Chương 27: Băng Hệ, Băng Mạn!

Hứa Chiếu Đình nhìn thấy kết quả này, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng. Hắn vừa quay người lại, vốn định chờ giám khảo công bố kết quả thì bỗng nhiên bắt gặp một đôi mắt sáng trong như tuyết.

Là Mục Ninh Tuyết!

Trên mặt Hứa Chiếu Đình tràn ngập vẻ vui mừng xen lẫn kinh ngạc. Hắn không ngờ phần thi của mình lại thu hút được ánh nhìn của Mục Ninh Tuyết. Nàng nhất định rất giật mình, dù sao uy lực của Lôi hệ không phải các hệ khác có thể sánh bằng…

“Ninh Tuyết, con thấy thế nào?” Mục Hạ cười híp mắt hỏi.

“…”

Mục Ninh Tuyết chẳng buồn liếc nhìn thêm, lựa chọn tiếp tục bước đi.

Hiệu trưởng cùng mấy vị lãnh đạo khác sắc mặt cứng đờ. Không thể nào, màn trình diễn Lôi hệ ấn tượng như vậy mà nàng vẫn không để vào mắt, vị thiếu nữ này quả là có mắt nhìn cao.

“Ha ha, kỳ thực rất tốt rồi. Ninh Tuyết nhà tôi ở Đế Đô Học Phủ, nơi đó quy tụ thiên tài ma pháp toàn quốc, việc phóng thích Lôi Ấn cấp thấp chỉ là kiến thức cơ bản của bọn họ. Con bé quen dùng tiêu chuẩn của Đế Đô Học Phủ để đánh giá thôi.” Mục Trác Vân cười giải thích, giúp hiệu trưởng và Mục Hạ đỡ khó xử.

“Nói như vậy, Hứa Chiếu Đình vẫn rất có hy vọng vào được Đế Đô Học Phủ à?” Hiệu trưởng cũng là người hiểu chuyện, thuận thế nói ngay.

Mấy người kia lập tức phụ họa, hào hứng bàn tán.

“Nếu không có gì bất ngờ, Hứa Chiếu Đình sẽ là người có thành tích cao nhất toàn trường.” Chủ nhiệm Trần Quang Lượng nói.

“Cũng chưa chắc, theo tôi được biết thì Mục Bạch của lớp tám cũng không phải dạng vừa đâu.” Phó hiệu trưởng nói.

Hai người vừa nói vậy, Mục Hạ cũng nở nụ cười, lập tức quay sang nói với Mục Trác Vân và Mục Ninh Tuyết: “Đại ca, Mục Bạch là con cháu Mục gia chúng ta, thành tích vẫn luôn rất xuất sắc. Theo con thấy thì bên kia cũng sắp đến lượt nó rồi, chúng ta qua xem một chút nhé?”

“Mục Bạch? Là con cháu nhà ai?”

“Chính là con trai của Mục Dương. Mục Dương không phải đã mất rồi sao, con thấy mẹ con họ bị người ta ức hiếp nên đã đón họ vào ở trong trang viên. Mục Bạch là một đứa trẻ rất hiểu chuyện và có chí tiến thủ, không thua kém gì so với những đứa trẻ khác trong gia tộc… À, đương nhiên so với Ninh Tuyết thì vẫn có chênh lệch rất lớn, nhưng cũng là một hạt giống tốt có thể bồi dưỡng.” Mục Hạ cẩn thận nói với Mục Trác Vân.

Quyền hành trong trang viên đều nằm trong tay Mục Trác Vân, Mục Hạ tuy cũng được coi là một lão gia nhưng chỉ là cánh tay phụ tá, không thể nào so sánh được.

“Ồ, có chút ấn tượng. Vậy thì đi xem xem, ý các vị giáo đổng thế nào?” Mục Trác Vân nói.

Hoàng giáo đổng lên tiếng: “Nếu là con cháu của Mục gia các vị, chúng tôi cũng rất hứng thú.”

Cả đoàn người bắt đầu di chuyển, chậm rãi hướng về phía sân thi của lớp tám.

Đoàn người này khí thế rất mạnh. Trong mắt học sinh, các vị lãnh đạo là những tồn tại cao vời vợi, nhưng Mục Ninh Tuyết, một thiên tài cùng tuổi, lại mang đến cho họ một sự kích động cực lớn. Trên sân đấu, các nam sinh chỉ cần thấy có nữ sinh đứng xem là đã như hít phải thuốc lắc, huống chi đây lại là nữ thần mà cả trường hằng ao ước.

“Trời ạ, đoàn lãnh đạo đến kìa!”

“Đến thật kìa, tay ta run quá.”

“Đến hay lắm, chính là cơ hội tốt để ta thể hiện.”

“Thể hiện cái nỗi gì, bài sát hạch của ngươi xong rồi, đồ cặn bã hạng C!”

Học sinh lớp tám lập tức xôn xao. Vận mệnh của mỗi người đều phụ thuộc vào kỳ sát hạch này, chỉ cần một ánh mắt tán thưởng của lãnh đạo cũng có thể thay đổi cả đời họ. Việc đoàn lãnh đạo đến vào lúc này khiến cho không khí cuộc thi lập tức trở nên nghiêm trang tột độ.

Mục Hạ đi ở phía trước, vị giám khảo hói đầu lập tức ngẩng lên nhìn ông. Mục Hạ ra một ám hiệu, giám khảo hói đầu liền hiểu ý, vờ như không thấy gì, hắng giọng rồi ung dung nói: “Người tiếp theo, Mục Bạch!”

Ánh mắt Mục Bạch vẫn còn dán chặt vào Mục Ninh Tuyết. Mặc dù cùng ở trong một trang viên, nhưng trang viên này lớn đến nỗi hắn gần như chẳng có mấy lần được ở gần nàng như thế này.

“Mục Bạch, đến lượt ngươi.” Mục Hạ ho khan một tiếng, nhắc nhở.

Mục Bạch lúc này mới hoàn hồn. Hết cách rồi, hắn đã yêu thầm Mục Ninh Tuyết quá nhiều năm, dù biết mình không thể nào sánh đôi cùng nàng, nhưng hắn cũng không thể chịu đựng được việc nàng bị một tên rác rưởi như Mạc Phàm cuỗm mất. Hắn phải trở thành người bảo vệ nàng!

Đây chính là lúc để chứng minh nỗ lực bao năm qua của mình!

Mục Bạch gật đầu, bước vào sân thi. Hắn đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi. Mục Bạch hít một hơi thật sâu. Sự coi trọng của gia tộc, ánh nhìn của Mục Ninh Tuyết, đó luôn là những điều hắn mơ ước, và hôm nay, cả hai điều đó đều sẽ thành hiện thực.

Đặt tay lên đá cảm ứng, Mục Bạch nén lại sự kích động trong lòng, cố gắng làm tốt nhất có thể.

Mục Bạch quả thực đã luyện tập rất nhiều về phương diện này. Dù tâm trạng lúc này của hắn kích động và căng thẳng hơn bất kỳ ai, nhưng nhờ sự thành thạo, hắn vẫn hoàn thành phần minh tu rất tốt.

Hào quang băng giá màu trắng cấp tốc khuếch tán từ trong đá cảm ứng ra, bao phủ dày đặc xung quanh. Luồng hào quang này mãnh liệt đến mức như muốn tràn ra khỏi viên đá, chiếu rọi lên cả khuôn mặt Mục Bạch.

Cả lớp và giáo viên đều nhìn đến ngây người. Hào quang tỏa ra như vậy, đây có lẽ là lần duy nhất họ được thấy trong kỳ sát hạch này, ngay cả Chu Mẫn với thành tích A++ cũng kém xa so với hào quang mà Mục Bạch tỏa ra!

“S!”

“S!”

“S!”

Ba vị giám khảo lần lượt cho điểm, không ngờ toàn bộ đều là S!

“Tôi nhớ không lầm thì Hứa Chiếu Đình lúc nãy được hai S một A phải không?”

“Nói như vậy, về mặt Tinh Trần, Mục Bạch đã thắng Hứa Chiếu Đình rồi!” Mục Hạ lập tức nói.

Tiết Mộc Sinh lúc này cũng ngây cả người. Mục Bạch này còn giấu thực lực sao? Không hổ là con cháu thế gia, ông còn tưởng Mục Bạch nhiều nhất chỉ có thể đạt được một S, không ngờ lại là ba S!

Ba S, thành tích cuối cùng tự nhiên là S!

Đây tuyệt đối là thành tích đứng đầu toàn trường, không còn nghi ngờ gì nữa!

“Vãi, Mục Bạch đỉnh thật, vậy mà được 3 S! Thành tích này trực tiếp vượt mặt Hứa Chiếu Đình của lớp bảy rồi, hoàn toàn xứng đáng hạng nhất.”

“Không thể tin được, thật không thể tin được…”

“Mục Bạch, cậu trâu bò thật!!”

Mấy nữ sinh lúc này đã hò hét như fan cuồng. Mục Bạch vừa đẹp trai, thành tích lại xuất chúng nhất, quả thực là bạch mã hoàng tử trong lòng họ.

“Đại ca, ngài thấy thế nào?” Mục Hạ cười, hỏi dò Mục Trác Vân bên cạnh.

“Không tệ.” Mục Trác Vân chỉ bình luận ngắn gọn một câu.

Mục Ninh Tuyết cũng không nói gì.

Thấy Mục Ninh Tuyết không hề biến sắc, Mục Bạch biết rằng trước mặt một thiên tài như nàng, ba điểm S quả thực chẳng là gì. Phần thi phóng thích tiếp theo mới là màn trình diễn thực sự của hắn!

Mục Bạch quay người, đi vào giữa sân thi.

“Mục Bạch thi phóng thích rồi!”

“Nói thừa, Mục Bạch chắc chắn đã khống chế được bảy viên Tinh Tử.”

“Thật mong chờ kỹ năng Băng hệ a.”

Giữa những tiếng bàn luận, ánh mắt Mục Bạch kiên định nhìn vào bia hình người. Không sai, kiểm tra Tinh Trần chỉ là cơ bản, người có chút kiến thức đều hiểu rằng phần thi phóng thích mới là thước đo thực sự.

Ta nhất định sẽ khiến tộc trưởng và Mục Ninh Tuyết phải nhìn ta bằng con mắt khác!

Nhắm mắt lại, hắn tiến vào trạng thái thi pháp. Mục Bạch cực kỳ thành thạo nối liền bảy viên Tinh Tử Băng hệ thành một Tinh Quỹ.

Đề xuất Voz: Quỷ Mộ - Phù Nam Ký - Hành Trình đi tìm con | William
BÌNH LUẬN