Chương 40: Trạm Dịch Tuyết Phong Sơn
Chiếc xe buýt chở cả đoàn lăn bánh, đi xuyên qua một vùng đất hoang vu rộng lớn ngoại thành. Chạy được một lúc, mọi người liền nhìn thấy một ngọn núi sừng sững.
Ngọn núi hiện ra xanh thẳm và sâu hun hút. Cây cối um tùm, cỏ dại mọc thành từng vạt. Nhìn từ xa, trên đỉnh núi còn có mấy tầng mây dày đặc lững lờ trôi.
“Thấy ngọn núi kia không? Tòa thành sừng sững trên núi đó chính là Tuyết Phong Sơn, cũng là biên giới của Bắc Thành chúng ta. Trạm dịch Tuyết Phong Sơn nằm trong một khe núi, kẹp giữa hai ngọn Tuyết Phong Sơn và Lôi Bình Sơn.”
La Vân Ba bắt đầu giới thiệu tình hình cho đám học sinh.
“Bắc Thành chúng ta chỉ là một tòa thành cỡ vừa trong số các thành trì của nhân loại. Nhưng nếu là Đại Ma Đô, Đại Đế Đô, hay Đại Yêu Đô, những siêu đô thị đó thì vành đai an toàn không phải chỉ là trạm dịch hay tiểu trại đơn sơ thế này đâu.” Huấn luyện viên Phan Lệ Quân vuốt mái tóc của mình, nói.
“Nói như vậy, các người thường xuyên tiếp xúc với yêu ma, vậy chắc hẳn phải là pháp sư Trung giai rồi?” Vương Tam Bàn lên tiếng hỏi.
“Trung giai?” Phan Lệ Quân liếc nhìn Vương Tam Bàn, rồi lạnh nhạt đáp.
“Pháp sư Trung giai mà thèm để mắt đến mấy nhóc ranh các ngươi sao.”
Vương Tam Bàn nghe vậy thì trong lòng không vui, liền lẩm bẩm:
“Thế thì các người cũng chỉ là pháp sư Sơ giai quèn thôi, có gì hay ho đâu.”
Vương Tam Bàn vốn là kẻ ruột để ngoài da, có gì nói nấy. Sau khi hắn nói xong câu này, lại thấy hai vị huấn luyện viên chỉ nhìn hắn cười cười. Hiển nhiên, họ cảm thấy lời nói của Vương Tam Bàn quá ngây thơ.
…
Xe buýt chạy một mạch vào trong núi. Ước chừng xe đã chạy cả một ngày trời trong dãy núi này.
Trong ngày này, Mạc Phàm cũng không hề nhàn rỗi. Hắn vẫn luôn ngồi ở cuối xe, duy trì trạng thái minh tu.
Hắn và chiếc xe buýt này đúng là có duyên nợ, lần trước cũng chính trên một chiếc xe thế này mà hắn đã kết nối thành công bảy ngôi sao của Lôi Ấn.
Hiện tại, hắn cảm thấy Hỏa hệ của mình dường như đã chạm đến một ngưỡng nào đó.
Mặt dây chuyền Tiểu Nê Thu có công dụng tương đương một Tinh Trần Ma Khí, giúp Mạc Phàm có rất nhiều thời gian để tu luyện. Từ lúc sát hạch thường niên đến nay cũng đã trôi qua một năm. Trong một năm này, Mạc Phàm liên tục sử dụng Tinh Trần Ma Khí và nhận thấy ánh sáng của các ngôi sao đã rực rỡ hơn. Hắn cảm nhận được các ngôi sao Hỏa hệ đã có sự biến đổi rõ rệt.
Trước kia, những ngôi sao này lúc sáng lúc tối, nhưng bây giờ ánh sáng của chúng đã trở nên vô cùng ổn định.
Nghe nói, khi các ngôi sao có sự lột xác rõ ràng về ánh sáng, năng lượng chứa đựng bên trong sẽ trở nên khổng lồ hơn. Hiệu quả và uy lực của kỹ năng cũng theo đó mà tăng cường!
Tất cả đều nhờ vào việc hắn đã sử dụng mặt dây chuyền Tiểu Nê Thu không ngừng nghỉ trong một thời gian dài.
Không biết Hỏa Tư sau khi tăng cấp sẽ có uy lực thế nào nhỉ? Thật đáng mong chờ!
…
Rốt cuộc, cả đoàn cũng tới trạm dịch Tuyết Phong Sơn.
Tuy gọi là tiểu trại, nhưng nơi này không phải là một thôn trang đơn sơ. Hai bên tiểu trại là những vách núi cao chót vót. Vách núi cao đến trăm mét, ngẩng đầu lên chỉ thấy một vệt trời, ngoài ra không còn thấy gì khác.
Hai bên vách núi tạo thành một bức tường thành thiên nhiên. Hơn nữa, hai đầu của sơn cốc này còn được khóa lại bởi hai cánh cổng đá khổng lồ. Tiểu trại này chẳng khác nào một pháo đài nhỏ nằm gọn trong sơn cốc.
“Đây chính là tiểu trại Tuyết Phong Sơn à? Nghe nói trừ những yêu ma biết bay hoặc những loại cao cấp có năng lực leo trèo siêu hạng ra, thì tòa thành lũy nhỏ này đủ sức ngăn cản tuyệt đại đa số yêu ma tác yêu tác quái bên ngoài. Hơn nữa, từ khi có trạm dịch Tuyết Phong Sơn, báo cáo nhiều năm qua chưa từng ghi nhận trường hợp nào trong thành có người bị yêu ma đả thương.”
Trương Kiến Quốc bước xuống xe buýt, nhìn tấm cổng đá bảo hộ to lớn mà không khỏi xúc động nói.
“Thầy ơi, em nghe nói tấm cổng đá bảo hộ này là do Thổ hệ pháp sư kiêm Kiến tạo sư Trương Ngọc Hằng, một người rất nổi danh ở Bắc Thành chúng ta, tạo ra. Dưới ma pháp Trung giai đều không thể lay chuyển được nó phải không ạ?” Cô gái Chu Mẫn rất hiếu học hỏi.
“Đúng vậy, cổng đá tuy trông cổ xưa nhưng thực tế độ cứng rắn của nó không thua gì sắt thép.”
Trương Kiến Quốc đi lên phía trước, tay cầm một lá cờ nhỏ có số 3, trông hệt như một hướng dẫn viên du lịch đang dẫn đoàn học sinh của mình đi tham quan một tòa thành cổ.
Không lâu sau, bốn chiếc xe buýt còn lại cũng lần lượt đến nơi. 100 học sinh ưu tú, tinh anh của lớp dẫn đầu trường Cao trung Ma pháp Thiên Lan cùng đứng dưới cánh cổng đá khổng lồ.
Hai bên cổng đá đều có một tốp lính canh gác. Trong đó, có một vị pháp sư không mặc quân phục đang nhàn nhã đùa giỡn với ngọn lửa trong lòng bàn tay. Ngọn lửa nhỏ bé tựa như một con thú cưng đáng yêu và ngoan ngoãn, nhảy múa từ ngón tay này sang ngón tay khác, thỉnh thoảng còn lượn lờ quanh người hắn, trông vô cùng tao nhã và kỳ diệu.
Mạc Phàm chú ý nãy giờ, trong lòng không khỏi thầm kinh ngạc.
Chỉ riêng bản lĩnh đùa giỡn với ngọn lửa của đối phương đã cho thấy hắn ta thành thạo hơn mình rất, rất nhiều. Cũng không biết vị này khi khoác lên mình quân phục thì Hỏa Tư của hắn sẽ có uy lực mạnh mẽ đến nhường nào?
“Ha ha, Trảm Không lão đại, sao hôm nay lại có hứng ra đây đứng gác thế?”
La Vân Ba ngẩng đầu lên, cười nói với vị Hỏa sư đang đùa với lửa kia.
“Rảnh rỗi sinh nông nổi thôi. Nghe nói hôm nay có một lứa nữ sinh trung học tới, nên ta ra ngắm tí cho bổ mắt ấy mà.” Vị nam tử tên Trảm Không thẳng thắn thừa nhận, cười hắc hắc nói.
Ở một bên, Chu Mẫn khẽ nhíu mày, bởi vì nàng cảm nhận được ánh mắt của gã tên Trảm Không này đang nhìn chằm chằm vào mình.
“Đẹp trai ghê!”
“Chuẩn luôn, chuẩn luôn. So với mấy ông đi cùng bọn mình thì đúng là một trời một vực. Thế này mới là đàn ông chứ.”
“Hơn nữa hắn còn rất thành thật.”
Trong lớp có mấy cô nàng mê trai vừa liếc qua đã không kìm được lòng, ríu ra ríu rít bàn tán.
“Em gái à, đừng có nhíu mày với Trảm Không lão đại của chúng ta. Hắn là một trong số ít những cường giả ở đây đấy.”
Phan Lệ Quân nói với nữ sinh giỏi nhất trường đang tỏ vẻ không vui khi bị Trảm Không để ý. Trong lời nói của cô toát lên sự sùng bái dành cho vị Trảm Không này.
“Trảm Không, tôi cũng từng nghe qua. Đó không phải là Hỏa pháp sư có thành tích diệt yêu ma nhiều nhất ở trạm dịch Tuyết Phong Sơn sao!” Trương Kiến Quốc lập tức ngẩng đầu nhìn lại, sau đó cao giọng nói:
“Nghe danh đã lâu, nghe danh đã lâu. Rất vui được gặp mặt!”
“Chẳng phải chỉ giết mấy con yêu ma thôi sao, có gì ghê gớm đâu chứ.” Vương Tam Bàn nói.
“Đúng là không có gì ghê gớm thật. Ngay từ đầu, khi Đặng Khải đề nghị cho các người tới đây thực tập, ta đã từ chối rồi…” Soái ca Trảm Không nói.
“Một năm giới nghiêm đã qua, bây giờ mọi chuyện cũng đã ổn định rồi. Đã là pháp sư thì không thể không trải qua quá trình rèn luyện như thế này được. Cũng không thể vì thấy yên ổn mà lơ là rèn luyện.” Trương Kiến Quốc nói.
“Ta thì sao cũng được. Miễn là đám học sinh các người đừng có gây rối là tốt rồi. Ta đây không phải mấy em gái da non thịt mềm, thơm phức để bị Độc Nhãn Ma Lang xơi tái đến chẳng còn mẩu xương đâu.” Trảm Không cười ha hả nói.
Trương Kiến Quốc xấu hổ cười.
Hắn là cao thủ chân chính, muốn trêu chọc nữ sinh của mình thì giáo viên như ông cũng đành bó tay.
Một năm giới nghiêm?
Việc này Mạc Phàm cũng từng nghe dì Mạc Thanh của mình đề cập tới, có điều phần lớn thời gian hắn đều ở trong “tháp ngà” của trường học nên không biết nhiều. Bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đáng sợ vậy?
Đề xuất Tiên Hiệp: Chung Cực Đấu La