Chương 37: Tinh Trần Ma Khí Trưởng Thành

Không đúng, không đúng.

Lúc trước mình cũng dùng ý niệm để nghiên cứu nó rồi, cái mặt dây chuyền hình cá chạch này vẫn im lìm không chút động tĩnh. Tại sao hôm nay lại biến thành một dòng suối ấm áp nuôi dưỡng tinh thần thế này?

Còn nữa, Tinh Trần Ma Khí mà trường học cấp cho đáng lẽ phải có hiệu quả chứ, sao đằng này lại vô dụng??

“Chết tiệt, không lẽ cái mặt dây chuyền cá chạch này đã hút cạn năng lượng của Tinh Trần Ma Khí mà trường học cấp cho rồi chứ!” Mạc Phàm bỗng nảy ra một suy đoán kinh người.

Hắn lập tức tập trung ý niệm một lần nữa, lần này hắn nhanh chóng có được kết quả khi thâm nhập vào hai món ma khí.

Quả nhiên!

Mạc Phàm có thể cảm nhận được sâu bên trong Tinh Trần Ma Khí của trường vẫn còn sót lại một tia năng lượng, nhưng tia năng lượng này đang có dấu hiệu bị hút đi…

Nói chính xác hơn, cái mặt dây chuyền cá chạch chết tiệt kia giống như một cái máy hút bụi, đang hút nốt phần năng lượng còn lại của Tinh Trần Ma Khí sang bên nó. Nếu không phải hắn phát hiện sớm, e rằng một chút chứng cứ cũng chẳng còn.

“Trời đất ơi, tiểu cá chạch, mày đúng là tiểu cá chạch mà! Hóa ra mày cũng có bản lĩnh này cơ đấy, đúng là không nhìn ra. Giấu lâu như vậy, cuối cùng hôm nay cũng lòi cái đuôi cáo ra rồi!” Mạc Phàm nắm chặt mặt dây chuyền trong tay, giơ lên trước mặt mắng té tát.

Tiểu cá chạch, cá chạch chết tiệt!

Mày vội vàng hút Tinh Trần Ma Khí của tao làm gì? Mày hút cạn năng lượng rồi thì lão tử đây tu luyện kiểu gì…

Khoan đã, hình như vừa rồi mặt dây chuyền cá chạch cũng có giải phóng năng lượng để nuôi dưỡng tinh thần cho mình. Điều mình nên lo lắng bây giờ là làm thế nào để ăn nói với nhà trường khi trả lại cho họ một cái Tinh Trần Ma Khí chỉ còn lại cái vỏ rỗng!

Còn nữa, cái khuyên tai tiểu cá chạch bị mình chửi bới suốt ngày này… hình như… hình như… mẹ nó chứ, không phải nó cũng là một cái Tinh Trần Ma Khí sao!

Mạc Phàm cảm thấy đầu óc mình sắp không đủ dùng nữa rồi!

Tin tức này quá sốc!

Bình tĩnh, bình tĩnh, phải bình tĩnh lại.

Đừng vội vàng làm sáng tỏ mọi chuyện.

Mạc Phàm tiếp tục nghiên cứu thêm, phát hiện ra khi hắn đeo cái khuyên tai tiểu cá chạch này, nó quả thực cũng có công dụng y hệt Tinh Trần Ma Khí. Mạc Phàm thử truyền năng lượng từ trong tiểu cá chạch ngược lại cho Tinh Trần Ma Khí của trường, nhưng cái khuyên tai không hề có chút phản ứng nào.

Mạc Phàm dở khóc dở cười.

Chuyện tốt là: Hắn phát hiện ra cái mặt dây chuyền tiểu cá chạch này lại là một Tinh Trần Ma Khí cực kỳ trâu bò. Hóa ra bấy lâu nay mình lại đi làm cái chuyện ngu ngốc là mặc gấm vóc đi ăn mày.

Bi kịch chính là, Tinh Trần Ma Khí của trường học đã bị phế. Chẳng còn lại chút năng lượng nào, chẳng khác gì một hòn đá cuội nhặt ven sông.

Nhân viên nhà trường đã cho hắn mượn Tinh Trần Ma Khí này trong 10 ngày, sau 10 ngày phải trả lại nguyên vẹn. Đến lúc đó, chẳng lẽ hắn lại đi nói với thầy Tiết Mộc Sinh rằng, lúc rảnh rỗi buồn chán hắn đã đưa cái Tinh Trần này cho tiểu cá chạch hút sạch? Không biết vẻ mặt của thầy Tiết Mục Sinh khi đó sẽ ra sao nhỉ?

“Cô giáo Đường Nguyệt kiến thức sâu rộng, có lẽ cô ấy sẽ biết nguyên nhân.”

Mạc Phàm biết mình cứ ngồi đây mò mẫm cũng vô ích, tốt nhất là nên nhanh chóng đi tìm viện trợ.

Cô giáo Đường Nguyệt chính là lựa chọn hàng đầu của Mạc Phàm.

Lần trước cô Đường Nguyệt đã đoán được âm mưu của Mục Ninh Tuyết và Mục Bạch, từ đó tạo nên một sự tin tưởng thầy trò vững chắc giữa cô và Mạc Phàm.

“Cô Đường Nguyệt, cô ngủ chưa ạ?” Mạc Phàm bấm số gọi cho cô giáo Đường Nguyệt.

“Cô vừa thay đồ ngủ, chuẩn bị đi ngủ đây. Có chuyện gì em nói đi.” Một giọng nói quyến rũ mà mềm mại truyền đến, khiến Mạc Phàm bất giác tưởng tượng ra cảnh cô giáo Đường Nguyệt đang mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh, ẩn hiện vóc dáng mê người đến mức khiến người ta phải xịt máu mũi.

“Tinh Trần Ma Khí của em hình như gặp chút vấn đề, bây giờ em không biết phải làm sao, đành phải gọi điện hỏi cô một chút.”

Mạc Phàm giả vờ làm một học sinh đáng thương.

“Em đang ở đâu?” Vừa nghe đến Tinh Trần Ma Khí, giọng cô giáo Đường Nguyệt có vẻ nghiêm túc hơn vài phần.

Tinh Trần Ma Khí là bảo vật của trường, nếu xảy ra vấn đề thì đó là chuyện lớn!

“Trên bể nước ở sân thượng khu giảng đường ạ.”

“Được rồi, chờ cô 3 phút.” Cô giáo Đường Nguyệt nhanh chóng cúp máy.

Tắt điện thoại, Mạc Phàm lại thấp thỏm chờ đợi suốt 3 phút. Cô giáo Đường Nguyệt làm sao có thể từ khu tập thể giáo viên chạy đến đây trong vòng 3 phút được chứ? Cho dù là Trương Tiểu Hầu dùng Phong Quỹ, chắc cũng phải mất 5 phút, huống hồ Mạc Phàm không tin cô giáo Đường Nguyệt lại không thay bộ đồ ngủ ra.

Mạc Phàm còn đang miên man suy nghĩ, đột nhiên trên sân thượng tối om xuất hiện một tia dao động yếu ớt.

Sự dao động này cực kỳ yếu ớt, nếu không chú ý kỹ thì Mạc Phàm đã chẳng thể phát hiện ra. Nó không giống sự dao động của không khí, cũng chẳng phải của năng lượng nguyên tố, mà lặng lẽ đến mức khiến người ta có chút rợn người.

“Mạc Phàm?”

Cuối cùng, một giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại vang lên.

“Cô Đường Nguyệt ạ?” Mạc Phàm giật mình, vội vàng nhìn từ trên bể nước xuống sân thượng.

Nơi này chỉ có ánh trăng soi rọi, nhưng mây đen đã che đi một nửa, khiến cả sân thượng chìm trong cảnh nửa sáng nửa tối…

Trong khu vực giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối đó, một bóng người mơ hồ hiện ra trước mắt Mạc Phàm. Ngay sau đó, hắn nhìn thấy cô giáo Đường Nguyệt khoác một chiếc áo gió dài được cắt may tinh tế đang từ từ bước ra từ trong bóng tối.

Cảm giác này giống hệt như cô giáo Đường Nguyệt vừa bước ra từ một cánh cửa không gian khác vậy, vô cùng quỷ dị!

“Đây là năng lực gì vậy?” Mạc Phàm không khỏi hít một hơi khí lạnh.

Mình thậm chí còn không nghe thấy tiếng bước chân lên cầu thang, rốt cuộc cô giáo Đường Nguyệt đã lên sân thượng bằng cách nào, lại còn bước ra từ trong bóng tối như thế nữa chứ?

“Tinh Trần Ma Khí của em bị làm sao?” Cô giáo Đường Nguyệt lập tức nhảy lên bể nước.

Ánh trăng vằng vặc chiếu lên thân hình nóng bỏng của cô, khiến Mạc Phàm nhìn mà tâm thần cũng phải xao động.

“Em cũng không biết nữa, em đã làm theo đúng lời thầy Tiết Mộc Sinh dặn, thế mà không hiểu sao cái Tinh Trần Ma Khí này lại chẳng còn chút năng lượng nào, sau đó…”

“Sau đó thì sao?”

Mạc Phàm do dự một chút. Hắn phân vân không biết có nên nói toàn bộ sự thật cho cô giáo Đường Nguyệt biết hay không.

Nhưng hắn đối với thế giới này quả thực còn quá xa lạ, nếu không nói ra tình hình thực tế, cô giáo Đường Nguyệt chưa chắc đã tin hắn.

“Sau đó, năng lượng đã chuyển hết sang cái khuyên tai hình cá chạch này.” Mạc Phàm lấy khuyên tai tiểu cá chạch ra.

Thôi kệ, có lẽ mình nên thành thật nói cho cô biết. Một mặt, rất có thể cô Đường Nguyệt cũng đoán được. Mặt khác, chuyện này tuyệt đối không thể để cho nhân viên nhà trường biết được.

Hắn đã mắng chửi Mục Trác Vân, nhà trường đã mắt nhắm mắt mở cho qua.

Nếu hắn còn làm hỏng cả Tinh Trần Ma Khí, Mục Ninh Tuyết chắc chắn sẽ có đủ lý do để đá hắn ra khỏi trường Ma pháp Thiên Lan.

“Em nói là… năng lượng của Tinh Trần Ma Khí mà trường cấp cho em đã chuyển sang cái khuyên tai này của em?” Đường Nguyệt mở to đôi mắt trong veo, lộ ra vẻ không thể tin nổi.

“Đúng vậy ạ.” Mạc Phàm gật đầu.

“Cái khuyên tai này của em, từ đâu mà có?” Sắc mặt Đường Nguyệt rõ ràng đã thay đổi.

“Là đồ gia truyền ạ.” Mạc Phàm đáp.

Đường Nguyệt lập tức im lặng, nàng dùng đôi mắt đầy trí tuệ kia nhìn Mạc Phàm, rồi lại nhìn chiếc khuyên tai của hắn.

“Chuyện này, em đã nói cho ai khác biết chưa?” Đường Nguyệt hỏi với vẻ mặt nghiêm trọng.

Mạc Phàm ngẩn người. Tình huống này sao giống hệt mấy cảnh giết người cướp của trong phim ảnh thế nhỉ? Không gian này, thời tiết này, ánh trăng mờ ảo... Lát nữa sẽ có tin một học sinh vì không chịu nổi áp lực đã nhảy lầu tự tử từ sân thượng, mọi thứ đều khớp với kịch bản, đúng không?

Đề xuất Linh Dị: Thi vương Tương Tây - Ma Thổi Đèn
BÌNH LUẬN