Chương 455: Thu nàng làm ấm giường

“Sao vậy?” Mạc Phàm dò hỏi.

Đây là lần đầu tiên Mạc Phàm nhìn thấy vẻ mặt này của cô bé, hắn không khỏi có chút lo lắng.

Linh Linh dường như không nghe thấy, nàng chỉ đăm đăm nhìn vào linh hồn của Phong Y, nó khác hẳn với màu xanh u tối thường ngày. Linh hồn này ánh lên màu đỏ sẫm, vệt màu đó như khiến Linh Linh trúng tà, trên mặt cô bé thoáng hiện nụ cười mê dại!

Một bé gái mới mười tuổi mà lại có biểu cảm như vậy, thực sự khiến Mạc Phàm không tài nào hiểu nổi.

Hay nói đúng hơn, ngay từ đầu hắn đã hoàn toàn không hiểu rõ cô bé này. Hắn không biết tại sao cô bé học rất giỏi nhưng lại không đến trường, một mực muốn ở lại Thanh Thiên Liệp Sở. Không biết vì sao một cô bé lại được các Pháp Sư cao ngạo gọi là thợ săn đại sư. Cũng không hiểu nổi vẻ ngoài vừa đáng yêu xinh đẹp lại mang khí chất ông cụ non ấy, làm sao có thể chứa đựng một trí tuệ vô song...

Linh Linh vẫn không nói gì. Mạc Phàm thu linh hồn tinh phách của Phong Y vào trong Tiểu Nê Thu Trụy, nàng cũng không có hành động gì khác thường, chỉ cúi đầu suy tư, vẻ mặt lại không ngừng biến đổi.

“Rốt cuộc là sao vậy, có chuyện gì không thể nói cho ta biết à?” Mạc Phàm thu xong linh hồn tinh phách của Phong Y, đoạn dùng tay vịn lên đôi vai nhỏ của Linh Linh.

Linh Linh như chìm vào hồi ức, khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt lại tràn ngập vẻ thâm trầm. Mạc Phàm mơ hồ nhìn thấy một tia căm hận lóe lên trong mắt nàng.

“Ta vẫn luôn tìm kiếm loại linh hồn biến sắc này.” Linh Linh nghiêm túc nói với Mạc Phàm.

“Loại linh hồn đó có gì đặc biệt sao?” Mạc Phàm dò hỏi.

“Người hợp tác trước đây của ta cũng vì loại linh hồn màu đỏ sẫm này mà biến mất.” Linh Linh đáp.

“Người hợp tác trước đây?” Mạc Phàm có chút ấn tượng mơ hồ, nhưng không nhớ rõ là ai.

Linh Linh không nói gì thêm, Mạc Phàm lại hỏi tiếp:

“Có muốn ta đưa linh hồn này cho ngươi xem không?”

“Không cần, ta đã biết gã kia vẫn còn lẩn trốn, cũng biết phải tìm ai để moi thêm thông tin rồi.” Linh Linh nói.

Mạc Phàm nghe mà như lọt vào sương mù, thấy Linh Linh không có ý định nói hết, hắn cũng không hỏi thêm nữa, e rằng chuyện này chỉ có thể tìm Bao lão đầu mới biết được.

Mạc Phàm ghi nhớ chuyện này trong lòng. Dù sao Linh Linh cũng là cộng sự của mình, cô nhóc đã giúp hắn rất nhiều. Quan trọng nhất là nàng chưa bao giờ hứng thú với tiền thưởng, vì vậy thu nhập cơ bản đều thuộc về hắn.

Linh Linh đắm chìm trong sự nghiệp thợ săn, ban đầu Mạc Phàm cho rằng cô bé chỉ muốn kế thừa gia nghiệp, nhưng biểu hiện bất thường hôm nay của nàng cho thấy có lẽ còn ẩn tình bên trong.

Sau khi xử lý xong chuyện này, phải đi tìm Bao lão đầu hỏi cho rõ ràng mới được.

Mạc Phàm xoay người, đi về phía Triệu Mãn Duyên và Liễu Như.

Điều khiến Mạc Phàm hơi kinh ngạc là những vết thương chằng chịt trên người Liễu Như mới đây giờ đã có dấu hiệu khép lại, còn những vết thương nhẹ hơn thì đã không còn dấu vết.

Nhìn nàng, Mạc Phàm giả vờ ung dung cười nói: “Huyết tộc cũng từng là con người, cô đừng quá để tâm.”

Liễu Như ngẩng đầu nhìn Mạc Phàm. Nàng đã miễn cưỡng thu hồi được Răng Máu. Không rõ là nàng đã chấp nhận sự thật mình trở thành hấp huyết quỷ, hay chân tướng này đã khiến nàng hoàn toàn tuyệt vọng, nàng chỉ cười một cách thê lương:

“Có thể báo thù cho chị gái là đủ rồi, còn về phần mình, cũng chẳng có gì đáng để bận tâm.”

“Tuy ta muốn nói với cô rằng người đã khuất càng hy vọng người còn sống có thể sống tốt hơn, nhưng ta cảm thấy chuyện gì nên gánh vác thì cứ gánh vác, chuyện đã qua thì cho qua. Con người trước kia và hiện tại chung quy đã khác, ta hy vọng cô có thể dùng một tâm thế khác để đối diện.” Mạc Phàm gượng gạo tìm lời an ủi.

Thực tế, nói những lời này cũng chẳng có ý nghĩa gì, không phải người trong cuộc thì không thể nào thấu hiểu được cảm giác bên trong.

Liễu Như dần nở nụ cười, không phải vì lời của Mạc Phàm cảm động đến trái tim nàng, mà là những lời Mạc Phàm từng nói, nàng đã sớm nghĩ đến việc phải sống tiếp thế nào, làm một kẻ không thể gọi là người ra sao.

Nàng đứng dậy, bước về phía thành thị đã bị bóng tối bao trùm.

Mạc Phàm lặng lẽ nhìn theo, không nói lời níu giữ, cũng không thể ra vẻ thánh nhân tuyên bố những lời chính nghĩa như “Nếu ngươi đánh mất bản tính, ta cũng sẽ tiêu diệt ngươi”.

Trong ánh sáng mờ ảo, bóng lưng Liễu Như dần nhòa đi. Con đường tăm tối vô tận phía trước sẽ là nơi nàng phải tự mình suy ngẫm về cuộc sống “mới”, hắn không thể giúp được nàng.

“Ngươi cứ để cô ấy đi vậy sao?” Triệu Mãn Duyên vội nói, giọng đầy tiếc nuối.

“Chứ sao nữa, thu về làm ấm giường à? Ta thì một trăm phần trăm đồng ý đấy…” Mạc Phàm nói.

“Cũng phải, lúc còn là người thường nàng đã không muốn làm phiền ngươi, huống chi là bây giờ. Thôi kệ, để nàng đi đi, hy vọng nàng sẽ không vì máu tươi mà đánh mất bản tính. Mà lỡ có mất thật, thì cứ đến tìm hai chúng ta, chúng ta không xuống địa ngục thì ai xuống?” Triệu Mãn Duyên nói mấy câu như vậy, chứng tỏ hắn cũng biết Huyết tộc khi khát máu thường sẽ làm ra những chuyện kinh người.

Mạc Phàm gật đầu, cảm thấy lời Triệu Mãn Duyên nói có mấy phần đạo lý.

Dù sao đi nữa, chuyện này cuối cùng cũng đã lắng xuống. Còn về địa vị của Phong Y trong gia tộc Hấp huyết quỷ, đó không phải là chuyện Mạc Phàm cần lo lắng.

Phía Liên Minh Thợ Săn chắc chắn đã bị đánh động, sẽ tiến hành điều tra thành phố, quy những cái chết kỳ lạ gần đây cho hấp huyết quỷ. Như vậy, gia tộc Hấp huyết quỷ ẩn náu trong Ma Đô này cũng sẽ phải bận rộn đối phó.

Mạc Phàm đã lấy được Răng Máu, cũng đã báo thù cho Liễu Như, xem như chuyện này đã viên mãn, có thể đi báo cáo kết quả với lão già Hắc Đà kia rồi.

Vốn dĩ Mạc Phàm muốn mượn Khải ma cụ để khiêu chiến người có thứ hạng cao hơn, nhưng đã trì hoãn mất lần khiêu chiến thứ hai trong tháng, chỉ có thể cố gắng hơn vào tháng sau.

Tinh phách cấp chiến tướng này cũng có thể bán được một khoản tiền, cộng thêm thu nhập từ việc bán thi thể cấp thống lĩnh trước đó, hẳn là miễn cưỡng đủ để mua một khế ước thú.

Thứ có thể tăng cường thực lực trên diện rộng lúc này chính là khế ước thú. Có khế ước thú thì mới có thể leo hạng cao hơn, giành được nhiều thời gian tu luyện trong Tam Bộ Tháp hơn. Cũng có thể để Lôi hệ Tinh Vân và Ám Ảnh hệ Tinh Vân cùng lúc đột phá.

Thực lực cũng giống như một quả cầu tuyết, chỉ cần có một cú hích ban đầu, nó sẽ càng lăn càng lớn. Lúc này, thứ Mạc Phàm cần nhất chính là khế ước thú, để thúc đẩy tu vi đang trì trệ của chính mình

Đề xuất Đô Thị: Dư Tội
BÌNH LUẬN