Chương 446: Chứng cứ đanh thép
Một lát sau, Linh Linh mới lên tiếng:
“Nếu máu chảy cạn, cơ thể quả thật sẽ lạnh đi rất nhanh. Ban đầu, ta còn tưởng do chúng ta đến chậm nên thi thể mới lạnh như vậy… Nhưng xem ra không phải. Nhiệt độ cơ thể người không thể giảm nhanh đến thế được.”
“Có thể là do đặc tính của Hấp Huyết Quỷ thì sao?” Triệu Mãn Duyên nói.
Linh Linh lắc đầu, nàng liếc nhìn Mạc Phàm rồi nói với giọng phỏng đoán:
“Thật ra, có một điểm mà trước đây ta vẫn luôn cảm thấy mơ hồ.”
“Điểm nào?” Mạc Phàm hỏi.
“Rõ ràng chị gái Liễu Nhàn của cô ấy chết vì mất máu quá nhiều, tại sao biên bản giám định lại kết luận là do bệnh tim đột phát? Hơn nữa, tất cả giấy tờ liên quan đến cái chết của chị cô ấy đều đầy đủ và rõ ràng, không có bất kỳ điểm nào đáng ngờ. Nhưng càng hoàn hảo như vậy lại càng bất hợp lý. Chắc chắn lão Hoắc không lừa chúng ta, vì ông ấy đã tận mắt chứng kiến.” Linh Linh phân tích.
Nàng mới nói được nửa chừng, Mạc Phàm đã nhận ra vấn đề.
“Chúng ta không nên giao thi thể Liễu Như cho cảnh sát…” Mạc Phàm nhận ra mình đã mắc một sai lầm nghiêm trọng.
“Ừ. Nhưng cũng không sao. Ta nghĩ tên Hấp Huyết Quỷ này sắp bại lộ thân phận rồi.”
Đôi mắt Linh Linh lóe lên tia sáng cơ trí.
…
“Đã muộn thế này rồi mà còn phải làm việc, có lẽ chúng ta phải tan ca cùng nhau rồi.” Một nữ cảnh sát có khuôn mặt tươi cười nói với một pháp y trẻ tuổi.
Chàng pháp y trẻ tuổi nở nụ cười bất đắc dĩ:
“Trong rừng cây của học viện Minh Châu phát hiện một thi thể nữ sinh có hai vết răng trên cổ. Thi thể vừa được đưa tới, ta phải giám định một chút.”
“Đó không phải là khu vực tập trung của Ma Pháp Sư sao? Ở đó mà cũng có kẻ dám gây án mạng à? Đùa chắc?” Nữ cảnh sát ngạc nhiên.
“Rất có thể vụ án này do Ma Pháp Sư gây ra. Chờ ta có kết quả giám định thì mọi chuyện sẽ rõ ràng thôi.” Chàng pháp y trẻ nói.
Hắn khoác chiếc áo blouse trắng rồi đi về phía căn phòng có phần âm u. Căn phòng trắng toát một cách tiêu điều, bên trong có rất nhiều dụng cụ giám định tử thi. Ngay chính giữa là một chiếc giường khám nghiệm, trên đó một tấm vải trắng dài đang che đậy một thi thể có vóc dáng thon thả.
Chàng pháp y trẻ đang định đóng cửa thì nữ cảnh sát đột nhiên thò đầu vào, dè dặt hỏi:
“Có cần ta giúp gì không? Có lẽ sẽ nhanh hơn một chút, sau đó chúng ta có thể đi ăn khuya cùng nhau.”
“Dĩ nhiên là cần rồi! Ta đang hơi đói.” Chàng pháp y trẻ cười nói.
Nữ cảnh sát gật đầu: “Vậy để ta ra ngoài mua chút đồ ăn cho ngươi nhé.”
“Không cần, ngươi ở lại đây là được rồi.”
Đột nhiên, trên khuôn mặt Nhiếp Đông hiện lên một nụ cười quỷ quyệt.
Vừa dứt lời, Nhiếp Đông liền đẩy mạnh nữ cảnh sát vào tường.
Cú va chạm mạnh khiến đầu óc cô gái có chút choáng váng. Nàng định giãy giụa thì đột nhiên cảm thấy một vật gì đó lạnh buốt kề sát cổ mình.
Nàng vốn có hảo cảm với chàng pháp y trẻ tuổi, đẹp trai này, nên nhân tối nay muốn thúc đẩy mối quan hệ tiến thêm một bước. Nhưng nàng không ngờ đối phương lại ra tay với mình. Chỉ là một bữa ăn thôi mà, có cần phải vội vàng như vậy không? Nàng không thích kiểu thô bạo thế này.
Hai chiếc răng nanh lạnh như băng hiện ra trên miệng Nhiếp Đông. Sau đó, hắn dễ dàng cắm sâu vào cổ nữ cảnh sát. Ngay lập tức, cơ thể cô gái căng cứng, gương mặt nhỏ nhắn lộ vẻ đau đớn tột cùng.
Động mạch cổ. Máu tươi cứ thế theo răng nanh chảy vào dạ dày hắn. Nhiếp Đông tham lam hút lấy dòng máu của nữ cảnh sát.
Thời gian hắn trở thành Hấp Huyết Quỷ chưa lâu, nên bản tính giết chóc và sự tham lam đã ngấm sâu vào xương tủy, khiến hắn không thể khống chế tốt được. Vì vậy, mỗi khi thưởng thức mỹ vị thế này, hắn đều mặc kệ sống chết của con mồi, cứ thế tận hưởng một cách thống khoái. Thỉnh thoảng, hắn còn hút cạn máu khiến con mồi chết ngay tại chỗ.
Trưởng bối từng nói rằng đây là một thói quen không tốt, sẽ khiến đám thợ săn loài người dễ dàng nghi ngờ thân phận của chúng. Nhưng Nhiếp Đông lại cho rằng đám trưởng bối chỉ giỏi lo bò trắng răng, chuyện bé xé ra to. Dựa vào năng lực của Hấp Huyết Quỷ, việc đùa bỡn đám thợ săn trong lòng bàn tay là chuyện quá dễ dàng. Tại sao Hấp Huyết Quỷ lại phải e sợ chúng chứ?
Huyết tộc vốn là chủng tộc cao quý hơn loài người. Loài người chẳng qua chỉ là đồ chơi, là thức ăn cho Huyết tộc mà thôi. Thế nhưng trong miệng các trưởng bối, Huyết tộc lại chẳng khác gì một đám chuột cống sống chui rúc trong bóng tối, luôn phải ẩn náu, sống trong bí mật và không được bại lộ thân phận…
Nói vậy không phải rất buồn cười sao?
Hút cạn máu thì đã sao? Thành phố này có hàng triệu người. Coi như mỗi ngày giết một người thì thế nào? Căn bản chẳng có chút ảnh hưởng nào cả!
“Không… Đừng mà…” Nữ cảnh sát yếu ớt cầu xin.
Quá trình bị Hấp Huyết Quỷ hút máu không hề có chút khoái cảm nào, mà là sự đau đớn vô tận. Sinh mệnh của nữ cảnh sát đang điên cuồng trôi đi.
Thật sự, có cho cô nghĩ nát óc cũng không thể ngờ được rằng việc mình vất vả lấy hết can đảm mời người trong mộng đi ăn khuya lại biến mình thành bữa ăn của ác quỷ. Nàng ra sức giãy giụa, nhưng tất cả chỉ là vô vọng.
Cuối cùng, máu cũng cạn.
Sắc mặt nữ cảnh sát trở nên tái xanh, thân thể khô quắt lại, bộ đồng phục trở nên rộng thùng thình…
Lúc này, Nhiếp Đông mới rút cặp Huyết Nha tham lam ra khỏi cổ nàng. Hắn liếm giọt máu còn đọng trên môi, đôi mắt nhìn thi thể ngã vật ra đất với một nụ cười khinh bỉ.
“Thật sự là ngươi không gặp may rồi. Hôm nay ta cần một lượng lớn máu tươi để hoàn thành một nghi lễ. Nếu ngươi không tự mình đến đây, có lẽ đêm nay ta cũng sẽ tùy tiện chọn một cô gái khác làm con mồi.”
Nhiếp Đông mỉm cười, cặp răng nanh từ từ thu vào.
Mặc dù trong đồn cảnh sát có camera, ngay cả phòng giám định này cũng có, nhưng hắn đã sớm động tay động chân vào chúng. Sẽ không một ai biết nữ cảnh sát kia đã đến đây, cũng sẽ không ai biết tối nay nàng đã bốc hơi khỏi thế gian này.
Thật ra, đây là lần đầu tiên hắn ra tay ngay tại nơi làm việc của mình. Xem ra từ trước đến giờ chính hắn đã tự hạn chế hành động của mình!
“Liễu Nhàn, ngươi cũng nên quay về đây với ta. Chậc chậc… Đúng là một đám ngu xuẩn, bị ta đùa bỡn quay như chong chóng. Cuối cùng cả hai chị em đều rơi vào tay ta…”
Nhiếp Đông không thèm liếc nhìn thi thể nữ cảnh sát lấy một cái, mà chậm rãi, tiêu sái đi đến chiếc giường đặt thi thể Liễu Như.
…
Một con sói với chiếc hòm đeo trên lưng đang lao đi với tốc độ kinh hoàng về phía đồn cảnh sát. Khi gặp chướng ngại vật, nó liền nhảy vọt lên, bay một đoạn dài trên không trung, thân thủ vô cùng mạnh mẽ.
“Chết tiệt! Cô ấy chết rồi.”
Trên lưng Tật Tinh Lang, Linh Linh nhìn chằm chằm vào màn hình laptop nói.
Mạc Phàm nghe vậy cũng nhíu mày. Vốn hắn nghĩ rằng Hấp Huyết Quỷ sẽ vì che giấu thân phận mà hạn chế giết người vô tội. Ai ngờ lại có thêm một người nữa bị nó sát hại. Tên Hấp Huyết Quỷ này đúng là táng tận lương tâm!
Linh Linh vừa suy đoán thân phận của tên Hấp Huyết Quỷ, vừa tiến hành kiểm tra tất cả mọi người trong đồn cảnh sát. Cuối cùng, nàng đã khoanh vùng được một pháp y trẻ tuổi.
Mặc dù camera giám sát đã bị đối phương động tay động chân, nhưng Linh Linh là một hacker cao thủ. Mấy trò vặt vãnh này đối với nàng chẳng là gì. Nàng không chỉ phá giải ngay lập tức mà còn khôi phục được những hình ảnh đã bị xóa.
Không lâu sau, khi kiểm tra lại các đoạn ghi hình, nàng đã nhìn thấy cảnh tên Hấp Huyết Quỷ này tấn công nữ cảnh sát kia!
Mặc dù cái chết của nữ cảnh sát khiến người ta tiếc nuối, nhưng đoạn phim này lại chính là chứng cứ đanh thép nhất để tố cáo hắn. Lần này tên Hấp Huyết Quỷ chắc chắn không thoát được!
“Triệu Mãn Duyên đã gửi bản sao của đoạn phim này cho Liên Minh Thợ Săn rồi, nhưng chúng ta vẫn nên bắt hắn càng sớm càng tốt, nếu không Liễu Như sẽ gặp nguy hiểm!” Linh Linh nói với Mạc Phàm.
Mạc Phàm gật đầu. Thời gian không cho phép trì hoãn, hắn phải nhanh chóng tóm gọn tên Hấp Huyết Quỷ độc ác này để cứu Liễu Như
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Vozer hóa giấc mơ xanh
Đề xuất Voz: Tiếng Chuông Gió