Một số học viên kinh ngạc, số khác thì ngây người. Sự dũng mãnh mà Tật Tinh Lang thể hiện chỉ có thể dùng hai chữ "khủng bố" để hình dung.
Lưu Kiềm xếp hạng 111, dù gì cũng là cường giả đã nắm giữ song linh chủng, kỹ năng sử dụng ma pháp còn thành thạo hơn cả Lý Ngọc Khiết.
Thế nhưng, kể cả khi có thuẫn ma cụ phòng vệ, hắn vẫn không tài nào đánh trúng Tật Tinh Lang dù chỉ một đòn.
Tật Tinh Lang dường như đang trêu đùa hắn, cố tình đợi hắn tung ra Liệt Quyền mới bắt đầu di chuyển. Với khả năng bộc phát tốc độ kinh người, nó hoàn toàn có thể dễ dàng né tránh Liệt Quyền ngay giữa không trung!
“Hú… Hú…!”
Tật Tinh Lang tru lên, từ sâu trong cổ họng nó phun ra một trận bão cát cực lớn, chẳng mấy chốc đã khiến bụi mù bao trùm toàn bộ sân đấu.
Uy lực của trận bão cát này vô cùng mạnh mẽ, thậm chí còn hơn cả trung cấp ma pháp Phong hệ – Phong Bàn vài phần.
Mất đi sự phòng ngự của thuẫn ma cụ, Lưu Kiềm chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ, dựa vào một bộ khải ma cụ không quá tốt để tránh bị thương nặng.
Tật Tinh Lang căn bản không cho Lưu Kiềm bất kỳ cơ hội nào để nghỉ ngơi lấy sức. Trận bão cát còn chưa tan, nó lại lần nữa bộc phát tốc độ, hóa thành một bóng ảnh hung bạo ác liệt trong làn khói bụi mịt mù.
Lang ảnh lan rộng, bao trùm toàn thân Tật Tinh Lang, tỏa ra một luồng khí tức hung bạo của mãnh thú khiến cho đám học viên bên ngoài kết giới không nhịn được mà hít vào một hơi khí lạnh.
Được lang ảnh bao bọc, Tật Tinh Lang mạnh mẽ lao thẳng về phía Lưu Kiềm đang mặc khải ma cụ mà tông tới.
Lưu Kiềm căn bản không kịp phác họa tinh đồ cho trung cấp ma pháp kế tiếp. Tật Tinh Lang tựa như một chiếc xe tải đâm sầm vào khiến cả người hắn lập tức bay ngược ra ngoài…
“Ầm!”
Lưu Kiềm bị hất văng lên thành kết giới, khiến nó chấn động không ngừng, miệng hắn phun ra một ngụm máu tươi.
Thân thể Lưu Kiềm rơi xuống đất, mặt vàng như nghệ, mái tóc óng mượt tinh xảo giờ rối như tổ quạ. Ý thức của hắn vẫn còn tỉnh táo, nhưng cú va chạm này khiến hắn có cảm giác như ruột gan lộn tùng phèo cả lên.
Nếu không có khải ma cụ bảo hộ, Lưu Kiềm có sống sót nổi hay không cũng còn khó nói.
Khắp sân đấu, trái tim của những nữ sinh si mê hắn như vỡ nát từng mảnh, bởi vì đây chính là kết quả mà họ không muốn thấy nhất.
Sự thật chính là như vậy, một soái ca đẹp trai phong độ làm mê đắm ngàn vạn thiếu nữ ngây thơ không có nghĩa là thực lực của hắn cũng sẽ mạnh.
Đừng nói là so với trạng thái mạnh nhất của Mạc Phàm, dù cho hiện tại ma năng Hỏa hệ và Lôi hệ của hắn đã hao tổn gần hết, Lưu Kiềm vẫn không thể địch lại nổi dù chỉ một hệ của Mạc Phàm… nói trắng ra là bị bón hành đầy mồm!
Lưu Kiềm không còn dũng khí tiếp tục chiến đấu, hắn căm phẫn bước xuống sàn đấu. Hoàng Tinh Lệ thấy vậy liền vội vàng chạy tới, ra vẻ muốn đỡ lấy Lưu Kiềm đang trọng thương.
Tâm trạng Lưu Kiềm bây giờ vô cùng tồi tệ. Hắn có chút mất kiên nhẫn mà gạt Hoàng Tinh Lệ đang ân cần ra, rồi nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Ngay cả thầy giáo Bạch Mi muốn trị liệu cho hắn cũng bị từ chối thẳng thừng!
“Mất đi lòng tự tôn, bản tính cũng bộc lộ ra…” Thầy Bạch Mi nhìn Lưu Kiềm giận dữ bỏ đi, thất vọng lắc đầu.
Hoàng Tinh Lệ vẫn đứng ở lối ra vào sàn đấu. Ánh mắt chán ghét không chút che giấu mà Lưu Kiềm vừa nhìn nàng khiến cho lòng nàng như bị một quả bom oanh tạc, một lúc lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn.
Hoàng Tinh Lệ có chút hồn bay phách lạc trở về chỗ ngồi. Người mà nàng ngưỡng mộ nhất lại nhìn nàng với ánh mắt như thế, làm cho thế giới quan của nàng hoàn toàn trở nên u ám.
Đinh Vũ Miên ngồi bên cạnh, cũng không biết phải an ủi cô bạn thế nào. Mấy cô gái trẻ như Hoàng Tinh Lệ thường có thói quen trông mặt mà bắt hình dong.
Trên thực tế, mỗi người đều có bản tính riêng, làm sao có chuyện tướng mạo hoàn mỹ thì mọi thứ còn lại cũng hoàn mỹ cho được…
Thế giới này, phụ nữ thích ngắm trai đẹp thì cứ ngắm, nhưng tốt nhất chỉ nên duy trì thái độ thưởng thức như ngắm hàng trưng bày mà thôi, đừng đặt kỳ vọng quá cao vào những phương diện khác…
…
Dưới sân đấu, Trịnh Giai Tuệ đã sớm choáng váng như bao người khác. Lưu Kiềm danh nổi như cồn cũng đã bị giải quyết gọn ghẽ.
Tính cả hắn, đại ma đầu kia đã cuồng đấu thắng liên tiếp tám mươi người! Liệu đám người trong top 50 có thể làm được như vậy không?
Trên sân đấu, Mạc Phàm cứ thế ngồi bệt xuống sàn, trực tiếp tiến vào trạng thái minh tu. Danh sách khiêu chiến còn hơn một nửa, nếu không kịp thời khôi phục chút ma năng thì không thể ứng phó với các trận chiến sắp tới.
Mặc dù Mạc Phàm có thua cũng không đời nào đi xin lỗi từng người ở Hỏa viện, nhưng hắn cảm thấy mình vừa mới về trường mà đã làm ra hành động vô lại như vậy thì thực sự quá mất hình tượng.
Cái danh hiệu “Đại Ma Đầu” này… cũng không thể để nó mai một được.
“Người kế tiếp… Vu Chấn Siêu!”
“Chủ nhiệm, em có thể không lên được không ạ…” Tên học viên được gọi là Vu Chấn Siêu đã bắt đầu thấy hối hận.
Nếu là chiến đấu với Pháp Sư khác, Vu Chấn Siêu chắc chắn sẽ vênh mặt mà lên. Nhưng lần này Mạc Phàm triệu hồi ra một con quái vật như vậy, hắn lập tức chẳng còn chút can đảm nào.
Sinh vật triệu hồi tuy do Triệu Hoán Sư khống chế, nhưng yêu ma cuối cùng vẫn là yêu ma. Bọn chúng tuyệt đối không biết nương tay, lỡ không cẩn thận bị cào cho lòi ruột thì dù không chết cũng đau đớn vô cùng.
“Lên ngay, bằng không ta đá ngươi ra khỏi Hỏa viện ngay và luôn! Thứ không có tiền đồ!” Ngụy Vinh tức giận mắng.
Không thể không nói, Ngụy Vinh đã dần dần nhận ra Hỏa viện thực sự có quá nhiều phế vật. Đã tám mươi người ra trận mà vẫn không ai đánh bại nổi Mạc Phàm, cho dù đối phương là trời sinh song hệ thì cũng không có lý nào lại thua thảm đến vậy!
Người khiêu chiến có thứ hạng không đồng đều, hiện tại chỉ có top 200 may ra mới có chút khả năng. Dù sao trong đó cũng tồn tại một số pháp sư song linh chủng có thể chiến đấu với yêu ma cấp chiến tướng…
Đương nhiên, bọn họ cũng chỉ là “có thể chiến đấu” mà thôi… còn muốn đánh bại được nó lại là một câu chuyện khác.
Đặc điểm lớn nhất của yêu ma họ sói chính là sức chịu đựng cực kỳ đáng gờm, có thể liên tục chiến đấu mà không hề tỏ ra mệt mỏi. Thậm chí chúng còn có thể từ từ hồi phục thể lực ngay trong trận chiến, đó mới là điểm mấu chốt.
Người khiêu chiến bị đánh bại ngày càng nhanh chóng, cuộc chiến này đã kéo dài từ ban ngày đến tận đêm khuya vẫn chưa kết thúc.
Một số học viên tính toán ra ngoài ăn một bữa cơm rồi quay lại xem, nhưng đến khi trở về, họ chợt nhận ra mình không thể chen vào sân đấu được nữa!
“Trời sinh song hệ đại náo Hỏa viện, liên thắng một trăm ba mươi chín người!”
“Triệu hoán thú Tật Tinh Lang gần như vô địch, không phải top 100 thì lượn đi cho nước nó trong!”
“Chuyển hệ cuồng nhân không ai chống nổi, Hỏa viện xem như mất hết thể diện rồi!”
Những tiêu đề mới nhất trên các diễn đàn lớn liên tục nhảy lên trong điện thoại di động của các học viên.
Lúc đầu, cuộc thách đấu này chỉ lan truyền giữa các viện với nhau, nhưng đến hiện tại đã không ít người ngoài trường biết đến. E rằng không bao lâu nữa, mấy trường đại học khác cũng sẽ chú ý tới chuyện này.
Rất nhiều tân sinh viên đã sớm biết đến Đại Ma Đầu Mạc Phàm. Bọn họ nhanh chóng đào lại những chuyện cũ của hắn.
Đến lúc này, mọi người mới đột nhiên tỉnh ngộ. Hóa ra đây không phải là một tên cuồng nhân đột nhiên xuất hiện, mà là Đại Ma Đầu khét tiếng ngày nào đã trở lại, dùng sự hung hăng kiêu ngạo của mình mà cuồng nộ càn quét khắp Minh Châu học viện.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Vozer dịch từng tờ yêu thương ☽