Mục Nô Kiều hai má ửng hồng, quay đầu liếc xéo Ngải Đồ Đồ, kẻ chuyên nghĩ ra mấy trò tai quái, rồi giả vờ tức giận nói:
– Đừng nói bậy, ai thèm thích cái tên suốt ngày gây chuyện thị phi như hắn chứ. Mục gia chúng ta không ngu đến mức tự bôi tro trát trấu vào mặt mình đâu.
Nghe Mục Nô Kiều giải thích, Ngải Đồ Đồ liền lập tức sáp lại gần Mạc Phàm, cười gian xảo nói nhỏ:
– Đại Ma Đầu, huynh có phát hiện không, lần này huynh trở về, chị Mục của ta bỗng dưng toàn nói kháy, dội gáo nước lạnh vào mặt huynh. Ta chưa bao giờ thấy chị ấy đối xử với một nam sinh nào như vậy cả. Nếu không phải là ghét huynh từ trong xương tủy, thì chắc kèo là bả thích huynh rồi. Lúc nãy ta nói huynh đến Mục gia ở rể, chứ có nói là cưới Mục Nô Kiều đâu, con gái Mục gia thiếu gì.
Được quân sư Ngải Đồ Đồ chỉ điểm, Mạc Phàm liền gật đầu lia lịa tỏ vẻ vô cùng tâm đắc.
Gò má Mục Nô Kiều càng lúc càng đỏ bừng. Nàng không ngờ hai người kia lại hùa nhau gài bẫy mình như vậy, bèn xấu hổ xoay người đi, không muốn nói chuyện với họ nữa, tránh để họ nhìn thấy vẻ mặt bối rối của mình.
– Xem ra chiêu anh hùng cứu mỹ nhân của huynh cũng hiệu quả phết, – Ngải Đồ Đồ gật gù.
Mạc Phàm gật đầu đầy ẩn ý, vẻ mặt thành thật nói:
– Nếu cưới được nàng thật thì khỏi cần cho ma cụ, ta cũng đi tuốt.
Ngải Đồ Đồ liếc hắn một cái khinh bỉ, mắng:
– Huynh mơ đẹp quá! Với giá trị của chị Mục, nếu thật sự đem ra gả bán, Mục gia cũng phải câu về được một pháp sư cao cấp trẻ tuổi, loại nhân tài có hy vọng đột phá lên cảnh giới Siêu Giai Chí Tôn ấy. Chỉ bằng cái mác pháp sư trung cấp quèn, lại không có bối cảnh gì của huynh, nhiều nhất chỉ cưới được mấy cô nàng xấu ma chê quỷ hờn, kém chị Mục cả vạn dặm thôi. Muốn cưới chị Mục ấy à, sính lễ ít nhất cũng phải là Ma cụ xịn chất đầy cả căn nhà này, rồi hẵng nói chuyện tiếp nhé!
– Ý của cô là nếu ta vào cái đại thế tộc này, thì cùng lắm cũng chỉ là một tên gia nô cho mấy cậu ấm cô chiêu sai vặt thôi à? Haizz, cái xã hội giai cấp khốn nạn này, chẳng lẽ không thể để cho bọn ta yêu nhau thật lòng hay sao? Cứ phải có thành kiến nặng nề như vậy à? – Mạc Phàm ngẩng đầu lên trời cảm thán.
Ngải Đồ Đồ nghe xong câu đó liền ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Còn Mục Nô Kiều đang đứng ngoài ban công nghe lén thì càng nghe càng chướng tai. Nàng cứ tưởng Mạc Phàm nghe được chủ đề nghiêm túc như vậy thì sẽ suy nghĩ lại, dù sao cũng động chạm đến lòng tự tôn của đàn ông, ai ngờ tên này lại mặt dày đến thế.
Ai thèm yêu nhau thật lòng với hắn chứ?
Mục Nô Kiều không muốn ở lại đây thêm nữa, nàng vội vàng trở về phòng mình, kẻo lại bị hai người kia bày mưu hãm hại.
Cái con nhóc Ngải Đồ Đồ này cũng thật là, lúc trước đồng ý cho hắn thuê chung, không phải đã nói sẽ liên thủ với mình để trị cái tên Đại Ma Đầu kiêu ngạo này sao? Sao bây giờ lại quay sang bắt tay với hắn để đối phó mình chứ? Hơn nữa, dạo gần đây, mỗi khi nghe chuyện gì liên quan đến Đại Ma Đầu, đôi mắt đen láy của Ngải Đồ Đồ lại sáng rực lên.
Cứ đà này, có khi Ngải gia các nàng mới là người chủ động gọi hắn về làm rể trước ấy chứ!
...
Ngày cuối tuần cho phép khiêu chiến của trường đang đến gần. Khoảng thời gian này, Mạc Phàm luôn tập trung hết sức vào việc tu luyện, thậm chí còn không có thời gian đi đặt làm Khải ma cụ cho mình. Bây giờ, Mạc Phàm chỉ cần ra ngoài ăn một bữa cơm cũng bị người ta giơ điện thoại lên chụp lấy chụp để, sau đó sẽ có người thì thầm: “Bắt sống Hỏa hệ Triệu Nhật Thiên rồi!”.
Mạc Phàm giờ đã chết danh Hỏa hệ Triệu Nhật Thiên, sự ngông cuồng và ngang ngược lần đó của hắn đã sắp lan truyền khắp toàn trường.
Tốc độ nổi danh này của hắn quả thực nhanh hơn gấp bội so với những kẻ tìm trăm phương ngàn kế để leo lên bảng Phong Vân của trường.
Thế nhưng, Mạc Phàm là người đầu tiên không phục!
Thằng cha nào đặt cho mình cái biệt danh vừa quê vừa sến thế này?
Cứ chờ đấy, chưa đầy một tháng nữa, cả cái đại học Minh Châu này sẽ biết, Đại Ma Đầu của bọn họ đã trở về!
...
Chiều hôm đó, Mạc Phàm từ sân huấn luyện trở về.
Sân huấn luyện này rất nhân văn, không chỉ có các bia ngắm di động để học viên luyện tập thi triển ma pháp cho chuẩn xác, mà bên cạnh còn có một đài đá ma năng nhỏ để họ có thể ngồi đó nhanh chóng hồi phục ma năng trong quá trình luyện tập.
Tốc độ hồi phục ma năng thông thường rất chậm, tốn nhiều thời gian, nhưng khi luyện tập ma pháp thì lại khiến ma năng trong Tinh Vân cạn kiệt rất nhanh. Nếu sân huấn luyện có một đài đá giúp hồi phục nhanh chóng như vậy, hiệu suất luyện tập của người tu luyện sẽ tăng lên đáng kể.
Chỉ có điều, loại sân huấn luyện này chỉ mở cửa cho những sinh viên nằm trong top 300. Những người khác chỉ có thể đến các sân huấn luyện thông thường, thậm chí những người có thứ hạng thấp hơn còn không có cả bia ngắm di động.
Ở đây, mọi đặc quyền thường chỉ dành cho những người có thứ hạng cao. Điều này buộc những người hạng thấp phải tu luyện khắc khổ hơn, liều mạng hơn để đi khiêu chiến người khác, như vậy mới có thể thoát khỏi tình cảnh khốn khó, thiếu thốn tài nguyên.
Qua mấy ngày tu luyện ở Khu Giảng Dạy Chính, Mạc Phàm cũng đã hiểu vì sao những kẻ hạng thấp kia lại điên cuồng khiêu chiến mình như vậy. Ngoài những phần thưởng được phân phát trực tiếp, ngay cả các cơ sở vật chất liên quan đến tu luyện của trường cũng được phân chia tốt xấu rõ ràng.
Rời khỏi sân huấn luyện, Mạc Phàm lại bắt đầu đau đầu. Đặc quyền tu luyện của người đứng thứ 100 này quả thực vô cùng hữu ích đối với hắn, vì vậy hắn quyết không chắp tay nhường vị trí này cho kẻ khác. Vấn đề là có quá nhiều người đến khiêu chiến, nếu cứ lên đấu thì chắc chắn sẽ bị bọn họ dây dưa đến chết. Hắn phải làm sao để bảo vệ được thứ hạng 100 này đây?
Mải mê suy nghĩ, Mạc Phàm vừa rẽ qua một góc thì bị một nam sinh nhỏ con đâm sầm vào ngực.
– Xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý, – nam sinh trông có vẻ yếu đuối vội vàng nói.
Mạc Phàm có chút bực mình, nhưng vấn đề thực ra là do hắn cứ mải suy nghĩ mà không nhìn đường. Vậy mà người kia lại vội vàng xin lỗi, khiến Mạc Phàm không khỏi cảm thấy cậu nhóc này quá nhu nhược rồi.
– Cậu không phải là Trịnh Giai Tuệ sao? – Mạc Phàm vậy mà lại nhận ra kẻ đứng cuối bảng này.
Trịnh Giai Tuệ sợ hãi ngẩng đầu lên, thấy người mình đụng phải chính là Mạc Phàm, kẻ đang bị cả trường phỉ nhổ, sắc mặt liền biến đổi, giọng nói cũng lắp bắp:
– Sao… sao lại là anh. Tôi… tôi nên… nên tránh xa anh một chút.
Thấy Trịnh Giai Tuệ nhát gan như vậy, hai mắt Mạc Phàm lóe lên, thuận tay túm lấy cậu ta, cười nói:
– Sợ cái gì? Cậu đã bị bọn họ xem thường đến tận đáy rồi, so với kẻ thù chung của cả hệ như tôi thì cũng chẳng khá hơn là bao.
– Tôi biết những tên phế vật mà anh nói cũng có tôi trong đó... Tôi thừa nhận mình rất kém cỏi, nhưng tôi… tôi không dám chống đối thầy cô, cũng không dám khiêu khích bạn học, – Trịnh Giai Tuệ nhỏ giọng nói.
Mạc Phàm vỗ mạnh lên vai tên nhóc nhát gan, mở miệng nói:
– Vậy cậu có muốn thoát khỏi vị trí đội sổ này không? Tôi biết đó là một chuyện rất nhục nhã.
– Thôi bỏ đi, hơn nửa năm nay tôi đều đứng chót rồi. Tôi định học xong năm nay sẽ rời khỏi đại học Minh Châu, – Trịnh Giai Tuệ buồn bã nói.
– Đừng nản chí như vậy. Chỉ cần cậu giúp tôi một việc, tôi không chỉ đảm bảo cậu sẽ nhận được một khoản tài nguyên tu luyện không hề nhỏ, mà còn giúp cậu thoát khỏi cảnh đội sổ khốn khó này. Tôi sẽ cho cậu mượn Tinh Vân Ma Khí mà trường phân phối cho sinh viên hạng 100 để tu luyện, xem như thù lao, thấy sao? – Mạc Phàm nói, đôi mắt lấp lánh.
Khi nhìn thấy Trịnh Giai Tuệ, kẻ đứng đầu từ dưới đếm lên của Hỏa viện, Mạc Phàm đã nảy ra một ý tưởng cực kỳ hay ho.