Chương 1285: Đánh Cho Nghiên Cứu Hội Nằm Bẹp
"Em định bố trí trận pháp à?" Mạc Phàm hỏi.
"Em học chuyên ngành này mà thầy, chủ tu của em là hệ Thủy, phụ tu là hệ Độc." Tào Cầm Cầm nháy mắt.
"Vậy thì tốt, để thầy nói với Tiêu viện trưởng dạy cho em, sau này học thành tài rồi thì việc đầu tiên là bố trí cho lãnh địa của thầy đại trận Thủy Tuần Hoàn đó." Mạc Phàm nói.
Tào Cầm Cầm nghe xong, hai mắt sáng rực lên.
Đại trận Thủy Tuần Hoàn đã được vận hành ở huyện Đồng Hương, Tào Cầm Cầm cũng đã chứng kiến sự lợi hại của trận pháp hệ Thủy này trong việc sử dụng mạch nước ngầm để bảo hộ cả một vùng đất. Tuy không thể so với những trận pháp phòng ngự tuyệt đối, nhưng việc có thể ngăn cản yêu ma đã là một phát minh phi thường rồi.
Tiêu viện trưởng có thể nghĩ ra trận pháp tuần hoàn như vậy, quả nhiên là một ma pháp sư kiệt xuất. Tào Cầm Cầm rất muốn học hỏi, cho nên sau khi tốt nghiệp vẫn ở lại trường để nghiên cứu thêm.
"Tiêu viện trưởng sẽ dạy em thật ạ?" Tào Cầm Cầm hưng phấn hỏi.
Tào Cầm Cầm chỉ là một học viên bình thường nên không có cơ hội tiếp xúc với những nhân vật tầm cỡ như Tiêu viện trưởng. Không giống như Mạc Phàm, người có thể rảnh rỗi chạy đến tán gẫu với viện trưởng, những người như thế cực kỳ hiếm.
"Đương nhiên rồi, nhưng phải học cho nghiêm túc đấy, học không ra hồn là thầy tịch thu lại huy chương tốt nghiệp của trò." Mạc Phàm nói.
"A? Sao thầy lại hống hách giống mấy người của Nghiên Cứu Hội thế?" Tào Cầm Cầm nói, nhưng trong lòng lại vô cùng tự tin mình có thể học được, nên vội vàng gật đầu: "Cảm ơn thầy đã cho em một cơ hội tốt như vậy. Hay là sau này em đi theo thầy luôn nhé, dù sao em cũng chưa biết đi đâu về đâu."
...
Mạc Phàm bắt đầu thầm bội phục sức quyến rũ của mình. Mới dẫn Tào Cầm Cầm đi làm một nhiệm vụ tốt nghiệp thôi mà cô nhóc này đã hoàn toàn sùng bái mình rồi, xem ra Tào Cầm Cầm cũng có mắt nhìn người đấy chứ. Tào Cầm Cầm là học trò của mình, lại tốt nghiệp từ Học viện Minh Châu, mà Phàm Tuyết Sơn của mình lại đang cần nhân tài để phát triển, đúng là đủ tư cách.
"Trò cứ học cho tốt đi, sau đó đến Phàm Tuyết Sơn trình diện." Mạc Phàm nói.
"Vâng ạ, em sẽ học thật tốt để bố trí một đại trận Thủy Tuần Hoàn giống như ở nơi này." Tào Cầm Cầm nói.
"Mà mấy tên nhãi ranh vừa nãy tìm Du Sư Sư làm gì thế, lại còn nói đã theo dõi từ lâu?" Mạc Phàm nhớ lại chuyện này, lập tức suy nghĩ.
"Dị nhân mà, lúc nào cũng đặc biệt. Mấy người ở Nghiên Cứu Hội toàn làm mấy thứ quái gở, không chừng họ muốn bắt dị nhân về làm thí nghiệm, xem họ rốt cuộc là người hay yêu ma, rồi nghiên cứu cách họ kết hợp với nhau." Tào Cầm Cầm nói.
"Xem ra trò cũng biết không ít nhỉ?" Mạc Phàm thay đổi cách nhìn về Tào Cầm Cầm.
"Chiến đấu thì em có thể không mạnh, nhưng nếu so về kiến thức ma pháp thì ở Học viện Minh Châu không có bao nhiêu người hơn được em đâu thầy ạ." Tào Cầm Cầm lè lưỡi.
"Đây chính là sở trường của em, hiểu không? Thuật nghiệp hữu chuyên công, mỗi người giỏi một lĩnh vực. Nếu em học tốt đại trận Thủy Tuần Hoàn, em có thể còn lợi hại hơn cả trăm, cả nghìn ma pháp sư khác." Mạc Phàm nói.
"Em nhất định học được, chỉ cần Tiêu viện trưởng chịu dạy, em sẽ tiếp thu rất nhanh thôi." Tào Cầm Cầm có lòng tin đặc biệt vào bản thân mình.
Đúng lúc Tiêu viện trưởng cũng ở đây để xem xét kết quả, Mạc Phàm liền gặp được ông.
Nghe Mạc Phàm muốn xin "hàng độc quyền" này, Tiêu viện trưởng tức giận trừng mắt, nói: "Nhóc con nhà cậu đúng là biết chọn thật đấy! Trận pháp Thủy Tuần Hoàn này ta đã phải bỏ ra mười năm tâm huyết nghiên cứu, vất vả lắm mới thành công, giờ cậu lại đòi hỏi. Nếu cậu muốn học thì ta dạy, cớ gì phải lén lút cử người đến học trộm chứ."
"He he, trận pháp này của Tiêu viện trưởng không phải là để tạo phúc cho nhân loại sao? Mà viện trưởng thấy đấy, Học viện Minh Châu nổi danh toàn thế giới cũng có công lao không nhỏ của em. Với tư cách là thầy của em, chẳng lẽ viện trưởng không nên truyền dạy cho học trò sao?" Mạc Phàm mặt dày nói.
Mạc Phàm cũng biết đại trận này của Tiêu viện trưởng có giá trị cực cao, là một phát minh độc quyền đáng để tranh đoạt. Tin rằng không bao lâu nữa, quân đội, chính phủ và các thế gia đều sẽ đến thỉnh cầu Tiêu viện trưởng bố trí giúp họ trận pháp này. Thậm chí nó còn có thể gây chấn động khi được công bố ra quốc tế.
"Không phải nơi nào cũng có thể bố trí trận pháp này, phải nghiên cứu kỹ mạch nước ngầm. Nếu mạch nước không phù hợp mà cố ý thay đổi, cậu cũng biết, rất nhiều thủy mạch chính là đường tắt của yêu ma. Mạch nước bị thay đổi, chúng nó càng có cơ hội liều mạng với cậu." Tiêu viện trưởng nói.
"Tóm lại là viện trưởng có dạy hay không?" Mạc Phàm cũng là một kẻ xấu tính, ép Tiêu viện trưởng vào thế phải lựa chọn giữa việc làm một người thầy đức cao vọng trọng sẵn sàng truyền thụ kiến thức, hay một kẻ ích kỷ giữ riêng cho mình.
"Yên tâm đi, ta không giấu nghề đâu. Chờ sau khi hoàn thiện hoàn toàn, ta sẽ công bố cho toàn Học viện Minh Châu của chúng ta. Bất kỳ ai chọn khóa học về trận pháp đều có thể tiếp thu kiến thức này. Nhưng có học được hay không thì khó nói lắm, trận pháp này có độ khó cực kỳ cao, con bé này e là khó học được. Hay là để ta đến Phàm Tuyết Sơn bố trí cho cậu một cái cho nhanh." Tiêu viện trưởng nói.
Tiêu viện trưởng xem Mạc Phàm như đệ tử thân truyền, có thể dạy được gì thì sẽ dạy hết, không giấu giếm thứ gì. Nhưng trận pháp này có điều kiện quá hà khắc và độ khó rất cao.
"Không sao đâu ạ, Tiêu viện trưởng cứ dạy cho Tào Cầm Cầm đi. Dù sao cô ấy cũng đã tham gia vào việc xây dựng trận pháp này, coi như là một nhiệm vụ tốt nghiệp quan trọng. Viện trưởng là người bận trăm công nghìn việc, sao em có thể để thầy phải chạy tới cái nơi khỉ ho cò gáy của em được. Huống chi sau này còn cần bảo dưỡng, cải tiến, nâng cấp, đến lúc đó viện trưởng làm gì có thời gian chạy đi chạy lại. Cứ để Tào Cầm Cầm học cho tốt, bố trí chậm rãi cũng được, dù sao thì mảnh đất kia của em cũng đang phát triển từ từ thôi." Mạc Phàm nói.
"Cũng được. À mà, cậu biết Nghiên Cứu Hội đang tìm cậu chưa? Trong các nhánh của Hiệp hội Ma pháp, đám người của Nghiên Cứu Hội tính tình không được tốt cho lắm, cậu nên lịch sự một chút, đừng gây xung đột với họ." Tiêu viện trưởng nhớ ra chuyện gì đó, dặn dò Mạc Phàm.
"À à, bọn họ có tìm em, nhưng em đánh cho một trận rồi." Mạc Phàm nói.
...
Tiêu viện trưởng cũng cạn lời.
"Bọn họ đang tìm tung tích của Nga Nữ, em tự hỏi trên người Du Sư Sư có gì đặc biệt sao?" Mạc Phàm hỏi.
"Nga Nữ là một tồn tại rất đặc biệt, bí mật trên người cô ấy có thể giúp những nhà nghiên cứu ma pháp như chúng ta mở mang tầm mắt. Cái đại trận Thủy Tuần Hoàn này của ta cũng được lấy cảm hứng từ yêu ma đấy." Tiêu viện trưởng nói.
"Nếu em bị Viện Dị Đoan bắt đi, có phải cũng sẽ bị đem ra làm thí nghiệm không?" Mạc Phàm hỏi.
"Đúng thế, sức mạnh của hệ Ác Ma mạnh đến mức kinh thiên động địa. Ngày trước, hệ Ác Ma bị liệt vào cấm thuật vì sự tồn tại ác tính không thể kiểm soát được. Bây giờ lại có một người như cậu, sau khi hóa ác ma vẫn còn sống sót, bọn họ hẳn là muốn tạo ra thật nhiều ác ma để không cần phải lo lắng về các đế quốc yêu ma đang rình rập nữa." Tiêu viện trưởng nói.
"Vậy thì em nên tránh xa Viện Dị Đoan càng xa càng tốt." Mạc Phàm nói.
Hệ Ác Ma có thể thành công là do thiên phú trời sinh song hệ của hắn phù hợp, lại có Tiểu Nê Thu ngưng luyện tinh phách để hắn có thể trả nợ.
Chuyện trời sinh song hệ cũng không còn là bí mật gì nữa, nhưng chuyện về Tiểu Nê Thu thì Mạc Phàm không nói cho ai biết, và hắn cũng sẽ không để cho Viện Dị Đoan có cơ hội bắt mình đi.
"Mà hành động của Nghiên Cứu Hội thật sự không có tính nhân đạo. Mặc kệ Du Sư Sư là gì, cô ấy cũng có quyền lựa chọn của riêng mình. Cô ấy không thích liên quan đến Nghiên Cứu Hội, đó là tự do của cô ấy." Tiêu viện trưởng nói.
"Dù sao thì, họ đến một lần thì em đánh một lần. Chưa từng gặp thành viên nào của Hiệp hội Ma pháp lại ngứa đòn như thế cả." Mạc Phàm nói.
"Sao cậu không bỏ được cái tính nóng nảy đó đi nhỉ?" Tiêu viện trưởng cười khổ.
"Em không chọc giận người khác, nhưng cũng không đời nào nén giận với cái thể loại chó má như bọn chúng."
"Để ta đi nói chuyện với bên Nghiên Cứu Hội một chuyến."
"Không cần đâu ạ, cứ để bọn họ tới gây phiền phức đi, như thế càng tốt, dạo này em đang ngứa tay đây. Cứ bảo họ gọi cao thủ tới cũng được, giúp em thả lỏng gân cốt một chút." Mạc Phàm đúng là một kẻ cuồng chiến đấu.
Đến đêm, Mạc Phàm lỡ chuyến xe lửa về Thượng Hải, bất đắc dĩ phải gọi ra Phi Xuyên Ngai Lang.
Tên này có tốc độ chạy cực nhanh, còn nhanh hơn cả xe lửa. Không muốn dọa người dân ở khu vực an toàn, Mạc Phàm đi ra khu vực tạm thời an toàn rồi mới để nó phi nước đại.
Vừa nghĩ tới Mục Ninh Tuyết đang dần chấp nhận mình, Mạc Phàm lại đổi ý, không về Ma Đô nữa mà quyết định chạy đến Thành Phố Phi Điểu để tâm sự với Mục Ninh Tuyết, hâm nóng tình cảm thêm một bước.
"Lão Lang, quay đầu, chúng ta đến Thành Phố Phi Điểu!" Hai chân Mạc Phàm kẹp chặt, cảm giác oai phong như đang cưỡi chiến mã.
Phi Xuyên Ngai Lang làm bộ mặt u oán, lúc chiến đấu thì không gọi nó ra, toàn bắt nó làm mấy chuyện chạy vặt này. Dù sao nó cũng là một con sói cấp Thống Lĩnh cơ mà.
Tiểu Viêm Cơ ngồi trên đầu Phi Xuyên Ngai Lang, đôi chân dài còn đung đưa trước mũi nó, hai tay nhỏ thì nắm lấy tai sói, hoàn toàn là dáng vẻ đang hưởng thụ.
"Gàoooo..."
Bỗng nhiên, Phi Xuyên Ngai Lang gầm gừ nhìn vào sau một chái nhà, biểu hiện sự địch ý mãnh liệt.
Phi Xuyên Ngai Lang rất nhạy cảm với địch ý và sát ý. Mạc Phàm cũng biết mình đã gặp phải thứ gì đó nên lập tức trở nên cảnh giác.
Phập phập phập...
Một bầy thanh nga chậm rãi bay ra từ sau sườn núi. Bọn chúng hiển nhiên rất sợ Tiểu Viêm Cơ nên chỉ dám bay lượn cách đó hơn mười mét.
Thanh nga ngày càng nhiều, vây quanh một bóng hình thướt tha.
Bỗng nhiên, bầy thanh nga tản ra xung quanh, nơi chúng vừa bay qua xuất hiện một cô gái đội khăn trùm đầu che kín khuôn mặt. Khi cô gái khẽ ngẩng lên, để lộ đôi mắt sáng long lanh, trông thật quyến rũ dưới bầu trời đêm.
"Cô tới tìm tôi để báo thù sao?" Mạc Phàm nhận ra cô gái này và nở một nụ cười.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Vozer hóa giấc mơ xanh
Đề xuất Voz: Sóng Gió Năm 1979