Chương 470: Cuồng Trận Người Cát
“BÙM!!!!!”
“BÙM!!!!!”
Từng tiếng nổ vang lên từ lòng sông cát, xé tan hoàng hôn yên tĩnh, tựa như tiếng chuông tử thần.
Cát trắng bay lên mù mịt, lòng sông cát cuộn trào như thể có vô số giao long đang trỗi dậy, dâng lên những con sóng cao ngất trời…
Một luồng khí tức âm u bao trùm, tựa như ác quỷ địa ngục trồi lên. Từng gã người cát khổng lồ cao hơn 5 mét mọc lên từ trong biển cát.
Tất cả chúng đều lăm lăm thanh đao cát dài 3 mét. Lớp cát bao phủ thân thể chúng không hề mềm yếu, ngược lại kết dính chặt chẽ, trông như một bộ áo giáp kiên cố.
Đôi mắt chúng đằng đằng sát khí, căm ghét bất cứ kẻ nào đến quấy rầy giấc ngủ.
Con ngươi đỏ rực, tiếng gầm vang như sấm sét!!
Khi tiếng gầm vang vọng, cả đội cảm giác như có thứ gì đó nổ tung trong đầu. Chưa kịp trấn tĩnh lại sau cơn hoảng sợ, vô số người cát khổng lồ đã che khuất tầm mắt họ.
Lũ quái vật này không biết đã nhuốm máu tươi của bao nhiêu yêu ma, một khi đã nổi sát ý, chúng còn hung hãn và liều lĩnh hơn cả những yêu ma thực thụ.
Vài cột cát khổng lồ đồng thời nổ tung, bụi bay mù mịt. Mọi người hoàn toàn không nhìn rõ tình hình của đồng đội.
Nhớ lại kế hoạch, ai nấy đều hiểu rằng nếu mắt xích của mình xảy ra vấn đề, cả đội sẽ bị liên lụy. Vì vậy, không một ai dám lơ là dù chỉ một chút.
“Không ổn rồi, số lượng người cát khổng lồ bên phía Triệu Mãn Duyên nhiều quá!” Ở khu vực trung tâm, Linh Linh hốt hoảng kêu lên.
Kế hoạch được vạch ra dựa trên tình huống lý tưởng nhất: cả đội tách ra, và số người cát khổng lồ sẽ được phân bổ đều cho mỗi người. Nhưng thực tế đâu phải trò chơi, lũ người cát này không phải cỗ máy được lập trình sẵn. Chúng không hề di chuyển theo thứ tự. Vị trí của Triệu Mãn Duyên rõ ràng đã thu hút nhiều người cát hơn hẳn. Thay vì tản ra tấn công Mạc Phàm hay Trương Tiểu Hầu ở xa, tất cả chúng đều đổ dồn về phía hắn.
“Đúng là lúc để thể hiện nhân phẩm…” Cách đó không xa, trong đầu Mạc Phàm lóe lên ý nghĩ này.
Tuy nhiên, Mạc Phàm biết đây không phải lúc để cà khịa. Bất kể Triệu Mãn Duyên có phải là kẻ yếu nhất đội hay không, việc cấp bách bây giờ là phải nghĩ cách chia lửa cho hắn. Bằng không, vị công tử nhà giàu này chẳng trụ nổi mấy phút đã bị băm thành đống thịt vụn.
Hàng này nối tiếp hàng khác, những gã người cát khổng lồ này giống như binh lính đã qua huấn luyện, xuất hiện vô cùng chỉnh tề.
Triệu Mãn Duyên nhìn đám người cát vây quanh, tầm mắt bị che khuất hoàn toàn nên hắn vẫn chưa nhận ra mình chính là kẻ khốn khổ nhất.
Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, lập tức dùng Thủy Ngự bao bọc lấy thân, tạo ra một lớp màng nước tuần hoàn.
Thủy Ngự là một ma pháp phòng ngự cực kỳ thực dụng. Hiệu quả đặc biệt thứ ba của nó – Tuần Hoàn – cho phép các lớp Thủy Ngự không ngừng chồng chất lên nhau, xoay vòng quanh người…
Triệu Mãn Duyên tạo ra tổng cộng ba tầng Thủy Ngự, đây cũng là cực hạn của hắn. Đối với một Pháp Sư hệ Thủy thông thạo việc khống chế nước, họ có thể đạt tới 4 tầng, thậm chí 5 tầng, nhưng phần lớn đều cần sự hỗ trợ của Ma Khí hệ Thủy!
Ba tầng Thủy Ngự Tuần Hoàn giúp Triệu Mãn Duyên có thể chống đỡ những đợt chém giết của lũ người cát. Thế nhưng, hắn đã đánh giá quá thấp sức mạnh và số lượng của chúng. Sau khi những lưỡi đao cát như mưa trút xuống, lớp Thủy Ngự trên người hắn lập tức vỡ tan thành vô số giọt nước…
Triệu Mãn Duyên sợ đến mặt trắng bệch, may mà hắn đã sớm phác họa xong Tinh Đồ.
Kiến thức nền của Triệu Mãn Duyên cũng coi như vững chắc. Nếu là một pháp sư khác, có lẽ đã hoảng loạn đến mức làm Tinh Đồ gián đoạn, và làn sóng đao cát quét tới sau đó đủ để băm vằm hắn thành thịt vụn.
“Quang Hữu – Thánh Thuẫn!”
Triệu Mãn Duyên không dùng tới Quang Hữu bậc hai - Họa Bích, vì chiêu đó chỉ thích hợp để chống lại các đòn tấn công từ một phía. Mặc dù Quang Hữu - Thánh Thuẫn có hiệu quả phòng ngự yếu hơn, nhưng nó lại có thể bảo vệ toàn diện cho một cá nhân.
Ánh sáng thánh khiết mang theo hơi ấm bao bọc lấy Triệu Mãn Duyên. Nấp bên trong Thánh Thuẫn, hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Qua những kẽ hở giữa đám người cát, hắn kinh hoàng nhận ra số lượng của chúng nhiều đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Lực chiến đấu đơn lẻ của đám người cát này không mạnh, nhưng chúng lại biết cách phối hợp tấn công theo đội hình đan xen như những võ sĩ cổ đại.
Sau khi hứng chịu một làn sóng cuồng đao, những tên người cát vừa tấn công liền lùi về sau, nhường chỗ cho một nhóm khác sung sức hơn lao lên. Cứ như vậy, Triệu Mãn Duyên phải liên tục hứng chịu ba đợt tấn công bằng đao cát khổng lồ, lớp phòng ngự của hắn sắp bị vùi trong biển cát đến nơi rồi.
“Cứu mạng!! Cứu mạng!!!” Triệu Mãn Duyên gào lên trong máy truyền tin.
Xung quanh hắn là một mớ âm thanh hỗn loạn, tiếng kêu cứu gần như không thể truyền ra ngoài. Bên tai chỉ còn tiếng nổ vang trời, tiếng sóng cát gào thét, tiếng đao chém vang như sấm dậy, và tiếng gầm rú đinh tai nhức óc của lũ người cát...
Hiện tại, tình hình của Triệu Mãn Duyên chỉ có Linh Linh và Tâm Hạ là bao quát được toàn cục.
Tâm Hạ đứng trên đụn cát, ánh mắt nàng tập trung vào vị trí của Triệu Mãn Duyên. Nàng bắt đầu khuếch tán ma pháp hệ Tâm Linh về phía đó, cố gắng xoa dịu lũ người cát đang cuồng nộ.
“Đừng làm thế! Lũ người cát đã nổi sát ý rồi, muốn xoa dịu chúng là rất khó. Cậu mà tiêu hao ma năng ngay từ bây giờ, chặng đường phía trước sẽ càng gian nan hơn!” Linh Linh vội vàng ngăn cản ý tốt của Tâm Hạ.
Tâm Hạ khẽ cắn môi, không giấu được vẻ lo lắng cho Triệu Mãn Duyên.
“Yên tâm, hắn không chết nhanh như vậy đâu,” Linh Linh nói.
“Ừm.” Tâm Hạ gật đầu, lựa chọn tin tưởng Linh Linh, nhưng ánh mắt lại vô thức nhìn về phía Mạc Phàm.
Lo lắng cho Mạc Phàm dường như đã là một phản xạ, thậm chí trở thành bản năng của nàng.
May mà, chỗ anh Mạc Phàm không xuất hiện nhiều người cát như chỗ Triệu Mãn Duyên…
Nếu Triệu Mãn Duyên, kẻ đang bị bầy người cát bao vây, mà biết được suy nghĩ trong lòng hai cô gái, có lẽ hắn đã đập đầu vào người cát mà chết cho xong
Đề xuất Voz: Quê em đất độc