh nga cuồng bạo, đông vô số kể này, ngay cả Mã Não Đầu Nhện cũng không thể sánh bằng.
Sức chiến đấu của bản thân Du Sư Sư cũng không mạnh. Mạc Phàm thấy ả bay lảo đảo trên không trung, phải dựa vào lũ thanh nga để nâng đỡ cơ thể.
"Coi như cô không tàn sát người dân thị trấn, trả lại tinh khí cho những đứa trẻ kia, thì tôi sẽ tha cho cô một mạng." Mạc Phàm giơ thanh Thiên Viêm Kiếm nóng rực chỉ vào mặt Du Sư Sư, hỏa diễm trên người vẫn chưa tắt khiến lũ thanh nga phải liều mạng chạy trốn khỏi hắn.
Đề xuất Voz: Chuyến đi kinh hoàng