“Khiêu chiến bắt đầu!” Ngụy Vinh không thèm nghe lão sư Bạch Mi khuyên bảo nữa, trực tiếp tuyên bố bắt đầu trận đấu.
Khán đài lập tức dâng lên một trận hò reo vang dội. Bọn họ thích nhất là xem náo nhiệt kiểu này, huống hồ Mạc Phàm còn chọc giận hơn nửa số người đang ngồi đây. Không ít kẻ còn hận không thể hóa thân thành Trương Hữu Hách dưới kia, đích thân lao vào đập cho tên Mạc Phàm này rụng hết răng.
Vẻ mặt Trương Hữu Hách càng lúc càng đắc ý. Vừa rồi trông hắn có vẻ chỉ thờ ơ buông lời chế nhạo sự ngu ngốc của Mạc Phàm, nhưng thực chất hắn đã ngấm ngầm phác họa Tinh Quỹ, chuẩn bị liên kết chúng thành một Tinh Đồ hoàn chỉnh.
Chỉ tiếc là, khi hắn còn chưa hoàn thành được một nửa Tinh Đồ thì nụ cười trên môi đã cứng đờ.
“Nhanh quá… Tốc độ phác họa Tinh Đồ của tên này sao có thể nhanh như vậy được!” Trương Hữu Hách kinh ngạc nhìn Mạc Phàm ở phía đối diện, toàn thân đã bùng lên những luồng hỏa diễm chói mắt.
Ngọn lửa nóng bỏng điên cuồng thiêu đốt xung quanh Mạc Phàm, biến hắn thành một Hỏa Diễm Ma Nhân thực thụ. Sóng nhiệt hừng hực lấy hắn làm trung tâm khuếch tán ra toàn bộ đấu trường, phả vào mặt từng khán giả.
“Phế vật lúc nào cũng lắm lời như vậy.” Mạc Phàm khinh thường nói.
Hắn khẽ lật cổ tay, ngưng tụ ra một luồng hỏa diễm còn rực rỡ hơn.
Sau đó, Mạc Phàm chậm rãi tung một quyền. Liệt diễm từ nắm đấm của hắn ào ạt phun ra như một ngọn núi lửa thu nhỏ, trong lúc bay đi nhanh chóng biến ảo thành một quyền ảnh khổng lồ bao trùm cả một khu vực hình quạt, hung hăng đấm thẳng vào người Trương Hữu Hách.
Trương Hữu Hách choáng váng toàn tập, Tinh Đồ của hắn mới vẽ được một nửa thôi mà!
Hắn vội vàng kích hoạt ma cụ phòng ngự, nhưng đáng tiếc ma cụ của hắn không đủ tốt để chống lại hoàn toàn đòn Hỏa Diễm Oanh Thiên này. Cả người hắn bị ngọn lửa bao trùm, rồi bị lực xung kích cực mạnh đánh bay ra ngoài…
“Ầm!!!”
Thân hình Trương Hữu Hách vẽ một đường cong tuyệt đẹp trên không trung, sau đó nện mạnh xuống rìa kết giới, toàn thân chi chít những vết bỏng ghê rợn.
Hỏa diễm của Trương Hữu Hách chỉ là phàm hỏa, hoàn toàn không có chút sức đề kháng nào trước liệt diễm của Mạc Phàm, nên đã bị thiêu đốt đến mức da tróc thịt bong…
“Đúng là một tên phế vật, không biết làm cách nào mà leo lên được hạng 736.” Mạc Phàm vung nắm đấm, bắt chước động tác của cao bồi miền Viễn Tây, tiêu sái thổi “phù” một cái, dập tắt những tia lửa còn sót lại.
Những lời này Mạc Phàm cố ý nói cho Ngụy Vinh nghe. Lão hắc tinh tinh này đã muốn chơi hắn, thì Mạc Phàm không thể không phụng bồi tới cùng.
Khóe miệng Ngụy Vinh giật giật, có lẽ hắn sắp tức nổ phổi đến nơi rồi.
“Thằng nhóc này cũng lợi hại thật.” Lão sư Bạch Mi bật cười ha hả.
“Hừ, cũng chỉ có chút bản lĩnh vặt vãnh. Dùng một chiêu Liệt Quyền đánh bay Trương Hữu Hách, khối người trong Hỏa Viện này cũng làm được.” Ngụy Vinh hậm hực nói.
Ngụy Vinh vốn không định chỉ dùng một người để giải quyết Mạc Phàm, kẻ không có thực lực thì sao dám mạnh miệng như vậy!
“Ta đi trị liệu đây, xem ra hôm nay sẽ phải hao tâm tổn sức nhiều rồi.” Lão sư Bạch Mi ung dung đi về phía rìa sân đấu.
“Ngươi quá xem trọng hắn rồi!”
...
Những người khiêu chiến tiếp theo lũ lượt kéo đến, nhưng Mạc Phàm đã sớm chuẩn bị tâm lý.
Người thứ hai là một nữ học viên xếp hạng 645, thực lực cũng không mạnh hơn Trương Hữu Hách là bao, chỉ khác là cô ta cẩn thận hơn một chút. Sau khi biết Mạc Phàm có tốc độ phác họa Tinh Đồ cực nhanh, vừa vào trận cô ta đã lập tức bày ra tư thế phòng ngự.
“Thủy, Hỏa song tu à? Cô nương không thấy hơi mâu thuẫn sao?” Mạc Phàm nhanh chóng nhóm lên một ngọn Hỏa Tư trong tay, toàn bộ quá trình sắp xếp Tinh Quỹ trông vô cùng thành thạo.
“Không cần ngươi quản!” Nữ học viên quật cường đáp, một dải lụa bằng nước lại lần nữa lượn lờ quanh thân.
“Cô đã thích phòng thủ như thế, sao không qua Thủy Viện luôn đi…” Mạc Phàm thuận tay ném quả cầu lửa đi, bay chính xác về phía nữ học viên.
Ma pháp mà cô gái sử dụng là Sơ cấp Thủy Hệ Ma Pháp – Thủy Ngự – Tuần Hoàn. Đây là cấp bậc ba của Thủy Ngự, khi thi triển sẽ tạo ra một dải lụa nước lượn lờ quanh người, chỉ cần không bị công kích liên tục thì lớp phòng ngự mới sẽ nhanh chóng xuất hiện.
Mạc Phàm lúc này cũng có tâm tư đùa giỡn, nên chỉ từ tốn thi triển Hỏa Tư, vừa đủ để Thủy Ngự – Tuần Hoàn của đối phương có thời gian tái tạo, nhưng cũng đồng thời không cho cô ta bất kỳ cơ hội nào để triển khai ma pháp tấn công.
“Tên này đang tự lãng phí ma năng, rõ ràng có thể giải quyết đối thủ gọn ghẽ mà lại cố tình làm vậy… Quả nhiên là một tên kiêu căng tự mãn, lại còn thích trêu hoa ghẹo nguyệt.” Ngụy Vinh hừ lạnh một tiếng, cực kỳ khó chịu với cách làm này của Mạc Phàm.
Chiến đấu là chiến đấu, sao có thể xem như trò đùa. Nếu sau này đối mặt với yêu ma mà hắn vẫn tự cho là đúng như vậy, chắc chắn sẽ chết thảm dưới tay những sinh vật yếu hơn mình rất nhiều!
Nữ học viên hạng 645 chung quy không phải là đối thủ của Mạc Phàm. Cảm thấy mình đang bị trêu đùa, cô ta cuối cùng tự mình nhận thua rồi rời sân, trước khi đi còn hung hăng lườm Mạc Phàm một cái, bởi vì tên khốn này đã khiến cô ta trở thành trò cười cho tất cả mọi người!
“Người khiêu chiến kế tiếp…”
“Tôi muốn đi vệ sinh!”
“...”
Mạc Phàm quả thực mặt dày không ai bằng, tìm đủ mọi lý do để kéo dài đợt khiêu chiến liên tục này, cốt để có thời gian hồi phục chút ma năng.
...
“Ngươi lại muốn giở trò gì nữa, cứ kéo dài như vậy không bằng nhận thua luôn đi!” Ngụy Vinh tức đến nổ phổi.
“Tại sao tôi phải chịu thua? Trưa nay ăn hơi nhiều nên bụng dạ không được thoải mái, chẳng lẽ không cho phép tôi đi giải quyết một chút sao?” Mạc Phàm lý lẽ hùng hồn biện hộ cho lần đi vệ sinh thứ ba của mình.
Sau một hồi gián đoạn như vậy, Mạc Phàm đã giải quyết xong tổng cộng sáu người.
Theo thứ hạng của người khiêu chiến ngày càng tăng, lượng ma năng Mạc Phàm tiêu hao cũng càng lúc càng nhiều. Đánh bại sáu người này đã khiến Hỏa hệ Tinh Vân của hắn vơi đi một phần ba.
Nếu phải dùng trung cấp ma pháp thêm vài lần nữa, ma năng của hắn sẽ cạn kiệt rất nhanh!
“Người kế tiếp… Trịnh Giai Tuệ… Hả?” Ngụy Vinh đọc đến cái tên này thì hai hàng lông mày lập tức nhíu lại.
Tên đội sổ này cũng chạy tới góp vui sao? Mấy kẻ có thứ hạng gần top 500 thay nhau lên mà còn chẳng làm gì được hắn, chênh lệch thực lực quá rõ ràng. Tên Trịnh Giai Tuệ này bình thường đến Tinh Đồ còn không phác họa nổi, lúc này lên khiêu chiến chẳng phải là cho Mạc Phàm thời gian nghỉ ngơi sao?
Trịnh Giai Tuệ vẫn giữ nguyên bộ dạng nhút nhát như lần trước, hơn nữa đây là lần đầu tiên hắn bước lên sàn đấu có đông khán giả như vậy, nên lúc bước lên người còn hơi run run.
Khi Mạc Phàm nhìn thấy hắn thì như thấy cứu tinh, đôi mắt sáng rực lên.
Thằng nhóc này quả không phụ lòng mình mà, nếu vị trí khiêu chiến của hắn nằm ở mấy số cuối, chẳng phải mình sẽ phải một mình cân hai trăm đứa sao?
“Sao lại là hắn, ha ha ha, lẽ nào hắn cũng học đòi đám ngốc kia muốn kiếm chút hời à?” Trong đám đông nhanh chóng có người cất tiếng cười nhạo.
“Thực lực của tên Mạc Phàm không yếu đâu, ngay cả Triệu Bình Vận hạng 538 cũng bị đánh bại, Trịnh Giai Tuệ mà lên đấu thì phỏng chừng còn thảm hơn cả Trương Hữu Hách!”
“Tôi từng đấu với hắn rồi, lúc đó hắn hùng hổ khiêu chiến tôi, kết quả là loay hoay nửa ngày không vẽ nổi một cái Tinh Đồ trung cấp. Tôi đứng yên cho hắn đánh mà hắn còn không làm được, đúng là cười chết mất. Học viện Minh Châu sao có thể thu nhận một tên ngốc như vậy chứ.”
Trịnh Giai Tuệ vừa ra sân, cả Hỏa Viện đã rộ lên một tràng cười ầm ĩ.
Một kẻ đã mất hết thể diện như hắn thì cần gì phải tự chuốc khổ như vậy, đúng là lãng phí một suất khiêu chiến quý giá. Người tiếp theo chắc chắn phải là người trong top 500 rồi
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Vozer dịch bất ngờ như thơ