Mạc Phàm quả thực có thể gọi là dùng một chiêu ăn khắp thiên hạ.
Những người khiêu chiến tiếp theo về cơ bản đều không thể chống lại uy lực của đòn Hỏa Tư bậc bốn kết hợp với linh chủng của hắn.
Đặc tính của Mân Viêm vốn đã bạo liệt, giúp tăng uy lực Hỏa hệ ma pháp lên 2.5 lần. Nay kết hợp với Hỏa Tư được cường hóa tới bậc bốn, uy lực bùng nổ lại tăng thêm gấp đôi.
Với uy lực được khuếch đại gấp năm lần, Hỏa Tư đến cả yêu ma cấp nô bộc cũng có thể dễ dàng nhất kích tất sát, huống chi là đám sinh viên vốn không có nhiều biện pháp phòng ngự.
Chỉ cần không gặp phải sinh viên sở hữu kỹ năng phòng ngự, Mạc Phàm về cơ bản đều có thể dùng Hỏa Tư ném bọn họ xuống đài. Khí thế đó khiến những kẻ vốn cười nhạo hắn không biết tự lượng sức mình đều phải nhìn bằng con mắt khác.
“Đến bây giờ mà vẫn chưa có ai ép được hắn thi triển trung cấp ma pháp sao?” Ngụy Vinh nghiến răng tức giận nói.
Ngụy Vinh cũng sốt ruột lắm rồi. Đa số những người tham gia khiêu chiến lần này đều nằm ngoài top 400, không một ai sở hữu Linh chủng, vì vậy khi đối mặt với một kẻ có linh chủng như Mạc Phàm liền tự nhiên rơi vào thế yếu.
“Ngụy Vinh à, xem ra lần này là ông nhìn nhầm rồi.” Lão sư Bạch Mi mỉm cười nói.
Không giống như Ngụy Vinh cứng nhắc và nghiêm khắc, yêu cầu của lão sư Bạch Mi đối với sinh viên không hề câu nệ như vậy. Chuyện này tuy là do Mạc Phàm không coi bề trên ra gì, nhục mạ học viện trước, nhưng nếu Ngụy Vinh không ngay từ đầu mắng chửi hắn là phế vật thì cũng chẳng đến nỗi này.
“Ngụy lão sư, phiền thầy làm trọng tài chuyên tâm một chút. Tên sinh viên thầy vừa gọi đã bị tôi đá bay xuống từ đời nào rồi, phiền thầy gọi người tiếp theo lên đi ạ!” Giọng Mạc Phàm từ trên sàn đấu nhẹ nhàng vọng lại.
Câu nói này suýt chút nữa làm Ngụy Vinh tức điên lên. Nếu không phải nhà trường đã quy định nghiêm ngặt rằng lão sư không được ra tay với sinh viên, thì hắn đã sớm xông lên dạy dỗ cái tên sinh viên chuyển hệ ngông cuồng này rồi.
“Ngươi đừng có vội đắc ý!” Ngụy Vinh gầm lên.
“Tôi có đắc ý đâu, tốn công đối phó với mấy tên tép riu này khiến tôi chẳng có cảm giác thành tựu gì cả.” Mạc Phàm nhàm chán đáp.
Ngụy Vinh cắn răng, liếc mắt qua danh sách, muốn tìm vài cái tên quen thuộc. Những người mà Ngụy Vinh hắn nhớ tên chắc chắn là những người có thực lực. Tình cảnh Hỏa viện hiện tại đang rất khó xử, bởi vì liên tiếp hai mươi, ba mươi người leo lên khiêu chiến mà vẫn không ép được tên sinh viên chuyển hệ này tung ra trung cấp ma pháp, chênh lệch thực lực cũng quá lớn rồi!
“Cổ Chấn Long, tốt lắm, tốt lắm, cuối cùng cũng xuất hiện một người ra hồn rồi!” Khuôn mặt Ngụy Vinh hiện lên một nụ cười hiếm thấy khi nhìn thấy cái tên này.
Cổ Chấn Long là sinh viên xếp thứ 280 trong Hỏa viện. Thứ hạng này không quá cao, cũng không được coi là cao thủ Hỏa viện, nhưng Ngụy Vinh lại biết người này.
Cổ Chấn Long là một pháp sư thợ săn, thời gian ở trường không nhiều, thường theo các đội thợ săn đến dã ngoại săn giết yêu ma, là một Hỏa hệ pháp sư có kinh nghiệm thực chiến khá phong phú.
Cũng không biết tại sao tháng trước hắn lại đắc tội với một kẻ trong top 50 tên là Lưu Kiềm. Với sức ảnh hưởng của Lưu Kiềm, dù tên đó không tự mình ra tay cũng khiến Cổ Chấn Long vô cùng khó chịu, ngay cả thứ hạng cũng bị ép thẳng xuống hạng 280!
“Còn năm người nữa là đến Cổ Chấn Long, hy vọng hắn sẽ không làm ta thất vọng.” Ngụy Vinh thầm nghĩ.
Không có gì bất ngờ xảy ra, cả năm người khiêu chiến tiếp theo đều bị Mạc Phàm xử lý bằng một đòn quen thuộc.
Thực ra, ma pháp trên thực tế không hề đẹp đẽ đa dạng như trong những câu chuyện võ hiệp, ma huyễn mà người xưa kể lại. Nhân loại đã trải qua không biết bao nhiêu năm nghiên cứu và khai phá nhưng cũng chỉ phát hiện ra một số lượng có hạn các hệ ma pháp và kỹ năng ma pháp. Hơn nữa, mỗi một kỹ năng lại cần các pháp sư tiêu tốn thời gian khổ tu rất lâu mới có thể nắm giữ thành thạo.
Ví như Mạc Phàm cũng phải mất ba năm cao trung mới có thể thông thạo hai sơ cấp ma pháp. Cho tới bây giờ, tuy hắn đã học thêm nhiều năng lực khác, nhưng Hỏa Tư và Lôi Ấn chung quy vẫn là những kỹ năng mà hắn sử dụng thành thạo nhất.
Tu vi một khi gặp phải bình cảnh, chỉ dựa vào hai loại kỹ năng khổ tu nhiều năm này, vẫn có thể đứng ở thế bất bại!
“Người kế tiếp, xếp hạng 280, Cổ Chấn Long!” Ngụy Vinh hô lên, trong mắt lóe lên vẻ mong đợi.
Cổ Chấn Long rõ ràng có chút danh tiếng ở Hỏa viện, hắn vừa xuất hiện thì mọi người lập tức xôn xao hẳn lên.
“Cổ Chấn Long, mau đánh tên sinh viên chuyển hệ đó rớt đài đi, đừng để hắn tưởng Hỏa viện chúng ta không có cường giả!”
“Đúng vậy, với thực lực của cậu tuyệt đối có thể đánh bại hắn, cứu lấy danh dự cho Hỏa viện chúng ta!”
“Cổ Chấn Long hình như cũng là một cường giả sở hữu linh chủng đúng không?”
“Có linh chủng là tốt rồi, vẫn còn cửa đánh!”
Thấy Cổ Chấn Long đã bước lên sân khấu, mọi người trên khán đài liền hô vang tên hắn.
Vốn dĩ Cổ Chấn Long không có danh tiếng quá cao ở Hỏa viện, nhưng việc liên tiếp hơn ba mươi người khiêu chiến đều bị tên kia dùng sơ cấp ma pháp hạ gục đã khiến lòng tự tôn của tập thể Hỏa viện bọn họ bị tổn hại nghiêm trọng…
Trên khán đài hôm nay còn có rất nhiều sinh viên thuộc các hệ khác. Nhìn bọn họ đông người như vậy lại bị một tên sinh viên chuyển hệ hành cho ra bã, đúng là rất khó chịu!
Cổ Chấn Long đứng trên sàn đấu cũng có chút bất ngờ, từ lúc nào mà mọi người lại ủng hộ mình nhiều như vậy.
“Xem ra mọi người đã cảm nhận được sự uy hiếp từ cậu rồi.” Cổ Chấn Long cười toe toét nhìn tên sinh viên chuyển hệ có thực lực trác tuyệt trước mặt, chậm rãi nói: “Trước đây ta cũng từng đắc tội vài người, cũng có lúc không được chào đón như cậu vậy.”
“Vậy thì chúng ta cũng coi như đồng bệnh tương liên, cậu cứ tung bừa một ma pháp rồi nhận thua luôn đi, lúc về tôi mời cậu uống rượu.” Mạc Phàm cũng rộng rãi nói.
“...” Cổ Chấn Long có chút cạn lời.
Mẹ nó, còn tưởng thằng nhóc này có cốt khí lắm, ai ngờ thấy thực lực mình không tệ liền trực tiếp chìa cành ô-liu.
“Một bữa rượu thịt thì cũng được, nhưng làm sao ngon bằng việc xử lý cậu, giành lấy danh tiếng vẻ vang cho mình. Nếu không có gì bất ngờ, phía sau còn rất nhiều người xếp hạng cao muốn đánh bại cậu, bởi vì việc được các lão sư, các sinh viên trong cả cái Hỏa viện to lớn này nhớ mặt đặt tên không phải là chuyện dễ dàng!” Cổ Chấn Long nói.
Cổ Chấn Long cảm thấy danh tiếng của mình không được tốt lắm, bị người phía trên nhắm vào khiến hắn không thể đạt được thứ hạng mong muốn, càng không nhận được lượng tài nguyên mà hắn đáng lẽ phải có. Vừa hay có thể mượn cơ hội lần này để làm một cú đổi đời, vì vậy dù đối phương có mạnh cỡ nào đi nữa thì hắn cũng sẽ dốc toàn lực đánh một trận!
“Đến đây, phô diễn bản lĩnh thật sự của cậu đi, đừng nghĩ rằng những ma pháp cấp thấp mà cậu dùng để đối phó với đám tôm tép kia có thể hữu hiệu với ta!” Cổ Chấn Long bày ra tư thế, vẻ mặt nghiêm nghị nói.
“Cậu cũng quá đề cao mình rồi.” Mạc Phàm vẫn không có ý định sử dụng trung cấp ma pháp.
Không nhiều lời thêm nữa, Mạc Phàm lập tức sử dụng Hỏa Tư. Có thể thấy một ngọn liệt diễm nhanh chóng bao trùm bàn tay phải của hắn, đồng thời một tinh quỹ màu đỏ rực rỡ chậm rãi xoay quanh.
Sau khi mượn nhờ Ma khí khống chế kia để rèn luyện khả năng điều khiển tinh tử, tốc độ phóng thích ma pháp của Mạc Phàm đã nhanh hơn mấy phần.
Chờ sau này có tiền lại đi mua một cái Ma khí khống chế để luyện tập, gia tăng tốc độ phóng thích tất cả các kỹ năng ma pháp của mình mới được!
Không chỉ luyện tập phóng thích sơ cấp ma pháp để đạt tới trình độ vung tay là có, mà ngay cả tốc độ phóng thích trung cấp ma pháp nếu chăm chỉ rèn luyện chắc hẳn cũng có thể tăng lên. Thậm chí có thể đạt tới tốc độ kinh khủng như của Đông Phương Minh, kẻ có thiên phú phóng thích ma pháp nhanh gấp đôi người thường. Nếu không phải mình vừa cường hóa sơ cấp ma pháp lên bậc bốn thì đúng là đã bị hắn cho ăn hành rồi
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ