Chương 15: Lần đầu nếm mùi ma pháp!

Trên ngôi đình trên núi, một luồng năng lượng màu tím rực rỡ đến khó tin chợt lóe lên rồi nhanh chóng biến mất.

Trong không khí thoang thoảng mùi khét.

Thực vật xung quanh cháy đen một mảng.

Trên sàn nhà, hai gã nằm sõng soài, toàn thân vẫn còn co giật kịch liệt. Bộ dạng thảm không nỡ nhìn, chẳng còn chút dáng vẻ ngông cuồng tự đại như ban nãy.

Ba người còn lại đã sợ đến hồn bay phách lạc.

“Đại… Mạc… Mạc Phàm đại ca… Nể tình… nể tình chúng ta cùng lớn lên trong một xóm, xin… xin hãy tha cho chúng tôi một mạng, chúng tôi… chúng tôi không dám nữa đâu!!” Gã thanh niên đã sợ vỡ mật, trong mắt hắn, thiếu niên mười sáu tuổi này còn đáng sợ hơn cả ác quỷ trong mộng!

“Ngài… ngài là pháp sư cao quý… xin… xin đừng chấp nhặt với đám cặn bã chúng tôi, cầu xin ngài, đừng… đừng ra tay với chúng tôi.” Gã mặc quần jean run rẩy nói.

Nhìn bộ dạng của Từ Binh và gã cơ bắp kia, quá khủng khiếp rồi!

Hắn không muốn biến thành như vậy!

Sau khi trút hết lửa giận vào Lôi Ấn, Mạc Phàm cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại.

Hắn liếc nhìn Từ Binh và gã cơ bắp thảm không thể thảm hơn, rồi lại nhìn ba kẻ đang sợ chết khiếp kia.

“Đưa bọn họ đến bệnh viện đi.” Mạc Phàm bình thản nói.

Thực ra, Mạc Phàm cũng không ngờ uy lực của Lôi Ấn – kỹ năng Sơ giai hệ Lôi – lại lớn đến vậy!

Đây là lần đầu tiên hắn thực sự thi triển nó một cách hoàn chỉnh. Nếu hắn nắm vững hơn một chút, khống chế chuẩn xác hơn một chút, đồng thời không do dự phân tán sức mạnh lúc phóng ra, e rằng một chưởng Lôi Ấn này mà hạ xuống, có thể trực tiếp đánh chết cả năm tên đang đứng chung một chỗ!

Cũng may là không có ai chết.

Nếu không thì chuyện thật sự to rồi!

“Vâng, vâng, chúng tôi cút ngay, chúng tôi cút ngay!!” Gã mặc quần jean thấy vị pháp sư trẻ tuổi này đã nguôi giận, mừng như được sống lại.

Hai người kia cũng không dám chần chừ, vội vàng chạy tới đỡ hai kẻ đã liệt trên đất…

Kết quả vừa chạm vào, luồng sét còn sót lại đã giật cho bọn họ run bắn cả người.

“Gọi xe cứu thương đi. Tiền thuốc men tự các ngươi lo liệu.” Mạc Phàm lạnh lùng nói.

“Vâng, vâng.”

Mạc Phàm đã bình tĩnh lại, nhưng trong lòng vẫn còn một sự cuồng nhiệt khó che giấu.

Nhưng lúc này hắn đang như một vị sát thần, sao có thể để lộ vẻ mừng rỡ như điên trước mặt mấy tên tép riu này được.

Đi vào trong đình, Mạc Phàm gạt hết mấy lá bài trên đệm lót, vác xe lăn lên rồi đi xuống cầu thang.

Ba người kia vẫn còn sợ hãi nhìn theo Mạc Phàm.

Bỗng nhiên, Mạc Phàm quay người lại.

Ba người sợ đến mức vội vàng lùi lại.

“À đúng rồi, nếu có ai hỏi thì cứ nói là do bọn chúng tự nghịch điện giật. Chuyện ta là pháp sư, nếu các ngươi dám hó hé ra ngoài, ta sẽ cho các ngươi câm miệng cả đời. Dù sao ta nghe nói cảnh sát cũng chẳng làm khó được pháp sư giết người, đặc biệt là giết mấy tên cặn bã xã hội muốn chết đi khiêu khích Ma Pháp Sư.” Mạc Phàm nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại dặn dò.

Ba người kia gật đầu như gà mổ thóc, ngoan ngoãn đến không thể ngoan ngoãn hơn.

“Về phía Triệu Khôn Tam và Mộ Bạch, ta nghĩ với sự thông minh của các ngươi thì không cần ta phải dạy phải nói thế nào chứ?” Mạc Phàm tiêu sái rời đi.

“Chúng tôi… chúng tôi không tiễn ngài.”

“Được, coi như các ngươi thức thời. Chuyện lần này coi như xong, sau này nếu có việc gì, có thể tới tìm ta, năng lực của ta thế nào, các ngươi cũng biết rồi đấy.”

“Vâng, vâng, Mạc Phàm đại ca đi thong thả, ngài đi thong thả.” Ba người cúi đầu khom lưng, vừa kính vừa sợ.

Mạc Phàm gật đầu, vác xe lăn lên vai rồi ung dung rời đi.

Trước hết cho một đòn phủ đầu, sau đó lại cho một chút ngon ngọt, Mạc Phàm tin rằng mấy tên này vừa không dám lỗ mãng, lại càng không dám hé răng nửa lời về chuyện này.

Một bên là hắn, một pháp sư đã có thể thi triển kỹ năng hệ Lôi, bên kia là Mộ Bạch vẫn chỉ là một học đồ Băng hệ. Hắn tin rằng mấy tên này chỉ cần có chút đầu óc đều biết nên đứng về phía nào!

Tuy nhiên, Mạc Phàm cũng hiểu rõ, năm tên này chỉ là lính lác của Mộ Bạch và Triệu Khôn Tam.

Đến lúc đó, phải cho hai tên kia bẽ mặt mới được!

...

Theo bậc đá đi xuống, Mạc Phàm cuối cùng không nhịn được nữa, ngửa mặt lên trời cười ha hả!!

Mấy tháng trước, hắn chỉ là một học sinh bình thường trong lớp, chán nản vì tiết lịch sử khô khan mà nhìn ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng cũng ảo tưởng mình đột nhiên cưỡi gió bay lên, nhẹ nhàng đạp lên cột cờ, bay vút đến ngọn núi sau trường và cả chân trời xa xăm; cũng ảo tưởng sẽ dạy cho bọn côn đồ hung ác một trận ra trò.

Ai mà ngờ được, hôm nay hắn lại có thể nếm trải cảm giác này!

Tay nắm giữ sức mạnh sấm sét, năm tên du côn mà ngày thường hắn không dám dây vào, giờ đây lại như năm con chó mất chủ trước mặt hắn. Cảm giác này thật sự quá kỳ diệu, cứ như đang mơ vậy!

“Lôi Ấn hệ Lôi đã trâu bò như thế, không biết kỹ năng Sơ giai của hệ Hỏa – Hỏa Tư – có uy lực thế nào nhỉ? Còn nửa năm nữa mới đến kỳ sát hạch ma pháp hàng năm, mình hẳn là có thể học xong Hỏa Tư…” Mạc Phàm kích động toàn thân.

Kỹ năng Sơ giai hệ Lôi là Lôi Ấn đã mạnh mẽ như vậy, không biết kỹ năng của các hệ khác sẽ ra sao.

Hơn nữa, Mạc Phàm biết kỹ năng Sơ giai là cấp thấp nhất trong tất cả ma pháp, sau Sơ giai còn có Trung giai và Cao giai!

“Đúng rồi, đúng rồi, thầy giáo hệ Phong hình như đã nói trong tiết đầu tiên, kỹ năng Cao giai của hệ Phong – Cánh Của Gió – chính là kỹ năng có thể giúp người ta bay lượn… Vãi chưởng, nếu học được Cánh Của Gió thì có thể bay lượn rồi!!”

Một lúc lâu sau, Mạc Phàm vẫn khó kìm nén được sự phấn khích trong lòng, đầu óc không ngừng hồi tưởng lại những kiến thức ma pháp đã học, muốn biết ngoài Lôi Ấn ra, Ma Pháp Sư còn có thể học được những kỹ năng sấm sét nào lợi hại hơn nữa!

...

Trên chiếc xích đu, cô gái với mái tóc dài thẳng mượt vẫn hơi ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào ngôi đình nhỏ bị cây cối che khuất.

“Vừa rồi, màu tím đó là…” Diệp Tâm Hạ tự lẩm bẩm.

Vừa rồi nàng đã nhìn thấy, màu tím rực rỡ đó lấp lánh trong tòa đình kia như một vệt sao băng, dù biến mất rất nhanh nhưng vẫn khiến người ta không thể quên được hình ảnh kinh người ấy.

“Là Ma Pháp Sư sao?” Diệp Tâm Hạ thì thầm.

Nàng khó có thể tưởng tượng được một thành phố nhỏ bé như thế này lại có một vị Ma Pháp Sư xuất hiện!

Nhưng tại sao Ma Pháp Sư lại xuất hiện ở chỗ của anh Mạc Phàm và đám côn đồ kia, còn sử dụng ma pháp thực sự!

Anh Mạc Phàm, anh ấy có sao không??

Diệp Tâm Hạ lúc này vô cùng lo lắng, bất giác cắn chặt môi.

Cuối cùng, trên những bậc đá của con đường nhỏ, bóng người quen thuộc xuất hiện. Hai tay hắn đang vác chiếc xe lăn của nàng, trên mặt mang theo… nụ cười ngây ngất có phần ngờ nghệch?

Đề xuất Voz: Hối hận vì lấy vợ sớm
BÌNH LUẬN